Đại Lão Về Hưu Dẫn Cả Nhà Phá Đảo Tận Thế - Chương 353: Món Ăn Quê Hương

Cập nhật lúc: 25/12/2025 20:15

Rất tốt, là nữ vương bệ hạ nhà mình, đầu năm mới, Cố Hi cũng không muốn chọc giận mẹ, giờ này gọi cô, rõ ràng là cả nhà đã dậy rồi, chỉ đợi cô dậy cùng ăn sáng, chúc Tết thôi.

"Dậy rồi, dậy rồi!" Cố Hi hét lớn một tiếng, bên ngoài mẹ Cố nghe thấy tiếng con gái, lúc này mới hài lòng xoay người trở về bếp tiếp tục bận rộn.

Cố Hi nướng thêm mười phút trong chăn ấm, suýt chút nữa ngủ quên lần nữa, may mà Tiểu Bát tốt bụng nhắc nhở, bảo cô nhanh lên.

Cố Hi đành phải khó khăn bò dậy rửa mặt thay quần áo.

Đợi cô làm xong mọi thứ, mở cửa đi ra, vừa vặn thấy Hứa Nhiêu cũng mở cửa, chỉ là khác với vẻ mặt ngái ngủ cau có của Cố Hi, Hứa Nhiêu lúc này mặt mày hớn hở đầy kích động.

Vừa thấy Cố Hi, cậu lập tức lớn tiếng chúc Tết Cố Hi:

"Chị, năm mới vui vẻ! Em trai chúc Tết chị, hì hì, chúc chị của em năm mới cao lên 1m7, tiền đếm mỏi tay, lì xì đầy túi!"

Nhìn thấy Hứa Nhiêu như vậy, dù có ngái ngủ đến đâu cũng không phát hỏa nổi, Cố Hi tiện tay móc từ trong túi ra một túi nhỏ tinh hạch: "Ừ, em cũng năm mới vui vẻ! Nè, cầm lấy tiêu xài đi!"

Hứa Nhiêu nhận lấy túi nhỏ, mở ra xem, bên trong non nửa túi tinh hạch, đều là cấp 4, ước chừng ít nhất cũng hai mươi mấy viên. Sướng đến mức cậu cười toe toét, hiện tại giá thu mua tinh hạch đã tăng hai phần so với trước, số tinh hạch trong này mang đến trung tâm giao dịch bán, giá trị gần 30 vạn điểm vinh dự, chị cậu ra tay đúng là hào phóng.

Phải biết rằng, tiền tiêu vặt hàng tháng của cậu có hạn, trước đó cậu tự đ.á.n.h thú biến dị tích cóp được số tinh hạch kia đều đã dùng hơn nửa để tu luyện, hiện tại cậu đã cấp 6, tinh hạch cấp 4 đối với cậu hiệu quả kém xa trước kia, mang đi đổi tiền tiêu vặt là vừa đẹp.

Hai chị em cùng nhau đi đến phòng ăn, quả nhiên ngoài hai người họ ra, những người khác đều đã ngồi ngay ngắn trong phòng ăn rồi, lần lượt chúc Tết các bậc trưởng bối trong nhà, hai người đồng thời thu hoạch được mấy cái lì xì.

Hiện tại không có tiền tệ thực tế, để thuận tiện cho một số giao dịch, trước Tết chính quyền đã tung ra thẻ điểm vinh dự không ghi danh, mệnh giá từ 100 đến 10 vạn, tất cả mọi người đều có thể đến trung tâm giao dịch để đổi.

Loại thẻ điểm vinh dự không ghi danh này giống như thẻ mua sắm trước đây, cho dù không có thẻ căn cước cũng có thể mang theo sử dụng, sự xuất hiện của loại thẻ này, ngược lại thuận tiện cho rất nhiều người. Dù sao như ở một số nơi có người không muốn lộ diện, trước đây chỉ có thể chọn dùng tinh hạch giao dịch, hiện tại có loại thẻ điểm vinh dự này, tinh hạch sẽ được kiểm soát tối đa trong tay chính quyền, dùng để chế tạo đủ loại đồ vật khác nhau.

Đặc biệt là một số tinh hạch có thuộc tính đặc biệt, rất nhiều người không thể phân biệt được thuộc tính bên trong, rất dễ gây lãng phí.

Được hưởng đãi ngộ giống Cố Hi và Hứa Nhiêu còn có Thanh Ngô, trước đó ông không biết còn có phong tục này, cho nên sáng dậy đúng giờ ăn sáng, liền bị bà ngoại Hứa nhét cho một cái lì xì to, còn suýt chút nữa làm trò cười. Cũng may ông kịp thời dùng chút thủ đoạn, làm rõ đây là muốn làm gì, sau khi thu hoạch được một đống lì xì, khiến Thanh Ngô cũng giống như mê mẩn đồ ăn ngon, lại yêu thêm một thói quen của xã hội loài người.

Chỉ là ông không chuẩn bị loại thẻ điểm vinh dự kia, cho nên khi Cố Hi và Hứa Nhiêu chúc Tết ông, ông hào phóng vung tay, tặng mỗi người một lọ tinh hoa nhựa cây của mình, Hứa Nhiêu vui sướng tột độ, thứ này tốt thế nào, cậu rõ hơn ai hết, mà lần này Thanh Ngô cho còn nhiều gấp đôi lần trước.

Còn Cố Hi cũng rất vui, năng lượng chứa trong tinh hoa nhựa cây bản thể của Thanh Ngô vượt xa tưởng tượng của cô, trước đó cô uống một ngụm, cũng khiến cô được lợi không nhỏ, hiện tại dù thực lực của cô đã phục hồi và có sự thăng tiến nhất định, nhưng nhựa cây đó đối với cô vẫn có hiệu quả.

Cả nhà vui vẻ quây quần bên bàn ăn sáng, Cố Hi thực ra rất thích bữa sáng ngày đầu năm mới, theo phong tục nhà họ, buổi sáng phải uống trà táo đỏ, trà táo đỏ bà ngoại nấu ngon hơn bất cứ nhà nào, còn cả táo đỏ được ninh rất lâu, cho vào miệng tan ngay, uống thêm một ngụm trà ngọt ngào, tâm trạng tốt cả ngày.

Bữa sáng rất phong phú, có hoành thánh thịt tươi mẹ Cố dậy sớm gói, còn có các loại bánh bao đã chuẩn bị từ sớm, bánh bao tam đinh nhân thịt gà, thịt heo và măng, bánh bao ngũ đinh thêm hải sâm, tôm nõn, thịt bò, còn có bánh bao rau mạ xanh mướt bóng dầu, còn có bánh rán vừng vỏ giòn tan, nhân mềm dẻo, c.ắ.n một miếng nhân chảy ra, và các loại nem rán với nhiều hương vị khác nhau.

Đương nhiên cũng không thể thiếu món đậu phụ khô đặc sắc nhất quê hương, thứ này trước đó nhà có chuẩn bị một ít, nhưng đã ăn hết từ lâu rồi, hiện tại trên bàn, rõ ràng là đặc biệt chuẩn bị cho dịp năm mới này.

Món ngon quê hương đã lâu không được ăn thực sự khiến người ta phấn khích, những thứ này hiện tại căn bản không mua được, chắc là mẹ Cố bọn họ đã chuẩn bị từ rất sớm, còn những chiếc bánh bao kia, Cố Hi vừa ăn liền biết đều là thịt từ trước mạt thế, những thứ đó vốn dĩ không nhiều, ước chừng cũng là chút vốn liếng cuối cùng rồi.

Trên bàn ngoài tiếng ăn uống, hiếm khi không có tiếng nói chuyện nào khác, miệng Thanh Ngô càng là không ngừng nghỉ, mẹ Cố lại cho ông bất ngờ mới, ông thực sự không ngờ bữa sáng cũng có thể ăn ra hoa ra ngọc như vậy.

Rất nhanh các bậc trưởng bối trong nhà đã ăn xong lần lượt ra phòng khách uống trà, trên bàn chỉ còn lại Hứa Nhiêu, Cố Hi và Thanh Ngô. Cố Hi cũng hiếm khi được ăn hương vị quê nhà đã lâu không được nếm, lỡ miệng ăn hơi nhiều, cũng may cô hiện tại không cần kiểm soát ăn uống phòng ngừa béo phì, ăn nhiều chút cũng không sao.

Đương nhiên Hứa Nhiêu cũng giống cô, còn Thanh Ngô, đó chính là cái động không đáy.

Uống xong ngụm canh cuối cùng, Cố Hi ợ một cái rõ to, vừa đặt bát đũa xuống, liền nghe thấy bên ngoài náo nhiệt hẳn lên.

Cô lắng tai nghe, hóa ra là có người đến chúc Tết.

Người đầu tiên đến là hàng xóm nhà họ, Cố Hi không quen, nhưng nghe mẹ Cố nhắc qua một lần, nói là nhà một vị lữ đoàn trưởng quân đội, người rất hòa nhã, quan hệ với nhà họ cũng tốt, đặc biệt là nữ chủ nhân nhà bên đó là bạn chơi bài với mẹ cô, hai người rảnh rỗi sẽ hẹn nhau cùng đ.á.n.h bài gì đó.

Dịp Tết, đối với trẻ con mà nói, chuyện đau khổ nhất chắc là bị người lớn dẫn đi gặp người này người kia và chúc Tết.

Quả nhiên, chưa được hai phút, ba Cố đã vào xem ba người ăn xong chưa, khách đã đến nhà rồi, bọn họ còn không ra thì hơi không phải phép.

Cố Hi và Hứa Nhiêu hiếm khi ăn ý nhìn nhau một cái, đều đọc được thông tin giống nhau trong mắt đối phương, sau đó hai người cùng nhau xốc nách Thanh Ngô đang ngơ ngác, đi ra ngoài.

Thanh Ngô tay còn cầm nửa cái bánh bao tam đinh, miệng nhai nhồm nhoàm, bị hai người xốc ra ngoài, mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

Đến phòng khách nhìn thấy một phòng đầy người, Thanh Ngô nhanh nhẹn bật ra khỏi người Cố Hi và Hứa Nhiêu, bánh bao trong miệng cũng nhanh ch.óng bị tiêu diệt, nửa cái bánh bao trong tay càng biến mất không dấu vết.

Đùa gì vậy, dù là cái cây, ông cũng cần thể diện được không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.