Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 58
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:05
Ban đầu chỉ có một vài tài khoản dẫn dắt dư luận, nhưng chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, phần bình luận đã tràn ngập những lời bịa đặt về việc Lâm Nhị Nhị làm "nghề tay trái" và mang thai.
Những người đến sau đọc thấy những bình luận ấy, lập tức tin là thật, lại tiếp tục một vòng công kích và bôi nhọ mới.
Dư luận trên mạng hoàn toàn mất kiểm soát.
Mẹ Lâm cố gắng lên tiếng phản bác, nhưng không ai nghe bà, ngay cả đồng nghiệp ở chỗ làm và hàng xóm cũng bắt đầu chỉ trỏ sau lưng.
Thậm chí, có người còn tìm ra thông tin liên lạc của Lâm Nhị Nhị, trực tiếp nhắn tin hỏi giá cả.
Lâm Nhị Nhị khó khăn lắm mới từ cửa t.ử trở về, nhưng khi mở mắt ra lại chỉ thấy những lời nh.ụ.c m.ạ và sỉ nhục khắp nơi.
Một đứa trẻ mới mười bảy tuổi, làm sao chịu nổi sự ác ý dồn dập như thế? Cuối cùng, vào một đêm nọ, cô ấy phát điên.
Nói là phát điên, nhưng cũng không hẳn.
Cô ấy không la hét, thậm chí không nói một lời nào.
Ngoại trừ những hành động cơ bản như ngồi hay ăn uống khi được đút, cô ấy không phản ứng lại bất cứ điều gì, mỗi ngày chỉ ngồi yên lặng, trông chẳng khác nào một con rối gỗ.
Mẹ Lâm cảm thấy chính mình đã hại con gái nên mới làm thủ tục bảo lưu việc học cho Lâm Nhị Nhị. Vì muốn chữa bệnh cho con, bà đã tiêu sạch toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà, nhưng vẫn vô ích.
Vì chăm sóc con gái, công việc của mẹ Lâm cũng gặp vấn đề, cuối cùng buộc phải nghỉ việc.
Sau này, Tần Hạo tìm đến tận nhà, bà mới biết đây chính là kẻ đã hại con gái bà ra nông nỗi này. Thậm chí, những bình luận ác ý trước đó đều là do nhà họ Tần mua thủy quân để giúp Tần Hạo thoát khỏi miệng lưỡi dư luận.
Tần Hạo, dù biết rõ gia đình mình đã làm gì, nhưng sau đó lại giả vờ đến tận cửa đề nghị "bồi thường".
Mẹ Lâm hận Tần Hạo đến thấu xương, hận không thể giếc c.h.ế.t tên này ngay tại chỗ.
Nhưng bà không thể làm vậy, vì nếu vào tù sẽ không còn ai chăm sóc Nhị Nhị nữa.
Nói bà yếu đuối cũng được, vô dụng cũng chẳng sao, cuối cùng mẹ Lâm chọn cách chuyển đi, hoàn toàn rời xa Tần Hạo và nhà họ Tần.
Nhưng mỗi lần như thế, nhà họ Tần luôn có thể tìm ra họ. Mỗi khi Tần Hạo đến, ngay sau đó nhà họ Tần sẽ đến tận nơi để đe dọa.
Mẹ Lâm chỉ còn cách đưa con gái tiếp tục chuyển nhà.
"Để Nhị Nhị được yên ổn một chút, tôi thậm chí đã tuyên bố ra bên ngoài rằng con bé đã c.h.ế.t rồi."
Mẹ Lâm nhìn Khương Dư Dư, trong mắt không còn chút ánh sáng nào.
"Bây giờ trên mạng từ lâu đã quên mất rằng còn có một người tên Nhị Nhị, tôi cũng không muốn ai biết con bé vẫn còn sống, lại đến quấy rầy nó... Tôi không biết cháu làm sao biết được chuyện này, nhưng nếu cách cháu nói là dùng mạng xã hội để giúp con bé, thì không cần đâu, thật sự không cần nữa..."
Những khổ cực của cuộc sống, sự tuyệt vọng và hoang mang với tương lai đã khiến bà không thể rơi nổi một giọt nước mắt, nhưng chỉ cần nghe giọng nói của bà, cũng có thể cảm nhận được nỗi đau và sự hối hận trong lòng.
Khương Dư Dư hiếm khi chủ động, lần này lại vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay mẹ Lâm.
"Yên tâm, cháu nói giúp là giúp Nhị Nhị khôi phục thần trí."
Mẹ Lâm lắc đầu: "Vô ích thôi, nhiều bệnh viện đã nói không thể chữa được, tôi cũng đã quen rồi."
Cứ coi như... con gái bà mắc bệnh Alzheimer sớm.
Bà có thể chăm sóc con bé cả đời.
Thấy bà không tin, Khương Dư Dư cũng không nói thêm, chỉ tiện tay ném ra một tấm bùa vàng.
Mẹ Lâm chỉ thấy tấm bùa đó không có gió mà tự động bay lên, lơ lửng ngay phía trên đầu con gái.
Điều khiến bà bất ngờ hơn cả là con gái vốn dĩ không hề có phản ứng với thế giới bên ngoài, lúc này lại như bị thu hút, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía tấm bùa.
Mắt mẹ Lâm co rút, không dám tin nhìn Khương Dư Dư.
Khương Dư Dư chỉ nhàn nhạt nói: "Nhị Nhị mất đi nhận thức là vì một phách của cô ấy vẫn còn bị giam giữ trên sân thượng của tòa nhà học bỏ hoang. Cháu tình cờ phát hiện ra hồn phách đó nên lần theo khí tức mà tìm đến đây."
Vừa nói, cô vừa lấy ra từ trong ba lô một chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ làm từ bùa vàng.
Chiếc đèn rỗng bên trong rõ ràng không có gì cả, nhưng lại phát ra những tia sáng lấp lánh.
Cô nói: "Nếu cô tin cháu, cháu sẽ thử dẫn phách đó trở lại cơ thể cô ấy."
Mẹ Lâm nhìn tấm bùa vàng lơ lửng trên đầu con gái, lại nhìn chiếc đèn l.ồ.ng giấy trong tay Khương Dư Dư, lúc này đâu còn nghi ngờ gì nữa, lập tức mắt đỏ hoe, gật đầu thật mạnh.
"Cô tin! Cô tin cháu! Tiểu đại sư, xin hãy cứu Nhị Nhị, cứu lấy con gái cô với!"
Nhận được sự tín nhiệm của bà, Khương Dư Dư mới gật đầu.
Cô lấy từ ba lô ra một cây b.út chu sa nhỏ, tiến đến bên giường, dùng b.út chu sa vẽ một lá bùa dẫn hồn lên giữa trán của Lâm Nhị Nhị.
Ngay giây tiếp theo, cô đặt chiếc đèn l.ồ.ng giấy nhỏ vào lòng bàn tay của Nhị Nhị, miệng niệm chú:
"Thiên đạo thanh minh, địa đạo an ninh, nhân đạo hư tĩnh, tam hồn tụ phách, ngã phụng xá lệnh, phách quy!"
Khi hai từ cuối cùng vang lên, tấm bùa vàng đang lơ lửng trên đầu lập tức bao bọc lấy chiếc đèn l.ồ.ng giấy.
Cùng lúc đó, giữa trán Lâm Nhị Nhị xuất hiện một sợi chỉ đỏ nối liền với chiếc đèn l.ồ.ng bị bùa vàng bao lấy, mẹ Lâm chỉ thấy bên trong chiếc đèn l.ồ.ng dường như có một điểm ánh sáng nhỏ, chậm rãi men theo sợi chỉ đỏ, từng chút một tiến về trán của con gái.
Đoán rằng điểm sáng đó chính là một phách đã mất của con gái, mẹ Lâm lập tức nín thở, sợ hơi thở của mình quá mạnh sẽ làm phách đó bay mất...
Nhìn thấy điểm sáng sắp sửa chạm vào trán, chỉ còn một khoảnh khắc nữa là sẽ nhập vào,
Bất chợt, bên tai mẹ Lâm vang lên một tiếng khóc thét ch.ói tai như tiếng trẻ sơ sinh, khiến bà đau nhói màng nhĩ!
Ngay giây tiếp theo, điểm sáng vốn dĩ sắp nhập vào trán con gái đột nhiên như bị một lực mạnh mẽ kéo ngược lại, lập tức bị hút trở về chiếc đèn l.ồ.ng giấy bị bùa vàng bao bọc!
"A..." Mẹ Lâm không kìm được khẽ kêu lên, trong mắt tràn đầy hoảng loạn.
Khương Dư Dư sắc mặt không đổi, ba lá bùa vàng trong tay nhanh ch.óng bay ra, từng lớp bao bọc lấy chiếc đèn l.ồ.ng giấy, cuối cùng cũng giữ được ánh sáng xanh đang bị kéo lại lơ lửng giữa không trung.
Cô còn chưa kịp thở phào thì đột nhiên những lá bùa bọc lấy đèn l.ồ.ng lần lượt hóa thành tro đen.
Lông mày cô chợt nhíu c.h.ặ.t, ngay lập tức lại có ba lá bùa vàng bay ra bao bọc chiếc đèn l.ồ.ng. Đồng thời, hai ngón tay cô khẽ vẽ một đường, tựa như đang kẹp c.h.ặ.t ánh sáng xanh lơ lửng trong không trung, nhanh ch.óng dẫn nó theo sợi chỉ đỏ trở về ấn đường của Lâm Nhị Nhị.
Vừa lúc ánh sáng xanh hoàn toàn nhập vào ấn đường của cô gái, sợi chỉ đỏ nối liền giữa không trung và chiếc đèn l.ồ.ng lập tức biến mất.
Cùng lúc đó, chiếc đèn l.ồ.ng giấy được bao bọc bởi sáu lá bùa lại bắt đầu rung lắc dữ dội.
Mẹ Lâm sợ hãi đến mức quên cả việc quan sát con gái, ánh mắt chỉ dán c.h.ặ.t vào chiếc đèn l.ồ.ng đang run rẩy.
Khương Dư Dư thấy nghi thức dẫn hồn đã hoàn thành, lập tức giơ tay, một luồng linh quang đ.á.n.h thẳng vào chiếc đèn l.ồ.ng, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Yên phận cho ta!"
Chiếc đèn l.ồ.ng giấy như bị ai đó vô hình vỗ mạnh một cái, ngừng lại trong giây lát, nhưng vẫn không cam lòng mà rung lắc kịch liệt, dường như muốn nhào về phía Lâm Nhị Nhị.
Khương Dư Dư dứt khoát lấy ra một cuộn dây đỏ, dây đỏ bay ra, quấn lấy chiếc đèn l.ồ.ng, buộc c.h.ặ.t nó thành một quả cầu len.
Sau đó, cô lại dán thêm một lá bùa vàng lên đó, cuối cùng mới khiến nó ngoan ngoãn nằm yên, rồi ném vào ba lô.
