Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 644
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:14
Khương Dư Dư im lặng một lúc rồi giải thích: "Tôi nuôi một con hồ ly... Là cô tặng tôi con hồ ly đó."
Khi nói, Khương Dư Dư nhìn chằm chằm đối phương, như muốn nhìn ra điều gì đó từ vẻ mặt cô ta.
Hồ Lệ Chi nghe vậy thì mắt mở to sửng sốt: "Tôi tặng à? Nhưng tôi... tôi không nhớ gì cả..."
Khương Dư Dư nhìn phản ứng của cô, dường như cuối cùng cũng xác nhận được điều gì, trong mắt thoáng chút u ám: "Ồ, chắc là tôi nhớ nhầm rồi."
Cô không tiếp tục truy hỏi, Hồ Lệ Chi rõ ràng cũng chỉ đến để giao tài liệu, sau khi giao xong thì rời đi.
Khương Dư Dư nhìn bóng lưng cô ta rời khỏi, một lúc sau mới tìm một nơi yên tĩnh, mở tài liệu ra xem.
Bên trong chính là hồ sơ của Hồ Lệ Chi.
Tộc yêu hồ, bán yêu, một trăm ba mươi tuổi...
Hai năm trước mất tích, sau khi trở về tộc thì mất hết ký ức, bốn tháng trước được đặc cách tuyển vào Cục Quản lý Yêu quái.
"Hai năm trước..."
Khương Dư Dư lẩm bẩm, hai năm trước cũng chính là năm cô gặp sư phụ lần đầu tiên.
Sau khi mất dấu sư phụ, đúng lúc đó Hồ Lệ Chi trở về tộc, lại còn mất trí nhớ, cộng thêm hình dạng con người hoàn toàn không có dấu vết gì là giả mạo...
Nói là trùng hợp, cô cũng không tin.
Khương Dư Dư tiếp tục lật xem, đến một trang giấy trắng phía sau, trên đó ghi một địa chỉ.
Chính là địa chỉ cô từng đến gặp Văn Cửu.
Cô bĩu môi, nhanh ch.óng hiểu được ý đối phương.
Rõ ràng là tên này cố ý đưa người đến trước mặt cô, muốn cô chủ động đến tìm.
Dù biết rõ đối phương lại đang điều khiển mình... nhưng Khương Dư Dư không thể từ chối.
Rời khỏi Cục An ninh Đặc biệt, Khương Dư Dư lập tức đến khu vườn kia.
Vẫn là chỗ cũ, vẫn là người cũ.
Văn Cửu ngồi bên trong, chỉ là lần này không đốt hương nữa.
Thấy cô đến, anh ta chỉ liếc mắt lạnh nhạt, hừ một tiếng.
Khương Dư Dư không để ý đến thái độ của anh ta, cầm tài liệu tiến lên, đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện Hồ Lệ Chi là sao?"
Văn Cửu lạnh nhạt liếc nhìn cô: "Cô đến tìm sư phụ, tôi đưa người đến tận nơi rồi, còn hỏi tôi làm gì?"
"Cô ta không phải sư phụ tôi."
Khương Dư Dư nói rất chắc chắn.
Cô ta tên là Hồ Lệ Chi.
Là yêu tộc!
Văn Cửu bình thản nói: "Linh hồn không phải, nhưng thân thể thì đúng."
Nghe vậy, lòng Khương Dư Dư hơi trùng xuống.
Quả nhiên, đúng như cô đoán.
Trước đây cô đã nghi ngờ sư phụ là người đến từ dị thế.
Nên khi sư phụ mất tích, cô hoàn toàn không thể cảm nhận chút khí tức nào của sư phụ trong thế giới này.
Như thể sư phụ đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Nhưng sau khi gặp Hồ Lệ Chi, cô lại có một suy đoán khác.
Sư phụ không phải là người từ dị thế, nhưng có thể là một linh hồn từ dị thế.
Ngay từ đầu sư phụ đã mượn thân thể của Hồ Lệ Chi để đến bên cạnh cô.
Giống như cách hệ thống đã từng làm, dùng hồn phách dị thế đoạt xác rồi trở thành người kia.
Nhưng hệ thống từng nói, một khi đoạt xác thành công sẽ hoàn toàn trở thành người đó.
Vậy sư phụ đã rời đi như thế nào?
Không nghĩ sâu thêm, Khương Dư Dư quay sang nhìn Văn Cửu trước mặt: "Linh hồn sư phụ tôi ở dị thế đúng không?"
Văn Cửu nghe vậy chỉ nhướng mày: "Cô đã biết chuyện về dị thế rồi sao?"
Ánh mắt nhìn Khương Dư Dư bỗng thêm vài phần nghiêm túc, hiếm khi không nói vòng vo: "Vậy cô cũng nên biết, cô sẽ không tìm được người đó. Dù biết cô ấy ở đâu, cũng không thể quay về được."
Dị thế là nơi yêu ma không thể tồn tại.
Việc có thể đưa linh hồn về hồi hai năm trước đã khiến anh ta rất bất ngờ rồi.
Nghe vậy, Khương Dư Dư không hề tỏ vẻ đau buồn, chỉ lạnh nhạt phản bác: "Có thể đi, thì cũng có thể quay về."
Dù giữa chừng phải vượt qua bao nhiêu trở ngại, Khương Dư Dư vẫn tin rằng, nhất định sẽ có cách.
Cùng lắm thì cô còn có hệ thống, thứ có thể lén lút đưa linh hồn từ dị thế sang.
Phản ứng quá đỗi bình tĩnh của Khương Dư Dư khiến Văn Cửu có chút bất ngờ.
"Cô muốn đưa người trở lại sao? Chỉ dựa vào một mình cô?"
"Cũng phải thử chứ."
Khương Dư Dư nói rồi nhìn Văn Cửu: "Hơn nữa, không phải chỉ dựa vào tôi, còn có anh nữa."
Văn Cửu: ...
Cả anh ta cũng bị cô kéo vào?
Khương Dư Dư nhìn anh, tiếp tục nói: "Anh hẳn là biết sư phụ tôi là ai đúng không? Không phải Hồ Lệ Chi bị mượn xác, mà là sư phụ thật sự của tôi, Văn Nhân Thích Thích."
Nếu sư phụ vốn không phải người của thế giới này, thì việc mất tích chỉ là trở về nơi vốn thuộc về sư phụ, Khương Dư Dư có lẽ đã từ bỏ rồi.
Nhưng rõ ràng không phải vậy.
Dù là viện trưởng Hải Thị hay Văn Cửu trước mặt, bọn họ đều không lạ gì cái tên Văn Nhân Thích Thích.
Và hai năm trước, sư phụ đột ngột xuất hiện bên cô, có mục đích gì đó nên mới dạy dỗ, dẫn dắt, giúp cô tự lập, thậm chí còn sợ cô cô đơn nên gửi một tiểu hồ ly xinh đẹp đến bầu bạn.
Khương Dư Dư không tin tất cả chỉ là trùng hợp.
Giữa cô và sư phụ chắc chắn còn có mối liên hệ nào đó mà cô chưa biết.
Một mối liên hệ chỉ tồn tại ở thế giới này.
"Sư phụ tôi không phải người dị thế, sư phụ vốn là người của thế giới này và các anh đều quen biết."
Cô nói bằng giọng chắc chắn, ánh mắt khi nhìn Văn Cửu trước mặt đầy kiên định.
Thấy anh ta không trả lời, Khương Dư Dư lại nói: "Không thừa nhận cũng không sao, chỉ cần anh chịu giúp tôi."
Nghe đến đây, cuối cùng Văn Cửu cũng bật cười: "Cô chắc tôi sẽ giúp? Cô thậm chí còn không phải người của Cục Quản lý Yêu quái, tôi dựa vào gì mà giúp cô?"
Khương Dư Dư như đã đoán trước, không chút do dự đáp: "Tôi có thể gia nhập."
Cô nói: "Tôi có thể gia nhập Cục Quản lý Yêu quái, nhưng với điều kiện anh phải nói cho tôi biết tất cả những gì liên quan đến sư phụ tôi."
Văn Cửu nheo mắt: "Lại đàm phán điều kiện với tôi?"
Khương Dư Dư đối mặt với ánh nhìn của hắn, không né tránh: "Không phải anh đã mời tôi trước sao?"
Nói rồi, cô cố ý dừng lại một chút, nhấn mạnh từng chữ: "Nhân viên của Cục Quản lý Yêu quái."
Văn Cửu: ...
Ai?
Tên khốn nào làm lộ danh tính của anh ta vậy?
Khương Dư Dư vốn dĩ cũng không định vạch trần thân phận của anh ta thẳng thừng thế này đâu.
Chủ yếu là do người này cứ luôn ra vẻ đáng ghét.
Cô không nhịn được mà muốn chọc tức một chút thôi.
Còn về việc cô xác định anh ta chính là người đó như thế nào thì chủ yếu là bởi câu nói cuối cùng anh ta nói hôm đó: "Rồi cô sẽ hối hận."
Đó không giống như lời mà một nhân viên bình thường có thể nói ra.
Đặc biệt là sau câu nói đó, Hồ Lệ Chi và tư liệu của cô ta lại trùng hợp xuất hiện như vậy.
Rất khó để không nghi ngờ.
Tất nhiên, Khương Dư Dư cũng không thể chắc chắn hoàn toàn.
Cô nói ra cũng là để thử anh ta một chút.
Cho dù đoán sai thì cùng lắm là cô sai thôi, có mất gì đâu.
Nhưng rõ ràng, cô đã đoán đúng.
Sau giây phút xấu hổ muốn c.h.ế.t lóe lên trong chớp mắt, Văn Cửu rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, giả vờ như chẳng biết gì: "Đó là gì?"
Nói rồi, cũng không đợi Khương Dư Dư nói thêm, Văn Cửu đã đứng bật dậy, tự ý chuyển đề tài: "Dù sao thì, chào mừng gia nhập Cục Quản lý Yêu quái."
Văn cửu bất ngờ đưa tay ra trước mặt cô, nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh, giọng nói mang vài phần ẩn ý: "Giới thiệu chính thức, tôi tên là Văn Nhân Cửu Tiêu, người đứng đầu Cục Quản lý Yêu quái, đồng thời cũng là... anh trai của Văn Nhân Thích Thích."
Đôi mắt hạnh của Khương Dư Dư khẽ run lên.
Tin tức này, so với chuyện biết sư phụ cô đang ở dị thế, rõ ràng còn khiến cô kinh ngạc hơn.
Dù từng nghĩ hai người họ có quan hệ, nhưng không ngờ lại là loại quan hệ này.
Không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt Khương Dư Dư hơi tối lại, nhưng trên mặt lại không biểu lộ chút gì. Cô bước tới, nhẹ nhàng bắt tay người kia.
Dù sao đi nữa, mọi chuyện để sau khi tìm được sư phụ rồi tính. ...
Chuyện Khương Dư Dư gia nhập Cục Quản lý Yêu quái chưa đến nửa ngày đã lan truyền gần như khắp giới huyền môn.
Đặc biệt là khi họ biết cô gia nhập Cục Quản lý Yêu quái, nhưng vẫn kiêm nhiệm công việc tại Cục An ninh Đặc biệt.
Khi tin tức lan ra, ba học viện, cộng thêm nửa giới huyền môn suýt chút nữa náo loạn.
Không chỉ vì Khương Dư Dư là tân sinh viên, mà còn vì... cô là con người!
Không chỉ là một con người, mà còn là huyền sư, loại người mà yêu tộc xưa nay không muốn tiếp xúc!
