Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 131
Cập nhật lúc: 21/04/2026 13:07
Phía Kỷ Lâm Lang cũng chi-a s-ẻ lại và tag Phí Dương:
Hoa hồng, quãng đời còn lại có anh là vinh hạnh của ba đời, gửi nụ hôn gió.
Cùng lúc đó, một tài khoản lớn khác của Đặng Ngọc Lan là “Mẹ của Phí Dương" cũng chi-a s-ẻ lại và tag Kỷ Lâm Lang cùng Phí Dương:
Thằng con quý t.ử nuôi suốt hai mươi sáu năm cuối cùng cũng có đối tượng rồi, mẹ sẽ mang ngay cục dân chính đến đây, mời hai đứa kết hôn tại chỗ, thật vui mừng quá đi, tung hoa nổ pháo thôi nào.
Tài khoản này của Đặng Ngọc Lan không thường xuyên xuất hiện, nhưng những fan lâu năm của Phí Dương đều biết, hơn nữa tài khoản này hiện đã được chứng thực chính thức, không phải là “fan mẹ" bình thường mà là mẹ ruột đấy nhé.
Nhận được sự công nhận của mẹ chồng tương lai, Kỷ Lâm Lang một lần nữa khiến các fan phải “ăn giấm chua" thêm lần nữa.
Kỷ Lâm Lang được mệnh danh là người phụ nữ đã cứu cả ngân hà ở kiếp trước.
Rất nhiều đạo diễn và nghệ sĩ từng hợp tác đều lần lượt gửi lời chúc mừng.
Đạo diễn ranh ma lập tức thừa thắng xông lên quảng bá cho bộ phim cung đấu, phim sẽ được chiếu sớm nhất trên đài Cà Chua và phát sóng đồng thời trên mạng.
“Mật Mật, đợi anh giải nghệ rồi, anh sẽ làm trợ lý cho em."
Đây là ý định Phí Dương đã ấp ủ trong lòng từ lâu.
“Anh mà làm trợ lý cho em thì fan của anh sẽ g-iết em mất."
Kỷ Lâm Lang không phải chưa từng nghe Phí Dương nhắc đến chuyện này, nhưng cô cứ tưởng anh nói đùa thôi.
“Anh là một nhà vô địch thế giới, làm gì chẳng được, làm trợ lý cho em thì có ý nghĩa gì chứ?"
“Thì 'phụ xướng phu tùy' mà.
Lưu Đường không phải muốn làm quản lý sao, sau này anh tiếp quản vị trí của anh ta là được."
Phí Dương vừa dứt lời, Kỷ Lâm Lang không đồng tình:
“Công việc trợ lý không dễ làm đâu."
“Em không muốn để anh ở bên cạnh em sao?"
Phí Dương vẻ mặt tủi thân.
“Không có, chẳng qua là em xót anh thôi."
Kỷ Lâm Lang nghĩ bụng, có lẽ cô cũng sắp rút lui khỏi giới giải trí được rồi.
Giải vô địch bơi lội thế giới lần này được tổ chức tại nước nhà, có thể nói là nhận được sự quan tâm của toàn dân.
Kỷ Lâm Lang tin tưởng vào trình độ của Phí Dương, nhưng vẫn lo lắng sẽ có sự cố gì đó xảy ra.
Giải đấu lần này có thể nói là quan trọng nhất trong sự nghiệp của Phí Dương.
“Anh đừng có uống nước bừa bãi do người khác đưa cho, khi uống nước cũng phải chú ý xem chai nước có bị ai động vào không..."
Kỷ Lâm Lang không yên tâm dặn dò không ngớt, cô thậm chí còn sợ có kẻ hãm hại Phí Dương.
“Yên tâm đi, em đừng lo.
Ở sân nhà của chúng ta thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ, các vận động viên chúng anh đều đã qua đào tạo rồi."
Phí Dương vừa dứt lời, Kỷ Lâm Lang nói:
“Anh đừng có coi thường chuyện này, dù bây giờ anh là bảo bối của đội bơi lội, nhưng cẩn thận vẫn hơn, trận chiến này vô cùng quan trọng."
Phí Dương nhìn Kỷ Lâm Lang mỉm cười, anh không chỉ ôm cô thật c.h.ặ.t mà còn bế bổng cô lên tung hứng.
A a a!
Kỷ Lâm Lang hét lên:
“Phí Cẩn Du, anh mau bỏ em xuống ngay."
“Mật Mật nhẹ quá đi mất, bình thường em ăn nhiều hơn anh mà sao chẳng thấy b-éo lên gì cả vậy."
Phí Dương vừa đặt Kỷ Lâm Lang xuống đã bị cô đ-ấm cho một phát:
“Anh còn nói nữa à, em ăn nhiều hơn anh bao giờ chứ."
Kỷ Lâm Lang cực kỳ để ý câu này, cô thích ăn thật nhưng cũng có kiểm soát chế độ ăn uống mà, đâu có ăn uống vô độ đâu.
Nhưng vì có Tê Đồng bảo bảo tham ăn nên Kỷ Lâm Lang đã phải gánh không ít tội thay.
Cứ nghĩ đến việc trong lòng Phí Dương mình là một kẻ “thùng cơm" hay ăn như rồng cuốn là Kỷ Lâm Lang lại thấy không ổn chút nào.
“Không nói nữa, nhưng em g-ầy thực sự đấy, sờ vào toàn thấy xương thôi."
Phí Dương tiếp tục tìm đường ch-ết.
Kỷ Lâm Lang lườm anh một cái cháy mắt, hừ nhẹ:
“Anh không được chạm vào em nữa."
“Thế sao mà được."
Phí Dương lập tức sáp lại gần:
“Mật Mật, đợi anh giải nghệ rồi, chúng ta kết hôn nhé."
“Đây là anh đang cầu hôn sao???"
Kỷ Lâm Lang hơi nghiêng mặt nhìn Phí Dương.
“Đúng vậy."
Phí Dương gật đầu.
“Anh mơ đẹp quá nhỉ."
Kỷ Lâm Lang kiêu ngạo quay mặt đi, không hoa, không nhẫn đã đành, cầu hôn lại còn tùy tiện như thế này nữa.
Phí Dương gãi đầu, không hiểu mình sai ở chỗ nào.
Thế là anh âm thầm gọi điện hỏi Đặng Ngọc Lan.
Đặng Ngọc Lan cũng cạn lời với thằng con ngốc nghếch này:
“Cầu hôn thất bại không đáng sợ, đáng sợ là con không nhận thức được thái độ của mình sai ở đâu."
“Sai chỗ nào đâu ạ, con rất chân thành mà."
Phí Dương cảm thấy oan ức quá.
“Cầu hôn mà có thể làm tùy tiện được sao?
Cho dù con chưa ăn thịt heo thì cũng phải thấy heo chạy chứ, trong phim ảnh, trên mạng đầy rẫy người cầu hôn đấy thôi, con chưa từng thấy qua à?"
Giọng điệu của Đặng Ngọc Lan vẫn tràn đầy sự chê bai, đúng là con trai ruột của bà, nhưng cứ nghĩ đến người đàn ông của mình là bà lại hiểu ra ngay.
Đặng Ngọc Lan sau khi cúp điện thoại, nhìn người cán bộ già đang uống trà bên cạnh nói:
“Đúng là cha nào con nấy, cũng may là thời thế khác rồi, chứ nếu đổi lại là bây giờ, tôi đã đ-á ông một phát đi từ lâu rồi."
Cha Phí cũng thấy mình bị oan:
“Hồi đó chúng ta ở trong quân đội, có hàng vạn người chứng kiến, chẳng lẽ còn chưa đủ ý nghĩa sao?"
“Nhưng người cầu hôn có phải là ông không?
Là tổ chức lên tiếng trước, tôi là phận con gái còn phải chủ động hỏi ông, còn ông là đại đàn ông mà chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi đúng không?
Cưới tôi bao nhiêu năm qua, làm khổ ông rồi."
Lúc trước Đặng Ngọc Lan không để ý, giờ nghĩ lại mới thấy bất bình.
Hình như khi ở bên chồng, lúc nào cũng là bà chủ động nhiều hơn.
Dù đã là vợ chồng già hơn hai mươi năm rồi, nhưng cứ nghĩ đến việc chồng thích mình nhưng lại chưa đủ yêu là trong lòng bà lại thấy chỗ nào cũng không thoải mái.
Thấy thái độ so đo của Đặng Ngọc Lan, cha Phí nhạy cảm nhận ra câu nói này có cái bẫy phía trước, nếu trả lời không đúng là sẽ mệt mỏi lắm đây.
Ông lập tức nói:
“Bà nghĩ nhiều rồi, hồi đó tôi mà không bằng lòng thì ai dám ép tôi chứ."
Cha Phí thời trẻ cũng là một kẻ bướng bỉnh, ngông cuồng không chịu khuất phục, không nghe lời dạy bảo nên mới bị cha tống vào quân đội.
Cha Phí năm đó đã yêu vợ ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại không hợp với anh vợ, hơn nữa hai người còn là đối thủ cạnh tranh.
Nếu ông chủ động theo đuổi thì chẳng phải là mất mặt lắm sao, chẳng phải là phải cúi đầu trước anh vợ rồi à.
Cha Phí lúc đó vô cùng khổ sở, không ngờ vợ lại chủ động theo đuổi mình, đúng là niềm vui bất ngờ.
Trong lòng cha Phí sướng thầm lắm.
Chỉ là tuổi trẻ ngông cuồng, muốn duy trì uy nghiêm và thể diện của đàn ông nên không dễ dàng nói lời yêu, tránh để bị vợ đè đầu cưỡi cổ, gia phong bất chính.
Nhìn ông bây giờ mà xem, nói một câu cũng phải sợ giẫm phải mìn.
Bên này cha mẹ Phí đang bàn luận về chuyện yêu đương thời trẻ, bên kia Phí Dương sau khi cúp điện thoại liền lầm bầm một câu:
Anh đúng là đã ăn thịt heo rồi, nhưng thực sự chưa từng thấy heo chạy bao giờ.
Nhưng cầu hôn thì nhất định là phải làm rồi, lúc trước Phí Dương chưa kịp phản ứng, giờ phải nhanh ch.óng lên mạng tra xem cầu hôn như thế nào cho đúng điệu mới được.
