Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 627
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:13
Nếu kết giới không bị phá, với sức mạnh của lớp chắn đó thì bất hóa cốt kia e rằng cũng chẳng chạy thoát được.
Nghĩ tới đây, Khương Dư Dư bỗng hỏi Thồ Tinh Trúc: "Tại sao kết giới lại đột nhiên mở ra?"
Thồ Tinh Trúc nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ phẫn nộ, vừa định lên tiếng thì đã nghe một giọng nữ quen thuộc, thở hổn hển vang lên: "Là tôi bảo cậu ta mở."
Mọi người quay đầu lại thì lập tức thấy Tạ Minh Vận lảo đảo, lấm lem bước tới.
Cô ta nhìn thấy Tạ Duy Thận trong đám đông, cố gắng thở đều mới ổn định lại đôi chút, rồi nói: "Trước đó tất cả chúng tôi đều bị kẹt trong kết giới, không thể đối phó hết đám xác sống nên mới nghĩ đến chuyện tạm thời mở kết giới cho nhóm tôi chạy thoát rồi sẽ phong ấn lại..."
Tạ Minh Vận nói rồi c.ắ.n răng, tiếp tục: "Nếu biết các vị viện trưởng, gia chủ cùng nhiều tiền bối tới cứu, chúng tôi nhất định đã cố gắng cầm cự lâu hơn."
Cô ta vốn cũng chỉ vừa chạy ra ngoài không xa, nhìn thấy các nhân vật trong giới huyền môn kéo tới mới biết cứu viện đã đến.
Dù lúc trước thủ đoạn của cô ta có phần cực đoan, nhưng thật ra cũng chỉ là muốn ra ngoài tìm cứu viện nên lập tức quay lại.
Khi Tạ Minh Vận nói những lời này thì vẻ mặt có chút áy náy, nhưng cũng không hoàn toàn là biết lỗi.
Có lẽ nếu cho chọn lại lần nữa, cô ta vẫn sẽ đưa ra quyết định như vậy.
Thồ Tinh Trúc nghe xong thì lập tức giận bùng nổ: "Con mẹ nó đừng có nói xạo! Chẳng lẽ cô không biết kết giới một khi đã mở ra thì không dễ gì dựng lại được sao? Nghe cô nói thì hay lắm, thực ra chỉ vì cô ích kỷ sợ c.h.ế.t thôi! Cô còn muốn kéo mọi người c.h.ế.t chung nữa! Ai là "chúng tôi" với cô chứ? Từ đầu đến cuối chỉ có cô làm vậy, chính cô dùng cái cờ vớ vẩn đó điều khiển tôi mở kết giới ra!"
Thồ Tinh Trúc hiếm khi mắng một người con gái thô lỗ đến vậy, vừa mắng vừa muốn đ.á.n.h cô ta.
May mà người xung quanh ngăn lại, Tạ Duy Thận còn trầm giọng quát: "Đủ rồi!"
Xung quanh lập tức im lặng, chỉ còn Tạ Vân Lý lạnh lùng nhìn bố mình: "Thồ Tinh Trúc đã nói rõ ràng rồi, bây giờ ông còn muốn bao che cho cô ta sao?"
Tạ Duy Thận đối diện ánh mắt xa lạ, lạnh lùng của Tạ Vân Lý, trong lòng bất chợt dâng lên cảm giác như thể mình thật sự sắp mất đi đứa con trai này.
Lúc này, Tạ Minh Vận lại tiến lên một bước, nói: "Tạ Vân Lý, anh không cần vội kết tội tôi."
Cô ta nhìn Tạ Duy Thận, cố chấp nói: "Chuyện hôm nay dẫu cho cháu có lỗi, nhưng ngay từ đầu cháu thật sự chỉ muốn tự cứu chính mình. Dù thế nào, cháu cũng sẵn sàng chấp nhận sự trừng phạt từ gia chủ và viện trưởng."
Hai vị viện trưởng không lên tiếng, chỉ nhìn về phía Tạ Duy Thận.
Tạ Duy Thận nhìn Tạ Minh Vận lấm lem trước mặt, thấy cô ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh và cứng cỏi, hồi lâu mới nhắm mắt lại.
"Nếu vậy, từ nay trở đi, cháu rời khỏi giới huyền môn, rời khỏi nhà họ Tạ."
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ, kể cả Tạ Minh Vận.
Đặc biệt là Tạ Minh Vận, cô ta không dám tin vào tai mình.
Tạ Duy Thận lại muốn đuổi cô ta khỏi nhà họ Tạ!
Chỉ vì chuyện hôm nay?
Dựa vào cái gì chứ?
"Tạ gia chủ! Ông muốn đuổi tôi đi sao? Ông tin lời người ngoài chứ không tin tôi?"
Tạ Minh Vận trừng mắt nhìn Tạ Duy Thận, trong mắt đầy vẻ không cam tâm và không thể tin nổi.
Tạ Duy Thận chỉ thất vọng nhìn cô ta, bất chợt giơ tay lên, cây cờ mà cô ta đ.á.n.h rơi lúc trước lập tức bay vào tay ông ta.
"Ta còn hiểu rõ công dụng của cây cờ lệnh này hơn cháu... Ngày trước đưa cho cháu cây cờ lệnh này là để cháu tự cứu mình. Nhưng cháu lại dùng nó để phản bội đồng môn, suýt nữa gây ra đại họa!"
Khi thấy cây cờ lệnh, con ngươi Tạ Minh Vận hơi co rút, thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn, nhưng nhanh ch.óng trấn tĩnh lại, vẫn cố chấp nói: "Lúc đó tôi cạn kiệt linh lực, tôi chỉ muốn tự cứu, như vậy cũng sai sao?..."
"Cô muốn tự cứu, vậy có thể tùy tiện thả lũ xác sống ra ngoài sao?"
Khương Dư Dư bỗng lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt sắc lạnh như băng nhìn cô ta: "Đừng nói là cô không biết hậu quả khi thả đám xác sống đó. Bất kỳ người nào có đầu óc trong giới huyền môn đều biết hậu quả của việc này. Cô muốn tự cứu thì có thể tự tìm một căn phòng dựng kết giới mà đợi cứu viện, vậy mà cô lại chọn cách nguy hiểm nhất cho nhân gian. Tóm lại thì cô chỉ là kẻ vừa ích kỷ vừa ngu xuẩn."
Tạ Minh Vận bị lời Khương Dư Dư nói trúng tim đen, gương mặt lập tức có chút sụp đổ: "Tôi ích kỷ... Cho dù tôi ích kỷ thì có gì sai? Ai mà không ích kỷ? Trên đời này, chẳng phải ai cũng làm mọi thứ vì bản thân sao?"
Cô ta nói tới đây thì khựng lại, giọng điệu bất ngờ thay đổi, nhìn về phía Tạ Duy Thận: "Ngay cả gia chủ ông cũng vậy. Ông nuôi dưỡng tôi từ nhỏ, dốc lòng bồi dưỡng tôi, chẳng phải cũng vì trong lòng ông thấy áy náy sao?"
Nghe vậy, thần sắc Tạ Duy Thận hơi chấn động, nhưng trên mặt lại càng thêm nghiêm nghị.
Tạ Minh Vận không hề kiêng dè, tiếp tục chất vấn: "Ông nghĩ tôi không biết sao? Năm xưa bố mẹ tôi vì cứu ông mới c.h.ế.t! Ông nuôi tôi chẳng qua để bù đắp tội lỗi trong lòng thôi... Tôi có lỗi gì chứ?"
Tạ Duy Thận giữ vẻ mặt lạnh lùng, không nói lời nào. Tạ Minh Vận đột nhiên quỳ xuống trước mặt ông ta: "Gia chủ, cháu từng thề sẽ trở thành niềm tự hào của người. Lần này cháu chỉ xin người giúp cháu, chỉ cần không phải rời khỏi giới huyền môn, không phải rời khỏi nhà họ Tạ, cháu chấp nhận bất kỳ hình phạt nào..."
Lần đầu tiên cô ta hạ mình thấp đến vậy.
Cô ta cho rằng, dựa vào công ơn của cha mẹ cộng thêm sự chăm sóc nhiều năm của gia chủ, lần này chắc chắn mình vẫn sẽ được tha thứ.
Chỉ cần Tạ Duy Thận đồng ý giữ lại cô ta, với địa vị của ông ta trong giới huyền môn, cô ta vẫn có thể là Tạ Minh Vận kiêu ngạo như trước.
Nhưng lần này, cô ta đã tính sai.
Tạ Duy Thận nhìn Tạ Minh Vận đang quỳ trước mặt, chỉ nhìn cô ta một cái thật sâu, hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: "Cháu đã biết cha mẹ mình vì cứu ta mà c.h.ế.t, vậy cháu có biết họ c.h.ế.t như thế nào không?"
Tạ Minh Vận ngẩng đầu nhìn ông ta, rồi nghe Tạ Duy Thận chậm rãi, nặng nề nói: "Mười bảy năm trước, ta cùng cha mẹ cháu và vài người khác bị kẹt trong Vạn Quỷ Khố. Khi ấy, vạn quỷ ùn ùn kéo ra, nếu để chúng thoát ra sẽ thành đại họa cho nhân gian. Chúng ta lập đại trận phong ấn cửa Vạn Quỷ Khố, cha mẹ cháu vì hoàn thành kết giới mà tình nguyện làm mắt trận, dù c.h.ế.t cũng không mở kết giới."
Lúc ấy, họ hoàn toàn có thể chọn cách trốn thoát.
Nhưng vì người ngoài kết giới, vì sự an ổn của nhân gian, họ đã chọn ở lại.
Bao năm nay, đúng là ông ta có phần áy náy với Tạ Minh Vận, cũng luôn mong muốn bồi dưỡng cô ta thành người có tấm lòng đại nghĩa như cha mẹ cô ta.
Dù phát hiện cô ta có chút kiêu ngạo, ông ta cũng chỉ cho là lỗi nhỏ, cố gắng dung túng và bù đắp.
Ông ta cho phép Tạ Minh Vận có khuyết điểm.
Nhưng tiền đề là không được động chạm đến nguyên tắc và cốt lõi của giới huyền môn.
Bảo vệ chính đạo nhân gian, đó là nguyên tắc căn bản mà người trong giới huyền môn phải giữ.
Qua lần đại hội đầu tiên và cả chuyện hôm nay, ông ta hiểu, tâm đạo của cô ta đã hoàn toàn lệch lạc.
Tạ Duy Thận không thể tự lừa dối bản thân rằng Tạ Minh Vận chỉ là một lần hồ đồ nữa.
Tạ Minh Vận nghe được sự thật về cái c.h.ế.t của bố mẹ, cả người ngã quỵ xuống đất.
Cô ta từ trước đến nay chỉ biết bố mẹ mình cứu Tạ Duy Thận nên bản thân mới có địa vị ngày hôm nay.
Nhưng không ngờ, bố mẹ cô ta năm đó cũng từng rơi vào tình cảnh giống như cô ta bây giờ.
Cùng một tình huống, nhưng lựa chọn lại khác biệt hoàn toàn.
Hành động của cô ta so với bố mẹ, thật quá mức mỉa mai.
Cuối cùng, Tạ Duy Thận nhìn Tạ Minh Vận thất thần gục dưới đất, nghiêm giọng tuyên bố: "Hôm nay, ta thay mặt nhà họ Tạ của Sơn Nhất Môn chính thức trục xuất cháu khỏi giới huyền môn. Đồng thời, để tránh cháu lầm đường lạc lối, ta sẽ phong bế toàn bộ linh lực của cháu, từ nay về sau, cháu không còn được sử dụng huyền thuật nữa."
Lời vừa dứt, đầu ngón tay ông ta lập tức tụ linh quang, vẽ thành phù chú trong không trung.
Tạ Minh Vận nhìn thấy động tác của ông ta, ánh mắt cô ta lóe lên sự sợ hãi, theo bản năng lùi lại: "Không... Đừng mà..."
Sao ông ta có thể đối xử với mình như vậy?
Không thể!
