Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 603
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:10
(*) Chương có tình tiết 44, mọi người cần chuẩn bị tâm lý trước khi đọc
Thông thường, ác quỷ sẽ quay trở lại nơi từng để lại oán khí khi còn sống.
Đã quay về thì nhất định chúng sẽ muốn trả thù kẻ đã từng bắt nạt mình.
Mà trong bức ảnh được chụp tại hiện trường, giáo viên bị treo lơ lửng, dưới chân thậm chí không có lấy một cái ghế. Trong tình trạng không có vật chống đỡ thì làm sao ông ta tự treo mình lên được?
Chỉ có thể là do ác quỷ ra tay.
Đây chính là sự trả thù của nó.
Nghĩ ngợi một chút, Khương Dư Dư lại tra cứu thông tin về "giáo viên tự t.ử" này.
Quả nhiên thấy một bài báo có đề cập đến ông ta.
Nhưng đó không phải vấn đề.
Vấn đề là cô đã nhìn thấy bức ảnh thẻ chính diện của người này.
Thồ Tinh Trúc cùng mấy người khác cũng chen lại gần, vừa nhìn thấy diện mạo giáo viên kia lập tức nhíu mày.
"Ba cung bất chính, hốc mắt hõm sâu, không phải người tốt!"
"Ấn đường có tà khí, còn có nghiệp đào hoa! Vừa nhìn đã biết đây là kẻ háo sắc!"
Như chợt nghĩ ra điều gì, Lộc Nam Tinh lập tức trợn to mắt: "Chẳng... chẳng lẽ ông ta... h.i.ế.p dâm?"
Đám học bắt nạt bạn khác có thể đơn giản chỉ vì không ưa.
Nhưng giáo viên bắt nạt học sinh phần lớn là vì những lý do khó nói.
Ví dụ như bị học sinh tố giác hoặc bản thân giáo viên có tâm địa dơ bẩn.
Nếu thật sự là vì vậy...
Thồ Tinh Trúc không nhịn được hỏi: "Vậy người này c.h.ế.t rồi à?"
Khương Dư Dư tiếc nuối lắc đầu: "Còn sống."
Mặc dù bị dẫn dắt để treo cổ tự sát, nhưng do được phát hiện kịp thời nên vẫn còn sống.
Còn vì sao thiếu niên ác quỷ không tiếp tục trả thù, có lẽ là bởi vì...
Nó đã bị nhốt vào bình quỷ.
Dù sao hành vi hại người rõ ràng như vậy, Cục An ninh Đặc biệt Kinh Thành chắc chắn không thể làm ngơ.
Chỉ là như vậy thì nơi này rõ ràng không thể là nơi ác quỷ hóa thành.
Người phụ trách từng nói, những ác quỷ trong bình đều từng sát hại người sống và c.ắ.n nuốt linh hồn.
Người này còn sống, vậy mục tiêu đầu tiên bị sát hại và hấp thụ linh hồn không phải là ông ta.
Nếu không phải giáo viên từng bắt nạt cậu ta, vậy người đầu tiên cậu ta giếc là ai?
Tạ Vân Lý cũng đang nghĩ về vấn đề này. Anh ta dứt khoát nói: "Ở đây không còn manh mối, đổi chỗ khác đi."
Mọi người đều không có ý kiến gì, dù sao vòng thi thứ hai cũng giới hạn thời gian, tuy thương cảm cho thiếu niên, nhưng bọn họ không thể nán lại quá lâu.
Có lẽ chờ kết thúc vòng thi thứ hai, bọn họ sẽ giúp cậu bé vạch trần bộ mặt thật của tên giáo viên kia.
Cả nhóm mang theo bình quỷ rời khỏi tòa nhà khoa học, đang hướng ra cổng trường thì bất ngờ gặp một nữ sinh ôm chồng bài thi cúi đầu đi nhanh.
Ngay lúc nữ sinh sắp đi ngang qua, Bạch Thuật bỗng cảm thấy bình quỷ trong tay khẽ động. Cậu ta ngẩn người, vô thức mở miệng: "Cô bạn kia... con quỷ..."
Lộc Nam Tinh đi sau cùng. Cô nàng phản ứng rất nhanh, lập tức quay người kéo áo nữ sinh: "Cậu ơi, cậu làm rớt đồ rồi!"
Cú kéo này khiến nữ sinh loạng choạng, xấp bài thi trong tay rơi tung tóe đầy đất.
Được rồi, lần này đúng là rớt đồ thật.
Cô gái không kịp nghĩ nhiều, vội ngồi xuống nhặt bài thi, mấy người kia cũng thuận thế ngồi xuống phụ nhặt.
Lộc Nam Tinh vừa nhặt vừa áp sát cô gái: "Xin lỗi nhé."
Cô gái ngẩng đầu liếc nhìn cô nàng, rồi lại cúi đầu, khẽ lắp bắp nói: "Không sao."
Chính khoảnh khắc đó, Khương Dư Dư nhìn thấy sự liên kết giữa diện mạo cô gái này với giáo viên và thiếu niên ác quỷ, theo bản năng mở miệng hỏi: "Cậu có quen Hoàng Quốc Đào không?"
Hoàng Quốc Đào chính là người giáo viên đã bị thiếu niên ác quỷ trả thù.
Cô chỉ hỏi vu vơ, nhưng cô gái vừa nghe đến tên này đã run rẩy, gương mặt lộ rõ sự sợ hãi.
Cô gái ra sức lắc đầu phủ nhận, cũng không buồn nhặt bài thi nữa mà ôm lấy đống bài có trong tay vội vàng chạy đi.
Khương Dư Dư nhìn bóng lưng hoảng hốt bỏ chạy của cô gái, trong lòng mơ hồ xác định được suy đoán của mình.
Không tiếp tục truy hỏi, cả nhóm trực tiếp hướng đến bức tường bao quanh trường.
Chưa tới giờ tan học, lần này chắc chắn không thể đi từ cổng chính, Khương Dư Dư và mọi người bèn chọn một góc khuất không có camera.
Tạ Vân Lý nhanh nhẹn leo lên tường, một tay bám thành tường, tay kia chìa ra kéo Lộc Nam Tinh.
Lộc Nam Tinh nắm lấy tay anh ta, mượn lực nhanh ch.óng trèo lên tường.
Tiếp theo là An Sở Nhiên.
Anh ta kéo hai người lên liền. Thồ Tinh Trúc cũng định đưa tay ra, không ngờ Tạ Vân Lý lại lạnh lùng rút tay về.
"Tự mình leo lên đi."
Thồ Tinh Trúc không thể tin nổi: "Bức tường cao thế này sao tự leo nổi? Không chỉ sư đệ mà bạn Khương Dư Dư cũng không leo được, sư huynh không thể thiên vị như thế!"
Cậu ta vừa dứt lời, Khương Dư Dư đã nhẹ nhàng phản bác: "Tôi tự leo được."
Nói xong, một luồng "gió mát" thổi qua, cô đạp gió nhẹ nhàng nhảy lên tường.
Lúc đáp xuống, như cảm nhận được gì đó, cô quay đầu thì thấy một chú nhím béo đang chui qua hàng rào, rồi nhanh ch.óng chui vào bụi cỏ bên cạnh.
Chẳng bao lâu sau, Bạch Thuật cũng chui ra từ bụi cỏ. Thấy Khương Dư Dư đang nhìn mình chằm chằm, khuôn mặt tròn trịa của cậu ta lập tức đầy vẻ lúng túng và căng thẳng.
Cảm giác như bị bắt gặp lúc không mặc quần áo vậy.
Khương Dư Dư phì cười, để tránh làm sư huynh thêm ngượng ngùng, cô quay đầu đi chỗ khác.
Bên kia, Tạ Vân Lý và mọi người lần lượt nhảy xuống, Thồ Tinh Trúc cũng hì hục tự trèo qua.
Khương Dư Dư gọi tài xế tới đón, mọi người lên xe, dò lại vị trí oán khí của thiếu niên ác quỷ, xác định địa điểm rồi lập tức xuất phát.
Bất chợt, Lộc Nam Tinh như nhớ ra gì đó: "Chúng ta có quên gì không?"
An Sở Nhiên đáp: "Không mà, bình quỷ cũng mang rồi, sáu người đều đã đủ."
"Chúng ta... có sáu người sao?"
Trong xe lập tức yên lặng, cuối cùng vẫn là Thồ Tinh Trúc phản ứng lại đầu tiên: "Ôi chao, quên mất mấy tiểu yêu quái rồi!"
Ngay sau đó, cậu ta cười hả hê: "Kệ đi, chắc mấy nhóc đó sẽ tự mò về."
Cùng lúc đó, mấy tiểu yêu quái đang bị nhân viên bảo vệ trường đòi gọi phụ huynh tới phòng bảo vệ chuộc con: ...
Con người phiền c.h.ế.t đi được, chỉ leo tường thôi mà cũng bắt gọi phụ huynh.
Mà gọi phụ huynh tụi này tới thật chắc dọa c.h.ế.t các người luôn!...
Xe của Khương Dư Dư đi được hai mươi phút thì dừng lại trước một tòa nhà chung cư.
Khương Dư Dư thấy tầng nào đó trên tòa nhà đang tỏa ra oán khí nhuộm sắc m.á.u. Cô nghĩ lần này có lẽ họ đã tìm đúng nơi.
Nơi này chính là nơi thiếu niên ác quỷ c.h.ế.t.
Cũng là nơi cậu ta lưu luyến sâu sắc nhất.
Như cảm nhận được nơi mình từng c.h.ế.t, oán khí quanh thiếu niên trong bình quỷ lại bùng phát.
Luồng oán khí đen kịt quay cuồng trong bình thủy tinh, gần như đặc quánh, nồng đậm hơn cả những bình quỷ trước.
Thồ Tinh Trúc không nhịn được nuốt nước bọt, nhìn Khương Dư Dư: "Đúng như cậu nói, nhìn thì ngoan nhất... hóa ra lại hung dữ nhất."
"Nếu cậu sợ thì không cần đi theo đâu."
Khương Dư Dư hiếm khi "quan tâm" một câu, Thồ Tinh Trúc lập tức trừng mắt: "Ai nói tôi sợ? Nó đã bị nhốt trong bình quỷ rồi, tôi sợ nó chắc?"
Ngừng một chút, cậu ta lại nói: "Giải thưởng Đại hội Thi đấu Học viện lên tới ba triệu đó, các người đừng hòng bỏ tôi lại để rồi chia tiền mà không có phần tôi!"
Lộc Nam Tinh đứng bên cạnh nghe vậy không nhịn được bật cười.
Hay, rất đúng kiểu của Thồ Tinh Trúc.
Lúc này, những khán giả đang theo dõi phát sóng đều im bặt.
Dù hiện tại thì có vẻ Học viện Đạo giáo Hải Thị có khả năng chiến thắng cao nhất, nhưng có thể đừng nói như thể giải thưởng đã nằm trong tay rồi không?
Chúng tôi còn đang xem mà!
Sáu người vừa nói chuyện vừa đi vào trong tòa nhà, tiến thẳng đến căn hộ nơi có luồng oán khí dày đặc rồi nhấn chuông cửa. Chẳng bao lâu sau, bên trong vang lên tiếng bước chân vội vã đi ra.
