Đại Lão Về Hưu Dẫn Cả Nhà Phá Đảo Tận Thế - Chương 233: Có Kẻ Muốn Thừa Nước Đục Thả Câu
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:47
Trong đầu Cố Hi lập tức lóe lên ý nghĩ này. Tinh thần lực của cô ngay lập tức bắt được cái bóng đen đang di chuyển nhanh chóng kia, đó là một con trăn đen khổng lồ sắp đạt tới cấp 6.
Con trăn đó không biết đã thức tỉnh năng lực gì mà tốc độ di chuyển cực nhanh. Trong lòng Cố Hi thót lên một cái, cô vội vàng dặn Thanh Ngô để ý Hứa Nhiêu và Hứa Nghị, sau đó thi triển phù "Rút đất thành tấc" lao thẳng về phía hang động kia.
Lúc này bên trong hang động, ba con điêu hào (cú mèo lớn) con vẫn còn phủ lớp lông tơ mịn đang vây quanh một con thỏ rừng biến dị béo múp, ăn uống say sưa. Thi thoảng con này đá con kia một cái, con kia mổ lại anh chị em mình một phát, tranh giành vị trí ăn tốt nhất để đớp được miếng thịt béo bở nhất, hoàn toàn không có chút cảnh giác nào về nguy cơ đang đến gần.
Trong khi đó, hai con điêu hào trưởng thành với ánh mắt rực lửa đang khóa chặt mục tiêu vào những con người ở bên dưới, hoàn toàn không chú ý đến việc trên vách núi gần hang ổ nhà mình, một con trăn khổng lồ đang trườn tới rất nhanh.
Khi Cố Hi đuổi tới cửa hang thì con trăn kia cũng vừa vặn đến nơi, nhưng đường đi của nó đã bị "Trình Giảo Kim" bất ngờ lao ra chặn lại. Lúc này, đôi đồng t.ử dựng đứng đỏ ngầu của nó đang nhìn chằm chằm vào Cố Hi không chớp mắt, cái lưỡi rắn màu đỏ liên tục thè ra thụt vào, dường như đang tính toán xem nên bắt đầu ăn con mồi trước mắt từ chỗ nào thì hợp lý.
Tay Cố Hi đưa ra sau, bóng dáng một lưỡi hái t.ử thần khổng lồ từ từ hiện ra trên mặt đất.
Trong nháy mắt, một người một rắn lao vào chiến đấu.
Lưỡi hái khổng lồ bay múa, mỗi nhát c.h.é.m đều kéo theo một mảng m.á.u thịt. Con trăn khổng lồ có lẽ chưa từng chịu sự giày vò như thế này bao giờ, miệng liên tục phát ra tiếng rít "xì xì". Bỗng nhiên, Cố Hi cảm thấy cơ thể trở nên nặng nề, tay chân cũng có cảm giác như đeo chì không nhấc lên nổi, cứ như thể đang bị lún sâu vào đầm lầy vậy.
Cô rùng mình, không ngờ con trăn này lại thức tỉnh dị năng trọng lực, bản thân cô không biết từ lúc nào đã trúng chiêu của đối phương. Chả trách nó dám chạy đến đây trộm ăn thịt con non của hai con điêu hào kia, dị năng trọng lực này dùng để đối phó với loài chim biến dị thì hiệu quả vô cùng tốt.
Khi trọng lực Cố Hi cảm nhận được ngày càng lớn, con trăn kia cũng bắt đầu biến đổi hình thái. Trên cái đầu đang ngẩng cao của nó mọc ra một chiếc sừng đen, trên thân cũng bắt đầu phủ lên một lớp vảy, nhìn dáng vẻ như đang sắp hóa thành giao long.
Cố Hi cũng không vội, có một lĩnh vực trọng lực tự nhiên thế này, vừa khéo có thể dùng để rèn luyện "Luyện thể thuật" của mình. Chỉ tiếc con trăn này là thú biến dị nên không thu phục được, nếu không cô thực sự muốn bắt về để thi thoảng thả ra cho mọi người huấn luyện.
Tuy nhiên, không thu phục được thì tinh hạch nhất định phải lấy về. Tâm hạch hệ trọng lực khá hiếm, có thể dùng để chế tạo không ít đồ tốt.
Nghĩ vậy, Cố Hi càng nắm chặt cự liêm trong tay.
Đợi đến khi con trăn hoàn tất biến đổi hình thái, khí thế trên người nó lại tăng lên một bậc, chỉ tiếc là vẫn chưa đột phá lên cấp 6.
Nhưng Cố Hi cũng không băn khoăn, dù là con người hay động vật, muốn từ cấp 5 đột phá lên cấp 6 đều không phải chuyện dễ dàng, có người thậm chí cả đời chỉ có thể dậm chân ở cấp 5.
Sau khi biến hình, con trăn há miệng gầm lên một tiếng, động tĩnh lớn đến mức làm kinh động vô số thú vật trong rừng chạy tán loạn, và tiện thể cũng thu hút sự chú ý của hai con điêu hào kia.
Ban đầu là Cố Hi áp đảo con trăn, lại có bụi cây che khuất nên hai con điêu hào không nhìn thấy. Mặc dù nghe thấy chút động tĩnh nhưng vì khoảng cách đến hang động còn xa, chúng không từ bỏ việc tấn công đám người bên dưới. Nhưng hiện tại thì khác rồi.
Động tĩnh khổng lồ ở đây lập tức thu hút sự chú ý của chúng. Con điêu hào có kích thước nhỏ hơn lập tức bỏ qua đám người bên dưới, lao về phía nhóm Cố Hi.
Con trăn quái dị kia thân hình lại phình to thêm vài phần, cái đuôi khổng lồ quét về phía Cố Hi. Những nơi lớp vảy đi qua sắc bén như lưỡi dao, trực tiếp c.h.é.m ngang thân một cái cây, đại thụ ầm ầm đổ xuống.
Ánh mắt Cố Hi lập tức trở nên nghiêm túc hơn vài phần. Mặc dù con trăn này chưa đột phá lên cấp 6, nhưng cường độ cơ thể sau khi phủ vảy đã đạt đến cấp 6. Hơn nữa, cơ thể thú biến dị vốn dĩ đã cường hãn hơn con người rất nhiều, cộng thêm sự hỗ trợ của dị năng trọng lực, nếu Cố Hi không dùng các thủ đoạn khác thì chẳng khác nào đang đấu tay đôi vật lý với một con thú biến dị cấp 7, áp lực đối với cô cũng không nhỏ.
Phía bên kia, con điêu hào trưởng thành đã bay đến phía trên hang động. Sau khi lượn vài vòng, có lẽ thấy con mình tạm thời vẫn an toàn nên nó không rời đi ngay, mà cứ lượn lờ bên trên, dường như đang quan sát trận chiến giữa Cố Hi và con trăn.
Tranh thủ lúc đ.á.n.h nhau, Cố Hi ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện mục tiêu của mình lại đang đứng xem kịch, cô tức thì thấy buồn cười, đúng là nhàn nhã thật. Thế là Cố Hi trực tiếp dùng một chiêu "Di hình hoán vị", đổi vị trí của mình với con điêu hào đang lượn lờ xem kịch kia.
Muốn xem kịch à, đã mua vé chưa?
Con điêu hào đang xem kịch rất cao hứng, còn tính đợi hai bên dưới kia đấu đá xong xuôi thì nó xuống ngư ông đắc lợi, nào ngờ vừa thoáng cái, mình lại bị đổi chỗ với con thú hai chân kia. Nó vừa định vỗ cánh bay lên thì lập tức dính trọn trọng lực của con trăn, bị ép nằm bẹp xuống đất.
Nếu không phải Cố Hi đang muốn thu phục hai con điêu hào này, thì lúc này con chim đó đã trở thành mồi ngon trong miệng trăn rồi.
Dù vậy, con điêu hào cũng bị con trăn quất trúng một đuôi, đau đến mức tiếng kêu biến thành tiếng vịt: "Cạc".
Cố Hi lại liếc nhìn về phía Hứa Nhiêu và Hứa Nghị, lúc này hai người rõ ràng cũng đã phát hiện ra con điêu hào ở phía trên. Hứa Nhiêu trực tiếp bay lên không trung chiến đấu với nó, còn Hứa Nghị ở bên dưới thi thoảng dùng băng trùy đ.á.n.h lén vào bụng con điêu hào, nhất thời đ.á.n.h đến bất phân thắng bại.
Về phần Thanh Ngô, không biết từ lúc nào đã ngồi vắt vẻo trên cây, một tay cầm bim bim, một tay cầm nước ngọt, xem kịch vui vẻ vô cùng.
Cố Hi vừa rồi đ.á.n.h nhau với con trăn cũng tiêu hao không ít thể lực. Lúc này cô khống chế con trăn để nó và con điêu hào đ.á.n.h ngang tay, sau đó lấy ra một quả trái cây Thanh Ngô đưa cho rồi ăn.
Lại nhìn sang trận chiến bên phía Hứa Nghị và Hứa Nhiêu, cô đảo mắt, dứt khoát dùng thêm một lần "Di hình hoán vị", ném nốt con điêu hào kia cùng Hứa Nghị, Hứa Nhiêu vào giữa chiến trường của con trăn và con điêu hào thứ nhất.
Hai người, một rắn, hai chim lúc đầu đều ngẩn ra một lúc, sau đó lại lao vào hỗn chiến.
Cố Hi cũng nhân cơ hội thả lỏng sự trói buộc đối với con trăn. Dù sao con trăn này cũng bị cô đ.á.n.h cho bán sống bán c.h.ế.t rồi, giờ đây hai người cộng thêm hai con chim đối phó với nó tuy có chút tốn sức, nhưng không phải là không thể thắng.
Cứ để con trăn này phát huy giá trị cuối cùng đi.
Rõ ràng hai người và hai con chim trong cuộc chiến cũng phát hiện ra điều không ổn, tạm thời gác lại mâu thuẫn đôi bên, cùng nhau đối phó với mối đe dọa lớn nhất.
Vài giờ sau, cùng với một tiếng nổ lớn, con trăn biến dị khổng lồ cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, ngã gục xuống đất, nhanh chóng mất đi dấu hiệu sự sống.
Nhìn lại hai con điêu hào và Hứa Nghị, Hứa Nhiêu, sau khi con trăn ngã xuống, họ cũng lảo đảo lùi ra xa nhau. Thú tiến hóa cấp 5 trí tuệ đã không thấp, chúng biết hiện tại đôi bên không phải là đối thủ của nhau, huống hồ còn có người phụ nữ đã đ.á.n.h con trăn kia bán sống bán c.h.ế.t đang đứng đó. Hai con điêu hào hiểu rằng, hôm nay mình e là tiêu đời rồi.
Gắng gượng bay về cửa hang động của mình, hai con điêu hào đi vào rồi lại đi ra, đến trước mặt Cố Hi. Con điêu hào lớn hơn cúi đầu phủ phục xuống, hướng về phía Cố Hi kêu "ư ư ư" mấy tiếng.
Sau đó nó quay đầu nhìn vợ con sau lưng, rồi nhắm mắt lại.
Thanh Ngô không biết đã đến bên cạnh Cố Hi từ lúc nào, bỗng nhiên lên tiếng: "Nó nói nó có thể hiến dâng bản thân, mong cô tha cho bạn đời và các con của nó."
Cố Hi nghe xong bất lực đỡ trán, cô trông giống kẻ khát m.á.u lắm sao?
Tuy nhiên cô cũng không nói gì, mà lấy từ trong tay áo Càn Khôn ra hai quả Thủy Nguyên Quả mà Thanh Ngô đưa cho, đặt xuống dưới mỏ con điêu hào đực.
"Tôi biết các người nghe hiểu lời tôi, chúng tôi cũng không đến để g.i.ế.c các người, chúng tôi đến để hái thảo dược."
Con điêu hào đực nghe thấy lời Cố Hi liền mở bừng mắt, trong đôi đồng t.ử màu vàng cam lộ ra vẻ kinh nghi rất giống con người.
Thực ra hai con điêu hào này không có ác cảm đặc biệt với con người, thậm chí trước khi tiến hóa chúng còn từng được con người giúp đỡ. Vì vậy khi phát hiện có người xâm nhập lãnh thổ, xuất phát từ việc bảo vệ con non, chúng chỉ muốn đuổi những người đó đi, nhưng không ngờ mấy con người này lại mạnh đến thế.
Sau đó nó lại nhìn quả trái cây trong tay Cố Hi, quả vàng óng ánh tỏa ra sức cám dỗ năng lượng mà loài chim không thể cưỡng lại.
Tuy nhiên con điêu hào không nhận ngay ý tốt của Cố Hi, mà lại hướng về phía cô "ư ư" thêm vài tiếng.
Cố Hi nhìn sang Thanh Ngô, ý tứ rất rõ ràng.
"Nó hỏi cô muốn gì, dù sao cô cũng đã cứu cả nhà nó. Sau đó nó muốn xin thêm vài quả trái cây trong tay cô, hỏi xem dùng thứ gì để đổi thì hợp lý?" Thanh Ngô rõ ràng cũng không thấy phiền, giúp con điêu hào truyền đạt ý kiến.
