Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 66

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:06

[Cái gì cũng là mi nói, thôi thì Khương Tố cũng dễ dỗ dành, yên tâm đi, đợi ta xuất viện về nhà, rất nhanh sẽ kéo lại độ hảo cảm của cậu ta thôi. ]

Dù lần này vấp ngã, nhưng Lộ Tuyết Khê cũng không quá lo lắng.

Khương Tố tính khí nóng nảy, nhưng cũng là kiểu giận nhanh mà nguôi cũng nhanh.

Mấy năm nay, cô ta đã quá quen với việc nắm thóp đám anh em nhà nhà họ Khương, hiểu rõ từng tính cách của họ.

Nghĩ vậy, cô ta cầm lấy điện thoại, tiếp tục gửi tin nhắn cho Khương Tố.

[Tiểu Tố, ngủ rồi sao? Hôm nay em cũng không đến thăm chị, vẫn còn giận chị sao? Hai ngày nay chị ở bệnh viện ngủ không ngon chút nào, chỉ cần nghĩ đến chuyện hôm đó, trong lòng lại đau khổ và hối hận. Chị chưa từng gặp phải chuyện như vậy, đến giờ trong lòng vẫn thấy sợ hãi. Hôm đó bỏ lại em thật sự chỉ vì chị muốn đi tìm người đến cứu em... Chị biết giờ có nói gì em cũng chưa chắc tin, nhưng những lời chị nói đều là thật lòng. Tiểu Tố, ngày mai chị xuất viện về nhà rồi, em đến đón chị được không?]

Sau khi gửi tin nhắn dài lê thê này, Lộ Tuyết Khê mới cầm lấy ly nước ấm mà Khương Trừng đưa cho, chờ hệ thống thông báo độ hảo cảm của Khương Tố tăng lên.

Nhưng cô ta đợi một phút, năm phút, rồi mười phút.

Uống hết hai ly nước, bên kia vẫn không có hồi âm, thậm chí hệ thống hiển thị độ hảo cảm của Khương Tố vẫn không nhúc nhích.

Biểu cảm của Lộ Tuyết Khê thoáng sa sầm.

Cô ta không tin Khương Tố không thấy tin nhắn của mình.

Khương Tố là một thằng nhóc nghiện net, bình thường gần như không rời điện thoại nửa bước.

Nhưng tại sao cậu ta lại không trả lời?

Thậm chí, độ hảo cảm cũng không có chút thay đổi?

Chẳng lẽ lần này thật sự giận cô ta đến vậy?

Trong tình huống đó, ai cũng sẽ lựa chọn giống cô ta thôi mà.

Dù có tức giận, chuyện cũng đã qua hai ngày rồi, giờ cô chủ động xuống nước, cậu ta đáng lẽ phải hết giận mới đúng.

Lộ Tuyết Khê cảm thấy Khương Tố đúng là không biết điều.

Có lẽ vì biểu cảm cô ta không được tốt, Khương Trừng lo lắng hỏi: "Tiểu Khê, sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?"

Ánh mắt anh ta chăm chú nhìn Lộ Tuyết Khê, đầy sự quan tâm và thương tiếc.

Lộ Tuyết Khê mím môi, cố gắng nở một nụ cười có phần u sầu.

"Không có gì đâu, chỉ là hai ngày nay em nhắn tin cho Tiểu Tố, em ấy không trả lời..."

Nói đến đây, cô ta lại lộ ra vẻ lo lắng: "Em cũng lo em ấy có phải hôm đó bị dọa sợ rồi không, cơ thể có chỗ nào không khỏe... Em ấy cũng nên giống em, ở viện theo dõi thêm hai ngày mới đúng."

Khương Trừng nghe cô ta nói Khương Tố không trả lời tin nhắn, sắc mặt cũng có chút khó coi, cảm thấy Khương Tố quá vô tâm.

Nhớ lại lúc anh ta về nhà nghỉ ngơi, thấy Khương Tố vui vẻ chạy theo Khương Dư Dư không rời nửa bước, Khương Trừng càng cảm thấy không đáng thay cho Lộ Tuyết Khê.

Em ấy còn nằm viện mà vẫn nhớ đến thằng nhóc đó!

Khương Trừng quyết định, ngày mai về nhà nhất định phải dạy dỗ Khương Tố một trận mới được.

Nghĩ vậy, anh ta không nói ra sự thật, sợ làm Lộ Tuyết Khê buồn, chỉ dịu dàng an ủi: "Em đừng lo, chắc nó lại mải chơi game, không thấy tin nhắn thôi."

Vừa nói, anh ta vừa nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đặt trên chăn của cô ta, giọng điệu ấm áp: "Hôm nay anh về nhà có thấy Tiểu Tố, nó không có chuyện gì đâu, em cũng đừng nghĩ nhiều, mai là được về nhà rồi."

Lộ Tuyết Khê cảm nhận được bàn tay to lớn đang đặt trên mu bàn tay mình, trong lòng có chút phản cảm, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng.

"Ừm, may mà có anh Khương Trừng ở bên, nếu không em chắc lại suy nghĩ lung tung rồi."

Cô ta không rút tay lại, mà Khương Trừng dường như cũng quên mất mình vẫn đang nắm tay cô ta, tiếp tục tự nhiên an ủi.

Lộ Tuyết Khê ứng phó qua loa, nhưng trong đầu lại một lần nữa vang lên giọng nói của hệ thống.

[Ký chủ, độ hảo cảm của Khương Trừng +2, hiện tại đã đạt 92 điểm. Đề nghị ký chủ nhân cơ hội đẩy nhanh tiến độ chinh phục. Độ hảo cảm của mục tiêu càng cao, lượng vận khí ký chủ có thể rút từ đối phương càng lớn. ]

Nghe hệ thống thúc giục, Lộ Tuyết Khê càng thêm mất kiên nhẫn.

[Biết rồi. ]

Cô ta đương nhiên hiểu, độ hảo cảm càng cao, lượng vận khí có thể rút được càng nhiều.

Cô ta cũng biết cách làm sao để độ hảo cảm của Khương Trừng nhanh ch.óng tăng vọt.

Dù sao thì Khương Trừng thích cô ta, chỉ cần cô ta chịu "đáp lại" một chút, cô ta có thể đảm bảo độ hảo cảm của anh ta sẽ lập tức tăng lên 99 điểm.

Nhưng cô ta không muốn làm vậy.

Dùng cơ thể để đổi lấy độ hảo cảm, đó là việc chỉ có loại phụ nữ thấp kém mới làm.

Lộ Tuyết Khê luôn có nguyên tắc riêng.

Dù không cần tán tỉnh hay thân mật với đối phương, cô ta vẫn có thể nắm giữ họ trong tay, vậy thì cần gì phải làm chuyện thừa thãi?

Dù Khương Trừng có được coi là xuất sắc trong giới phú nhị đại, nhưng so với Khương Hoài, anh ta vẫn chưa đủ tầm.

Huống hồ, còn có một người như Chử Bắc Hạc.

Nghĩ đến Chử Bắc Hạc, đến vị trí của anh trong giới thượng lưu, tim Lộ Tuyết Khê không khỏi nóng lên.

Chỉ những người đàn ông như vậy, mới đáng để cô ta đầu tư tình cảm thực sự.

Đặc biệt là Chử Bắc Hạc mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Người như vậy chắc chắn sẽ có yêu cầu rất cao đối với nửa kia của mình.

Chỉ vì anh, Lộ Tuyết Khê cũng không thể tùy tiện dây dưa tình cảm với kẻ khác.

Làm vậy chỉ khiến đẳng cấp của cô ta bị kéo xuống.

Cô ta đang tự chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì hệ thống lại lạnh lùng nhắc nhở.

[Ký chủ, cho phép tôi nhắc một câu: Ký chủ đã chinh phục Chử Bắc Hạc suốt ba năm, nhưng độ hảo cảm của anh ta vẫn dừng ở mức 38 điểm. ]

Trong đó, 30 điểm là do hệ thống cấp ban đầu.

Nói cách khác, điểm thực tế chỉ có 8, một con số mà chỉ cần giúp bà lão qua đường là có thể đạt được.

Lộ Tuyết Khê: ...

Không nói thì không ai nghĩ mi bị đơ đâu. ...

Bên khác, tại biệt thự ven sông.

Trong căn phòng tối mờ, thiếu niên có gương mặt tái nhợt đang gắt gao nhìn chằm chằm vào địa chỉ mà thám t.ử tư vừa gửi đến.

Đôi mắt u ám ánh lên tia cố chấp, cậu khẽ lẩm bẩm, giọng khàn đặc: "Nhị Nhị, anh lại tìm thấy em rồi..."...

Hôm sau.

Lộ Tuyết Khê xuất viện, Diêu Lâm đặc biệt dẫn theo Khương Oánh và Khương Hãn đến đón cô ta về nhà.

Khương Tố không đi.

Không chỉ không đến đón, cậu thậm chí cũng chẳng có ý định trả lời tin nhắn của cô ta.

Để tránh phải chờ Lộ Tuyết Khê về nhà, Khương Tố dứt khoát bám lấy Khương Dư Dư.

"Chị ra ngoài không thể dẫn em theo sao? Em đảm bảo chỉ đi theo thôi, tuyệt đối không gây phiền phức!"

"Không thể." Khương Dư Dư từ chối thẳng thừng.

Nghe vậy, Khương Tố tức đến mức suýt nghẹn cổ: "Tại sao? Em còn gọi chị là chị rồi mà!"

"Cậu cũng có thể không gọi."

Khương Tố uất ức, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc: "Dù sao em cũng coi như khách hàng lớn của chị, chị dẫn khách hàng lớn đi dạo một vòng không phải điều nên làm sao?"

Tính ra, cậu đã chi gần bảy trăm nghìn.

Với tốc độ kiếm tiền ba chục nghìn một lần trước đây của cô, phải mất bao lâu mới kiếm được bảy trăm nghìn chứ?

Khương Tố cảm thấy, so với mức đó, cậu xứng đáng được coi là khách hàng lớn.

Khương Dư Dư chỉ liếc cậu một cái, không nói gì, lấy điện thoại ra cho cậu xem lịch sử chuyển khoản của Tống Vĩnh Minh.

[Tống Vĩnh Minh chuyển khoản cho bạn 3. 000. 000 NDT. ]

Sau đó lại lướt đến một giao dịch khác, là số tiền Khương Vũ Thành đã gửi.

[Khương Vũ Thành chuyển khoản cho bạn 10. 000. 000 NDT. ]

Lúc này, bằng chứng mạnh hơn mọi lý lẽ.

Khương Tố: ...

Cái quái gì đây?

Công việc của Khương Dư Dư kiếm được nhiều tiền như vậy sao?

"Không đúng, tiền của bác cả sao có thể tính được? Bố ruột chuyển tiền cho con gái, chỉ có thể coi là tiền tiêu vặt thôi!"

Khương Dư Dư lại kéo đến giao dịch mười triệu trước đó, giải thích: "Phần trước là tiền tiêu vặt, còn mười triệu sau là thù lao."

Khương Tố: ...

Cậu bắt đầu thấy ghen tị rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 66: Chương 66 | MonkeyD