Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 78

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:08

Nghe lời Bạch Thục Cầm, Quan Nhị Nhị cũng lập tức bày ra vẻ mặt đáng thương, nhìn Quan Khải Thâm đầy cầu xin: "Anh, anh không thương em nữa sao?"

Quan Khải Thâm cảm thấy phiền muộn. Nếu là chuyện khác, anh ta có thể nhường, dù sao em gái cũng là người mà anh ta yêu thương từ nhỏ.

Nhưng bây giờ là vấn đề liên quan đến tính mạng của anh ta!

"Anh không lấy hẳn đi luôn, chỉ mượn hai ngày, đợi mời được đại sư rồi anh sẽ trả lại cho em!"

Tâm trạng khó chịu, giọng điệu của Quan Khải Thâm cũng không còn kiên nhẫn như trước.

Quan Nhị Nhị lập tức cúi đầu, vẻ mặt tủi thân đầy ấm ức.

Bạch Thục Cầm càng thêm đau lòng.

Quan Bảo Thành là trụ cột của công ty, gia đình và công việc đều phải dựa vào ông ấy, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện, vì vậy ngọc bội của ông ta không thể động vào.

Nhưng con trai và con gái, dù sao cũng đều là con ruột.

Bạch Thục Cầm không phải không thương con trai, nhưng tình trạng của con gái nghiêm trọng hơn.

Không chỉ mỗi con trai, chính bà ta mấy ngày nay cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.

Nếu có thể, bà ta cũng muốn có một miếng ngọc hộ thân, nhưng đâu có!

"Khải Thâm, hay con nghĩ cách khác đi? Tới đạo quán ở tạm hai ngày, xin một lá bùa bình an? Nếu không thì... lại tìm con bé Khương Dư Dư đó xin thêm hai miếng ngọc bội?"

Bạch Thục Cầm nhân tiện muốn lấy thêm một miếng cho mình, lúc này đã quên luôn chuyện trước đó từng hứa giúp Quan Nhị Nhị kiện Khương Dư Dư tội l.ừ.a đ.ả.o.

Quan Nhị Nhị nghe vậy liền lập tức phản đối: "Mẹ! Khương Dư Dư đã hại con t.h.ả.m như vậy, bây giờ trên mạng còn đầy người mắng con, sao mẹ còn nghĩ đến chuyện tìm cô ta?! Mẹ quên mẹ từng hứa sẽ giúp con kiện cô ta sao?"

Quan Khải Thâm ban đầu còn nghĩ nếu không còn cách nào khác, anh ta chỉ có thể mặt dày tìm đến Khương Dư Dư. Nhưng nghe Quan Nhị Nhị nói vậy, sắc mặt anh ta lập tức sa sầm.

"Em còn muốn kiện con bé? Nhị Nhị, em không biết tình hình của gia đình hiện tại sao?! Nhà chúng ta có thể còn phải nhờ con bé giúp giải quyết vấn đề, bây giờ em kiện con bé chẳng phải là ép con bé hoàn toàn đối địch với chúng ta sao?"

Giọng điệu của Quan Khải Thâm có chút gay gắt, Bạch Thục Cầm lập tức không hài lòng: "Con nói chuyện thì nói, sao lại quát em con? Nó cũng không muốn như vậy, chẳng phải do con bé Khương Dư Dư đáng ghét đó không biết điều, hại em con trước sao?"

Quan Khải Thâm cười lạnh: "Dư Dư không biết điều? Vậy chẳng phải vì gia đình chúng ta đã tính kế đổi mệnh cách của người ta trước hay sao? Nếu trước đây chúng ta chịu đối xử t.ử tế với người ta thay vì tính kế hại thì với năng lực hiện tại của Dư Dư, con không tin con bé ấy không thể giúp Nhị Nhị, giúp cả gia đình này."

Bạch Thục Cầm nghe thấy những lời này, trên mặt đầy vẻ khó tin.

"Con đang trách mẹ sao? Con bé c.h.ế.t tiệt đó biết rõ chúng ta muốn dùng nó để đổi mệnh cách mà vẫn lặng im chờ đến tận hôm nay mới phản kháng, nó chính là một đứa đầy tâm cơ! Theo mẹ thấy, nó học những thuật phong thủy đó chỉ để đối phó với nhà chúng ta, con còn nghĩ nó thật lòng muốn giúp chúng ta sao?!"

Quan Nhị Nhị nghe vậy lại càng tỏ ra tủi thân: "Mẹ đừng nói nữa, tất cả là lỗi của con, là con hại cả nhà mình, hu hu hu..."

Bạch Thục Cầm thấy vậy thì vội vàng quay sang dỗ dành.

Quan Khải Thâm vốn đã bực bội, chính anh ta cũng bị nữ quỷ bám lấy, còn tâm trí đâu mà dỗ dành em gái, lập tức quay người bước đi, không thèm ngoảnh đầu lại.

Thấy thái độ của anh ta, Quan Nhị Nhị lập tức òa khóc lớn hơn.

Gác lại chuyện nhà họ Quan đang dần rạn nứt vì tranh giành hai miếng ngọc bội.

Bên này, Khương Dư Dư đã sắp xếp lại phòng của mình xong xuôi, lúc này mới nhớ đến linh hồn đứa nhỏ, tức tiểu nhân sâm, vẫn đang lơ lửng trong phòng.

Nghĩ ngợi một lát, cô quyết định dẫn nó đi gặp Lâm Nhị Nhị lần cuối.

Chỉ là xe vừa rời khỏi khu dân cư Ngân Giang Nhất Hào thì đột nhiên bị một người chặn lại.

Ngẩng đầu nhìn, hóa ra là Bùi Viễn Trình, kẻ mà cô đã mắng một trận trước đó.

Lần trước, khi Bùi Viễn Trình đến để chia tay Quan Nhị Nhị xong thì gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, phải nằm viện mấy ngày. Lúc này tuy đã xuất viện nhưng cánh tay vẫn còn đang treo băng.

Giờ phút này đứng chặn trước xe, kết hợp với dáng vẻ bị thương của anh ta, trông còn có chút đáng thương.

"Dư Dư! Anh có chuyện muốn nói với em!"

Tài xế nghe thấy tiếng gọi của đối phương, theo bản năng quay đầu hỏi: "Cô chủ, có cần dừng lại không?"

"Không cần để ý đến anh ta, cứ lái xe đi thẳng."

Khương Dư Dư cảm thấy giữa mình và Bùi Viễn Trình chẳng có gì để nói, càng không muốn xuống xe nghe anh ta lải nhải.

Tài xế thấy thái độ của cô như vậy, lập tức hiểu ra, lạnh mặt ra hiệu cho bảo vệ khu biệt thự kéo người ra, chuẩn bị khởi động xe rời đi.

Bùi Viễn Trình muốn vùng ra khỏi bảo vệ, nhưng bảo vệ của Ngân Giang Nhất Hào đâu phải hạng yếu đuối mà anh ta có thể dễ dàng thoát khỏi. Thấy xe sắp đi mất, anh ta không quan tâm đến thể diện của công t.ử nhà họ Bùi nữa, bất chấp tất cả mà hét lên: "Dư Dư! Anh đã chia tay với Quan Nhị Nhị rồi, em còn muốn anh phải làm gì nữa?! Dư Dư! Anh không tin em hoàn toàn không có chút tình cảm nào với anh! Nếu em thực sự không thích anh, vậy tại sao trước đây ngày nào cũng chạy theo anh?! Khương Dư Dư, là em chủ động trêu chọc anh trước! Giờ lại không nói một lời đã muốn bỏ rơi anh sao?! Hay là bây giờ em trở thành tiểu thư nhà họ Khương rồi nên không thèm để mắt đến ai nữa?!"

Giọng anh ta không nhỏ, chiếc Maybach thấp thoáng gần đó cũng khựng lại đôi chút.

Bên trong xe, tài xế nhỏ giọng báo cáo:

"Sếp Chử, phía trước hình như là xe của nhà họ Khương."

Chủ nhân của chiếc xe, Chử Bắc Hạc, hơi ngước mắt lên, đôi mắt đen thẫm, lạnh nhạt nhưng sâu thẳm, ánh nhìn rơi vào cảnh tượng phía trước.

Anh vừa hay chứng kiến toàn bộ cảnh Bùi Viễn Trình níu kéo.

Nhớ đến cô gái nhỏ của nhà họ Khương, biểu cảm của Chử Bắc Hạc không thay đổi, nhưng lại cất giọng thản nhiên:

"Ồn ào quá, bảo bảo vệ xử lý cậu ta đi."

Tài xế có chút bất ngờ khi thấy ông chủ của mình lại để tâm đến chuyện này, nhưng vẫn định giơ tay ra hiệu cho bảo vệ trong chòi gác.

Thế nhưng chưa kịp lên tiếng đã thấy chiếc xe của nhà họ Khương đột nhiên dừng lại.

Ngay sau đó, tài xế xe Khương Dư Dư ra hiệu gọi Bùi Viễn Trình.

Bảo vệ lập tức buông anh ta ra, anh ta vội vàng chạy đến ghế sau xe.

Anh ta cúi người nói gì đó với người trong xe, sau đó, trên mặt anh ta hiện lên vẻ đắc ý, rồi nhanh ch.óng chui vào trong xe.

Chiếc xe phóng đi.

Tài xế nhà họ Chử sững sờ, cẩn thận quay đầu nhìn ông chủ của mình.

Chử Bắc Hạc hiển nhiên đã nhìn thấy toàn bộ tình huống vừa rồi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự khó đoán, nhưng cuối cùng chỉ còn lại một tia giễu cợt thoáng qua trong mắt.

Chỉ trong chớp mắt, vẻ mặt anh lại trở về lạnh lùng như thường.

Giọng điệu nhạt nhẽo cất lên: "Đi thôi."

Bên kia.

Ngồi vào ghế sau xe nhà họ Khương một cách thuận lợi, Bùi Viễn Trình nhìn về phía Khương Dư Dư đang ngồi bên cạnh, ánh mắt nóng bỏng và thâm tình gần như sắp hóa thành thực thể.

Khương Dư Dư lướt điện thoại, không thèm ngẩng đầu, chỉ lạnh lùng lên tiếng: "Nếu còn dùng ánh mắt ghê tởm đó nhìn tôi thì coi chừng mù."

Bùi Viễn Trình: ...

Anh ta tưởng rằng cuối cùng cô cũng ngừng làm giá mới để anh ta lên xe.

Kết quả, cô vẫn giữ thái độ này.

Chẳng lẽ cô thật sự chưa từng thích anh ta sao?

Nghĩ đến khả năng này, Bùi Viễn Trình lập tức phủ nhận trong lòng.

Không thể nào.

Nếu không thích, tại sao trước đây cô cứ chạy theo anh ta, cũng như tại sao bây giờ lại để anh ta lên xe?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 78: Chương 78 | MonkeyD