Đại Lão Về Hưu Dẫn Cả Nhà Phá Đảo Tận Thế - Chương 252: Kim Lão Tam
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:50
Sự im lặng của Cố Hi rõ ràng là không muốn mọi người hỏi về nguồn gốc của cái lều này. Nhóm Kỳ Diễn đã quá quen thuộc với tính cách của Cố Hi, thấy cô không nói gì thì biết cô không muốn giải thích, nên cũng không hỏi thêm mà bắt đầu bàn về kế hoạch của họ.
Hiện tại căn cứ số 1 nhìn qua thì mọi việc vẫn bình thường, nhưng đây chắc chỉ là bề ngoài. Cố Hi tuy không cảm nhận được gì, nhưng Thanh Ngô đã lén nói với cô rằng bên trong căn cứ này có một thứ mùi rất kinh tởm.
Cố Hi liền biết căn cứ số 1 quả nhiên đã xảy ra chuyện, nhưng vấn đề cụ thể nằm ở đâu thì cần họ phải điều tra kỹ lưỡng. Việc quân cốt ở thần tốc, bọn họ đã cải trang vào đây rồi thì nhất định phải tìm ra ngọn nguồn vấn đề trong thời gian ngắn nhất.
Ba người Kỳ Diễn cũng không hỏi nhiều, ngay lập tức cùng Cố Hi thảo luận kế hoạch.
Việc đầu tiên là phải đi gặp người liên lạc của họ, nhưng không biết tình trạng hiện tại của người đó ra sao, nên việc này phải tiến hành bí mật để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, dù sao bây giờ họ vẫn chưa nắm rõ tình hình cụ thể. Chuyện này cần Cố Hi ra tay.
Tiếp đó, Dương Nhược Quân và Lý Hồ sẽ dùng danh nghĩa tìm người để đi thám thính khắp nơi, thực chất là để quan sát xem trong toàn bộ căn cứ số 1 có điểm gì bất thường hay không.
Đợi sau khi thám thính sơ bộ xong, họ mới có thể xác định vấn đề nằm ở đâu để lên kế hoạch tiếp theo.
Mọi người đều không có ý kiến gì với kế hoạch này. Nhiệm vụ thám thính được giao cho Dương Nhược Quân và Lý Hồ, còn Cố Hi và Kỳ Diễn sẽ bí mật đi tìm người liên lạc mà Kỳ Diễn cài cắm ở đây.
Về phần Thanh Ngô, vị "lão tổ" này phất tay một cái, bảo rằng ông có việc riêng cần làm, bảo mọi người không cần lo lắng.
Còn lại Cửu Lê, ngoại hình của cậu ta quá thu hút sự chú ý. Nhưng may mắn là Cửu Lê muốn đi theo Thanh Ngô. Cố Hi chỉ dặn dò một cây một thú đừng làm chuyện gì quá đáng rồi mặc kệ bọn họ.
Nghỉ ngơi vào buổi tối, sau một đêm đi đường, ai nấy đều mệt mỏi. Cố Hi phân chia phòng cho mọi người: Cố Hi một phòng, Kỳ Diễn một phòng, Dương Nhược Quân và Lý Hồ một phòng. Còn Thanh Ngô thì dựng lều của mình ngay cạnh lều của Cố Hi.
Không ai canh gác đêm. Nhóm Kỳ Diễn đã quen với cách làm việc của Cố Hi, đi theo cô thì căn bản không cần gác đêm, nhưng sự cảnh giác cần có thì mọi người vẫn giữ.
Chính vì vậy, họ mới cảm thán về sự kỳ diệu của cái lều này. Đáng tiếc bây giờ không phải lúc thảo luận chuyện này, đành đợi nhiệm vụ hoàn thành rồi hỏi Cố Hi sau.
Trời vừa tờ mờ sáng, mọi người đã thức dậy. Sau khi ăn sáng ở phòng khách, Kỳ Diễn lấy bản đồ ra, phân chia phạm vi thám thính cho Dương Nhược Quân và Lý Hồ. Anh và Cố Hi cũng không định nhàn rỗi, chuẩn bị đi dạo quanh khu thương mại ở đây.
Còn Thanh Ngô thì đã biến mất từ sáng sớm, ngay cả bữa sáng cũng không ăn cùng Cố Hi bọn họ, chẳng biết đã đi đâu làm gì.
Tiền thân của căn cứ số 1 là Trường Châu - thủ phủ của tỉnh Bắc, là một trong những châu thành cổ đại của Đại Hạ, có lịch sử lâu đời. Địa thế tổng thể cao ở phía đông bắc, thấp dần về phía tây nam, từng là vựa lúa của Đại Hạ Quốc, là vùng đất binh gia ắt tranh thời xưa.
Toàn bộ khu vực căn cứ số 1 có hình dáng như một quả hồ lô. Phía cực đông dọc theo hai dãy núi lớn bao bọc tạo thành miệng hồ lô, đó là khu vực cốt lõi của cả căn cứ số 1, nơi tập trung tất cả các cơ sở sản xuất công nghiệp và nghiên cứu.
Phần bụng dưới của hồ lô là nơi người dân sinh sống.
Còn lại phần eo giữa hai bầu hồ lô là nơi tiếp giáp với Lệ Quốc và Hoa Quốc. Lúc trước Cố Hi đi Hoa Quốc cũng là đi qua đường này.
Phân công xong, mỗi người đi thám thính một ngả. Cố Hi và Kỳ Diễn đi đến khu thương mại và Trung tâm Nhiệm vụ.
Mặc dù trời đang mưa như trút nước, nhưng trong khu thương mại của Trung tâm Nhiệm vụ vẫn nườm nượp người qua lại. Trên màn hình lớn của Trung tâm Nhiệm vụ nhảy múa đủ loại nhiệm vụ. Người bên trong hoặc ngẩng đầu chăm chú nhìn thông tin tuyển dụng liên tục cuộn trên màn hình, hoặc cầm giấy bút ghi chép nhanh cái gì đó, cũng có không ít người đang thì thầm trao đổi với nhau. Mọi thứ trông có vẻ phồn hoa và trật tự.
Cố Hi và Kỳ Diễn giả vờ đến tìm nhiệm vụ, nhưng thực chất là đang quan sát mọi người.
Cố Hi dùng tinh thần lực lướt nhanh qua đám đông một lượt, trọng tâm đặt vào những người có cấp bậc dị năng tương đối cao, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Sau đó hai người lại đi đến Trung tâm Giao dịch chính thức.
Trung tâm Giao dịch cũng rất bận rộn, đặc biệt là khu bán thực phẩm. Mùa đông lạnh giá sắp đến, rất nhiều gia đình đang tranh thủ mua gom thực phẩm.
Cố Hi liếc nhìn giá lương thực ở đây. Chưa nói đến thịt biến dị thú, chủ yếu là giá gạo, bột mì, lương thực, dầu ăn thấp hơn nhiều so với Tổng căn cứ. Vì vậy Cố Hi quyết định trước khi đi cô sẽ quay lại mua nhiều một chút mang về.
Nghĩ đến đây, cô bỗng nhớ tới một nơi thường thấy ở các vị diện khác. Cô kéo tay áo Kỳ Diễn, dẫn anh đến một góc khuất không ai chú ý, hạ giọng hỏi: "Ở đây có chợ đen hay chợ ngầm không?"
Câu hỏi này làm khó Kỳ Diễn. Nếu là trước kia thì anh còn biết đôi chút, nhưng hiện tại thì anh thực sự chịu thua.
Cố Hi suy nghĩ một chút rồi nói với Kỳ Diễn: "Đi thôi, tạm thời ở đây không nhìn ra được gì đâu, chúng ta đến khu dân cư xem sao." Ở Trung tâm Giao dịch chính thức chắc chắn sẽ không có những thứ đen tối tồn tại, nhưng khu vực gần nơi ở thì khác.
Mặc dù hiện tại do biến dị thú hoành hành, sự kiểm soát của chính phủ đối với các loại dao, s.ú.n.g ống không còn nghiêm ngặt như trước, nhưng vũ khí hạng nặng vẫn không được phép lưu thông trên thị trường. Tuy nhiên, lúc trước khi căn cứ chưa được xây dựng xong thì từng có một khoảng thời gian hỗn loạn, những thứ này chắc chắn sẽ có, chỉ là bây giờ mọi người không dám sử dụng công khai trong căn cứ, nên chắc chắn phải có kênh giao dịch ngầm.
Ngoài ra còn có số lượng lớn lương thực, thịt biến dị thú và một số vật dụng thông thường. Tuy có sự kiểm soát của chính phủ, nhưng buôn bán tại Trung tâm Giao dịch chính thức thì phải nộp thuế, đặc biệt là thịt biến dị thú cần phải qua thanh lọc mới được ăn.
Nếu muốn tự bán thịt đã thanh lọc thì phải sử dụng trận pháp thanh lọc của chính phủ, cái đó đương nhiên là phải trả phí. Mặc dù chính phủ nghiêm cấm người dân ăn thịt biến dị thú chưa qua thanh lọc, nhưng khó đảm bảo không có kẻ liều lĩnh làm liều.
Lại còn tinh hạch nữa, thứ này là tiền tệ mạnh, không được lưu thông trên thị trường chính thống, nhưng sẽ luôn có người thông minh phát hiện ra sự kỳ diệu của nó, tự nhiên sẽ có kẻ đầu cơ tích trữ, cho nên thị trường ngầm này chắc chắn tồn tại.
Có lẽ hành động của hai người có chút khác thường, khi hai người vừa định rời khỏi góc khuất kia thì bỗng có một giọng nói gọi giật lại.
"Này, hai vị, bên này, bên này?"
Cố Hi nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thấy một người đàn ông gầy gò, tướng mạo gian xảo như chuột đang đứng trong bóng tối vẫy tay gọi hai người.
Kỳ Diễn nhíu mày, vừa định kéo Cố Hi quay người bỏ đi thì bị cô giữ lại. Cô nháy mắt ra hiệu với Kỳ Diễn, sau đó giả vờ ngây thơ vô tội nhìn về phía người nọ.
"Gọi bọn tôi hả?" Cố Hi chỉ vào mình, giọng điệu không chắc chắn.
Gã đàn ông lập tức cười tươi rói gật đầu, lại vẫy tay gọi hai người qua đó.
Cố Hi lắc đầu, nhẹ giọng hỏi: "Ông là ai?"
Gã đàn ông suy nghĩ một chút, dứt khoát bước ra khỏi góc tối, đến gần hai người, thì thầm: "Hai vị không phải người căn cứ số 1 chúng tôi đúng không?"
Không đợi Kỳ Diễn lên tiếng, Cố Hi đã trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc nói: "Sao ông biết?" Cố Hi diễn vai một cô bé ít va chạm, được gia đình bao bọc kỹ lưỡng một cách xuất sắc.
Vốn dĩ mặt cô đã non, lại cố tình thay đổi khí chất một chút, trông y hệt một cô bé ngây thơ chưa trải sự đời.
Kỳ Diễn nhìn Cố Hi, lộ ra vẻ bất lực nhưng đầy cưng chiều.
Trong mắt gã đàn ông kia, đây chính là một cặp anh em "gà mờ", ngoại hình thì đẹp đấy nhưng chẳng có kiến thức gì, cũng là loại dễ lừa nhất.
"Kẻ hèn này họ Kim, hai vị có thể gọi tôi là Kim Lão Tam. Tôi thấy hai vị mặt lạ lắm, là mới đến căn cứ số 1 chúng tôi phải không?"
"Không phải, xin lỗi, chúng tôi còn có việc, đi trước đây." Lần này Cố Hi không nói gì, Kỳ Diễn cướp lời trước.
Nói xong, anh nắm tay Cố Hi định bỏ đi.
"Ấy ấy ấy, đừng đi vội! Tôi không phải người xấu đâu, tôi chỉ thấy hai vị có vẻ gặp khó khăn gì đó nên mới nhiều chuyện hỏi một câu thôi." Kim Lão Tam thấy hai người muốn đi, vội vàng ngăn lại, nhanh miệng giải thích.
"Anh hai, hay là mình nghe xem ông ấy muốn nói gì đi, ở đây đông người, cũng không sợ ông ấy giở trò xấu." Cố Hi đúng lúc kéo tay Kỳ Diễn đang muốn rời đi lại.
Kim Lão Tam thấy thế vội vàng thề thốt, cam đoan mình không phải người xấu. Đùa gì chứ, từ lúc mưa lớn đến giờ gã đã lâu không "mở hàng" rồi, hôm nay khó khăn lắm mới gặp được hai gương mặt lạ, lại còn đẹp mã, không biết có dị năng không, nếu có dị năng thì càng hoàn hảo, cho nên bất luận thế nào gã cũng không muốn bỏ cuộc.
