Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 571
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:07
Vậy mà cô ả lại luôn coi nó là thần hộ mệnh của mình!
Nam ma bóng đối diện dáng vẻ gần như sụp đổ của Lý Trần Minh Hoa, sắc mặt không hề d.a.o động.
Giống như lời Khương Dư Dư đã nói, ma bóng vốn không có cảm xúc như con người.
Càng không thể yêu cô ả.
Nó nghe lời Lý Trần Minh Hoa, giúp cô ả đạt được mọi thứ cô ta muốn chỉ vì ý thức mà bố mẹ cô ả chủ động để lại.
Hai năm trước, vào một đêm khuya, ma bóng phát hiện ra gia đình ba người của Lý Trần Minh Hoa tại hiện trường một vụ t.a.i n.ạ.n xe.
Vụ t.a.i n.ạ.n rất nghiêm trọng, Lý Trần Minh Hoa bị thương và bất tỉnh ở ghế sau, bố mẹ ngồi phía trước thì thân thể đã bị ép biến dạng, sắp không qua khỏi.
Khi đó, ma bóng đang cần hút linh hồn để mạnh lên nên nó bước tới gần Lý Trần Minh Hoa còn sống.
Có lẽ vì sắp c.h.ế.t, đôi vợ chồng đó lại có thể nhìn thấy nó.
Họ nhìn nó đi tới chỗ con gái ở ghế sau, rõ ràng bản thân đã sắp c.h.ế.t, nhưng vẫn cố gắng thều thào cầu xin: "Đừng... làm hại... con gái... tôi..."
"Cứu... nó... tôi, cho anh... ăn..."
"Chúng tôi... cho anh... ăn..."
Ma bóng không hiểu cảm xúc của con người, nhưng nó hiểu lời hai người đó.
Hai con người này chủ động cầu xin nó hút linh hồn họ.
Dù sắp c.h.ế.t, nhưng linh hồn hai người vẫn còn rất tươi mới.
Vì thế nó từ bỏ Lý Trần Minh Hoa, nhân lúc đôi vợ chồng kia còn chưa c.h.ế.t hẳn mà nuốt lấy linh hồn họ.
Ma bóng không ngờ là, hai người đó dù bị nuốt linh hồn nhưng vẫn để lại ý thức trong cơ thể nó.
Sau đó, mọi thứ diễn ra như bình thường.
Nó vẫn là một con ma bóng bình thường.
Cho đến nửa năm trước, khi chọn mục tiêu mới để hút linh hồn, nó phát hiện Lý Trần Minh Hoa đang bị nhân viên đoàn phim chế nhạo tại phim trường.
Tên thật của Lý Trần Minh Hoa cũng là Lý Trần Minh Hoa.
Họ Lý là của bố, họ Trần là của mẹ, còn cô ả là viên minh châu rực rỡ và xinh đẹp của họ.
Có lẽ vì được nuông chiều từ nhỏ, cô ả có tính cách rất ích kỷ.
Vì muốn làm minh tinh, nên sau khi tốt nghiệp cô ả đã trở thành một hotgirl mạng, dù không có thu nhập vẫn kiên trì với sự nghiệp.
Bố mẹ tuy không ủng hộ, nhưng chưa từng ngăn cản cô ả theo đuổi ước mơ.
Sau khi dần vượt qua cú sốc mất bố mẹ, Lý Trần Minh Hoa ký hợp đồng với một công ty giải trí nhỏ để tự nuôi sống bản thân.
Hôm ma bóng gặp cô ả, cô ả chỉ vừa nhận vai phụ cỏn con trong đoàn phim, bị chế nhạo là chuyện thường ngày.
Có lẽ sự xuất hiện của cô ả đã kích hoạt ý thức của bố mẹ trong cơ thể ma bóng, khiến hành động của nó bị ảnh hưởng.
Vì vậy, nó chủ động tiếp cận Lý Trần Minh Hoa.
Nghe cô ả nói ngưỡng mộ nữ diễn viên được tài trợ bởi cậu ấm nhà đầu tư, nó đã ký sinh trong cái bóng của Thân Ngộ Thao, khống chế anh ta hẹn hò với cô ả, cho cô ả tài nguyên.
Cô ả nói muốn vai nữ chính trong phim, bảo nó đi dọa nữ diễn viên tên Châu Sát Sát, nó cũng làm theo.
Việc điều khiển Thân Ngộ Thao tiêu tốn nhiều sức mạnh quỷ khí nên nó cũng cần hút linh hồn mới để phục hồi.
"A a a!"
Khi biết toàn bộ sự thật, Lý Trần Minh Hoa hoàn toàn sụp đổ.
Nhìn cô ả quỳ dưới đất khóc lớn, ngay cả Châu Sát Sát, người suýt bị hại, cũng thấy có chút thương cảm.
Bỏ qua những "ý đồ xấu" của cô ả, chỉ xét riêng hoàn cảnh cá nhân, bố mẹ người này dùng mạng sống để bảo vệ con, dù linh hồn bị nuốt cũng không quên tình yêu dành cho con gái.
Vậy mà cô ả lại chẳng hay biết gì, còn coi con quỷ ăn linh hồn bố mẹ mình là thần hộ mệnh.
Làm sao không khiến người ta cảm thán cho được?
So với họ, Khương Dư Dư và Tạ Vân Lý bên cạnh lại tỏ ra bình tĩnh hơn.
Không phải vì hai người không xúc động.
Chỉ là sau khi tiếp xúc nhiều loại quỷ tà, cảm nhận những nhân quả đằng sau, họ học cách nhìn nhận mọi chuyện bằng góc nhìn của người ngoài.
Vì khi đối mặt với tà ma, họ phải luôn giữ đầu óc tỉnh táo.
So với việc đồng cảm, điều họ cần làm là tiêu diệt những yêu ma hại người...
Mà nam ma bóng trước mắt này... Nó đã nuốt hai linh hồn sống. Đây vốn đã là điều cấm kỵ.
Loại ma vật như vậy, giữ lại chỉ càng hại người thêm.
Nghĩ đến đây, Khương Dư Dư giơ kiếm đào mộc lên, định kết thúc mọi chuyện một lần dứt khoát.
Không ngờ, Lý Trần Minh Hoa đang khóc lóc tuyệt vọng đột nhiên đứng bật dậy, lao tới ôm c.h.ặ.t cánh tay cô đang cầm kiếm.
"Đừng! Cô không được giếc nó! Hu hu hu..."
Châu Sát Sát thấy vậy kinh ngạc không thôi, không nhịn được mắng: "Lý Trần Minh Hoa! Cô có não không đấy? Nó ăn linh hồn bố mẹ cô rồi! Cô còn muốn bảo vệ nó hả?"
Người này điên rồi sao?
Mọi chuyện đã rõ ràng, đây là một ác ma vô cảm mà!
Không giếc còn để nó tiếp tục hại người à?
"Tôi biết! Chính vì biết, nên các người không thể giếc nó!"
Lý Trần Minh Hoa quay đầu, vừa khóc vừa hét: "Nó đáng c.h.ế.t! Nhưng trong cơ thể nó... có linh hồn bố mẹ tôi!"
Câu nói của Lý Trần Minh Hoa khiến Châu Sát Sát lập tức cứng họng.
Lý Trần Minh Hoa lại nhìn về phía Khương Dư Dư, trong mắt đầy vẻ cầu xin: "Khương đại sư, tôi không phải muốn cản cô giếc nó, nhưng trước khi giếc nó, có thể cứu hồn phách của bố mẹ tôi ra khỏi cơ thể nó không?"
Vừa nói, cô ả vừa ôm lấy cánh tay Khương Dư Dư rồi quỳ sụp xuống: "Tôi xin cô, xin hãy cứu bố mẹ tôi, không thể để họ hồn phi phách tán cùng với nó được!"
Người Hoa tin vào luân hồi, tuy bố mẹ đã mất, nhưng cô ả vẫn muốn để hồn phách của họ được yên nghỉ.
Đó cũng là điều duy nhất cô ả có thể làm cho họ.
Khương Dư Dư chỉ lặng lẽ nhìn Lý Trần Minh Hoa, trong đôi mắt hạnh tràn đầy thản nhiên, một lúc lâu sau mới cất giọng: "Nhưng hồn phách của họ sớm đã không thể cứu được nữa rồi."
