Đại Lão Về Hưu Dẫn Cả Nhà Phá Đảo Tận Thế - Chương 338: Bí Mật Về Cây Khổng Lồ
Cập nhật lúc: 25/12/2025 20:13
Nghe tin nhóm Cố Hi trở về, Kỳ Diễn lập tức gác lại công việc trong tay chạy tới.
Chỉ là khi đến nơi tập trung dân di cư, anh chỉ nhìn thấy một lượng lớn dân di cư với ánh mắt mờ mịt, còn có một số người rõ ràng khác biệt với đám dân di cư kia.
Nhưng bóng dáng của Cố Hi và Thanh Ngô lại không thấy đâu, anh hỏi Thôi Cao Nghĩa, đối phương cho biết Cố Hi đã về chỗ ở của mình nghỉ ngơi rồi, Kỳ Diễn chỉ đành sờ mũi đi tìm Cố Hi.
Cố Hi rời đi gần một tháng, anh và cô cũng đã liên lạc hai lần, một lần là sau khi Cố Hi đến căn cứ Bồ Lao, một lần là lúc sắp về đến căn cứ.
Thực ra anh nắm rất rõ động thái của nhóm Cố Hi, dù sao bên phía Thôi Cao Nghĩa mỗi ngày đều sẽ báo cáo tiến độ, anh rất muốn gọi điện cho Cố Hi trò chuyện, nhưng lại không tìm được cơ hội, cho nên chỉ đành cố gắng kìm nén sự thôi thúc trong lòng, đếm từng ngày chờ Cố Hi trở về.
Nghe nói Cố Hi đã về chỗ ở, anh lại vội vã rời đi không ngừng nghỉ.
Dáng vẻ vội vã đến rồi đi của Kỳ Diễn không thoát khỏi mắt của đám người trong đoàn mạo hiểm, thuận phong nhĩ của Dương Hoành tự nhiên đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và Thôi Cao Nghĩa, nghe thấy Thôi Cao Nghĩa gọi đối phương là Phó quân trưởng, còn cả khí thế sát phạt trên người anh, cộng thêm khuôn mặt không thua kém bất kỳ ngôi sao thần tượng nào trong quá khứ, Dương Hoành nảy sinh sự tò mò sâu sắc về thân phận của anh.
Đương nhiên không chỉ có anh ta, hai người Hoa Thịnh Vũ, La Đức Vũ khi nhìn thấy Kỳ Diễn, cũng đều lộ ra vẻ mặt khó đoán.
Về đến chỗ ở, Cố Hi nhận được điện thoại của người nhà gọi tới, vì chẳng bao lâu nữa là Tết rồi, người nhà đều hỏi Cố Hi khi nào thì có thể về.
Cố Hi cho biết trong vòng một tuần chắc chắn sẽ về, đợi cô cúp điện thoại, liền nghe thấy tiếng chuông cửa.
Mở cửa ra xem, là Kỳ Diễn, Cố Hi mời đối phương vào.
Trái tim Kỳ Diễn ngay khoảnh khắc nhìn thấy Cố Hi liền an định lại, sau khi vào nhà, anh không vội hỏi Cố Hi tình hình dọc đường đi, mà mở lời trước: "Hi Hi, vất vả cho em rồi."
Cố Hi xua tay tỏ ý không sao.
Kỳ Diễn mới hỏi về một số tình hình trên đường.
Cố Hi nói sơ qua một chút, sau đó kể lại chuyện về mấy đoàn mạo hiểm, mối quan hệ trong đó Thôi Cao Nghĩa không rõ, cho nên trong báo cáo hàng ngày Kỳ Diễn chỉ biết những đoàn mạo hiểm này, chứ không biết bọn họ đại diện cho cái gì.
Sau khi nghe Cố Hi nói, Kỳ Diễn đã hiểu rõ.
"Đoàn Lãnh Dạ kia sẽ ở lại căn cứ Li Vẫn, bọn họ đã chọn hợp tác với em, em cũng đã nói rõ với anh ta rồi, bọn họ sẽ giúp căn cứ cùng chống lại sự tấn công từ bên ngoài. Những việc sau đó, còn phải phiền anh đ.á.n.h tiếng với cấp cao của căn cứ một chút."
Nói xong tình hình trên đường và mấy đoàn mạo hiểm, Cố Hi nói đến sự sắp xếp của cô đối với đoàn Lãnh Dạ.
"Được, lát nữa anh sẽ bảo Dương Nhược Quân tiếp xúc với bọn họ." Kỳ Diễn gật đầu với Cố Hi, tỏ ý đã hiểu.
"Trong khoảng thời gian em ở đây, người của mấy đoàn này không dám làm gì đâu, nhưng mẹ em giục em mau về nhà chuẩn bị đón Tết, cho nên mấy hôm nữa em và Thanh Ngô sẽ về trước, anh có về không?"
Cố Hi lại nói về dự định của mình, dù sao trước đó bọn họ đã nói sẽ cùng về.
"Anh có thể không đi được, nhưng trước Tết anh chắc chắn sẽ về tổng căn cứ." Kỳ Diễn có chút tiếc nuối nói với Cố Hi, anh rất muốn về cùng cô, nhưng bên căn cứ Li Vẫn còn không ít việc.
Hiện tại ba căn cứ lớn kia lại sắp xếp người tới, trong đó còn có mấy người thân phận hơi đặc biệt, sắp xếp những người này thế nào, mục đích bọn họ đến căn cứ Li Vẫn là gì, đều khó nói, hơn nữa mấy người này còn không được xảy ra chuyện ở đây, nhỡ xảy ra chuyện gì, sẽ mang lại rắc rối rất lớn cho bọn họ.
"Được rồi." Cố Hi nhún vai tỏ vẻ sao cũng được.
"Đúng rồi, còn một việc nữa..." Lúc này, Cố Hi lại nghiêm mặt, cô kể cho Kỳ Diễn nghe về cái cây khổng lồ quái dị kia.
Nghe vậy, Kỳ Diễn cũng nhíu mày.
Trên đường đi Cố Hi cũng đã hỏi thăm lại bên Cảnh Văn Diệu, chỉ tiếc bọn họ cũng chỉ biết khu công viên rừng hoang dã đó vô cùng nguy hiểm, trước đây bọn họ cũng từng phái không ít người vào đó, quá nửa đều bỏ mạng bên trong, những cái cây đó biết ăn thịt người, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Cho nên sau đó nơi này trở thành một vùng cấm, chính quyền cũng không phát nhiệm vụ liên quan đến nơi đó nữa. Vì vậy, bọn họ hoàn toàn không phát hiện ra cái cây khổng lồ có sự bất thường kia. Còn thung lũng đó, trước đây đã tồn tại, thuộc phạm vi khu bảo tồn thiên nhiên, những cái khác thì cậu ta cũng không biết nữa.
Dù sao trước mạt thế, ngoại trừ những người chuyên nghiệp, cũng chẳng ai chui vào khu bảo tồn thiên nhiên đó làm gì.
Kỳ Diễn khi nghe nói về cái cây đó cũng cảm thấy rất khó tin, anh có chút không chắc chắn hỏi:
"Em nghi ngờ cái cây đó có liên quan đến loài Hải Hoa Trùng tộc kia sao?"
"Ừm." Cố Hi không nói cái cây đó rất có thể chính là một loại Trùng tộc khác, dù sao cô cũng không chắc chắn, phải đợi cô về rồi để Tiểu Bát xem thử đã.
Nói rồi, Cố Hi lấy ra một mẫu vật cô chiết xuất từ cành cây đó trước đây.
Nhìn chất lỏng màu vàng, Kỳ Diễn cũng không biết nên nói gì nữa, thế giới hiện tại đã vượt xa nhận thức trước đây của anh, cũng may tim anh đủ khỏe, khả năng chấp nhận cũng coi như cao.
"Chắc là qua Tết, em vẫn phải đi một chuyến nữa, nơi đó tạm thời bị em phong ấn rồi, cái cây khổng lồ đó hiện tại cũng đang ngủ say, vừa hay có thể đón một cái Tết ngon lành."
Cố Hi lại nói.
Nghe Cố Hi nói vậy, Kỳ Diễn lập tức tỏ ý: "Anh đi cùng em."
"Được." Cố Hi cũng không có ý phản đối.
Thấy cô đồng ý ngay, trong lòng Kỳ Diễn vui như mở cờ. Sau đó anh lại nghĩ đến tình hình đã phái người đi thám thính trước đó, nói với Cố Hi:
"Trước đó anh đã sắp xếp người bí mật xâm nhập vào nước La, nơi đó... sinh linh đồ thán, anh đã tìm theo tọa độ em để lại trước đó, phát hiện đối phương đã bí mật di dời rồi, địa điểm cụ thể còn phải điều tra thêm."
Nghe thấy bốn chữ sinh linh đồ thán Cố Hi im lặng, e rằng các quốc gia khác cũng chẳng khá hơn là bao, có lẽ cũng chỉ có nước Đại Hạ là đang không ngừng nỗ lực để bảo đảm tính mạng cho người dân bình thường.
"Trong dự liệu, em đã để lại ấn ký trên người Lâm Tình, có thể theo dõi được vị trí của cô ta. Nhưng tạm thời em không muốn đ.á.n.h rắn động cỏ, trên người cô ta còn có một số bí mật, hơn nữa với độ thông minh của Chiêu Minh và con sâu kia, bọn chúng chắc chắn sẽ không ở cùng một chỗ. Hiện tại hai bên chúng ta đang so xem ai phát triển trước, nói ra thì, đối phương chắc đã sớm phát hiện lô đá Hỏa Viêm Lâm Tình gửi về có vấn đề rồi, nghĩ lại chắc cũng sẽ không tin tưởng cô ta nhiều đến thế đâu."
Trước đó bọn họ không phải chưa từng thảo luận việc ném thẳng hai quả b.o.m hạt nhân sang đó cho nổ tung bọn chúng, nhưng Cố Hi cảm thấy với sự cẩn trọng dè dặt của Chiêu Minh hay nói đúng hơn là Vệ Nguyên, tuyệt đối sẽ không bỏ trứng vào cùng một giỏ, thỏ khôn còn có ba hang mà.
Hơn nữa hiện tại phạm vi hoạt động của con người bị thu hẹp quy mô lớn, một số tài nguyên khoáng sản thiên nhiên khai thác khó khăn, cộng thêm còn có mảng lớn đất đai sẽ bị nuốt chửng sau khi băng tuyết tan chảy sắp tới, có thể nói mỗi một phần tài nguyên đều là mấu chốt quyết định xem tương lai bọn họ có thể thành công rời khỏi Lam Tinh hay không, cho nên theo Cố Hi thấy vẫn là đừng lãng phí thì hơn.
