Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 151
Cập nhật lúc: 21/04/2026 14:05
Nhưng sau khi phu nhân ngự sử gả cho một người chồng thanh cao kiêu ngạo, bà đã không thể cao ngạo được nữa rồi.
Ngôn ngự sử là một người thẳng thắn không biết biến thông, lại cổ hủ và chính trực, cái miệng của ông ấy có thể đắc tội với hơn nửa văn võ bá quan trong triều.
Trong cái triều đình hủ bại đục ngầu này, Ngôn ngự sử chính là một luồng gió sạch, không muốn cùng hội cùng thuyền với kẻ xấu, nên ông ấy lạc lõng với một số quan viên.
Có người chồng ngày nào cũng đàn hặc quan viên, bắt thóp người khác như vậy, phu nhân ngự sử làm bà chủ gia đình thực sự không hề dễ dàng.
Ngôn ngự sử không quan tâm đến sự bài xích của đồng liêu, nhưng Ngôn phu nhân vẫn phải sinh hoạt trong giới quý phụ, để tính toán chuyện hôn sự cho mấy đứa con.
Nhưng chỉ sau khi làm vợ người ta, Ngôn phu nhân mới biết người có tính cách như Dương Thiều Nghi mới là người dễ chung sống nhất, vì thế bà cũng dần dần đi lại gần gũi với Dương Thiều Nghi hơn.
Lão phu nhân nghe Ngôn phu nhân nói vậy, cũng thấy mình quản thúc Kỷ Lâm Lang quá c.h.ặ.t, nghĩ đến việc bên cạnh Kỷ Lâm Lang có người của hoàng hậu nương nương, liền nói:
“Vậy con tự mình cẩn thận một chút, mẹ ở đây đợi con."
Kỷ Lâm Lang không đi cùng Sư Lâm Tuyết, mà dẫn theo bà t.ử và nha hoàn bên cạnh đi về phía hồ, nàng tin chắc Sư Lâm Tuyết sẽ theo sau.
Quả nhiên, Sư Lâm Tuyết nãy giờ vẫn luôn chú ý đến Kỷ Lâm Lang cũng đi theo, và mấy chị em Đạm Đài Yến cũng đang theo dõi nàng nên cũng bám gót theo sau.
Kỷ Lâm Lang nhìn một chuỗi “cá con" phía sau, khóe môi khẽ nhếch lên, tâm trạng rất tốt.
Tuy nhiên những người mà hoàng đế sắp xếp hầu hạ bên cạnh nàng thì vẫn phải đề phòng một chút.
【 Thánh chủ, Mã thị thế mà lại lẻn tới chỗ trưởng công chúa và hoàng đế đấy. 】
Kỷ Lâm Lang không hiểu hỏi:
“Không có thị vệ canh giữ sao, Mã thị làm sao có thể đi qua được?"
【 Hoàng đế và trưởng công chúa không cho người tới gần. 】
Kỷ Lâm Lang không nói gì nữa, để Khê Đồng Bảo Bảo tiếp tục theo dõi.
Nàng cảm thấy Mã thị đây là đang tìm đường ch-ết, cho dù không có vụ của hoàng đế thì trong phủ trưởng công chúa cũng không thể đi lại lung tung được, giờ mà phát hiện ra bí mật của hoàng đế và trưởng công chúa thì Mã thị ch-ết chắc.
Kỷ Lâm Lang nghĩ như vậy, nhưng nàng lại không ngờ rằng sự liêm sỉ của lão hoàng đế cặn bã kia là không có giới hạn.
Bên này Kỷ Lâm Lang còn chưa lại gần mép nước, Lưu bà t.ử đã lên tiếng nhắc nhở:
“Phu nhân, người đứng xa bờ một chút, cẩn thận trơn trượt."
Kỷ Lâm Lang liếc nhìn Lưu bà t.ử một cái, đây là người nàng vốn không yên tâm nhất nên mới sắp xếp phụ trách ngoại viện, nhưng câu nói này lại khá là quan tâm.
“Chị ơi" Sư Lâm Tuyết cuối cùng cũng đuổi kịp.
“Ừm" Kỷ Lâm Lang biểu cảm cao lãnh.
Sư Lâm Tuyết thấy thái độ của Kỷ Lâm Lang thì cho rằng nàng vẫn đang để tâm chuyện cô ta gả cho Dung vương, trong lòng vẫn chưa buông bỏ được Dung vương, nhưng nghĩ đến việc mình mới là Dung vương phi, trong mắt cô ta lóe lên một tia đắc ý.
“Chị ơi, có phải chị vẫn không quên được Dung vương gia không?"
“Dung vương phi hãy cẩn trọng lời nói, tôi chưa bao giờ tơ tưởng đến đồ của người khác, con người cũng vậy."
Ánh mắt Kỷ Lâm Lang rơi trên khuôn mặt Sư Lâm Tuyết.
Sư Lâm Tuyết có diện mạo thanh tú, khí chất dịu dàng, quan trọng nhất là làn da trắng như tuyết khiến cô ta thêm phần rạng rỡ, ăn mặc trang điểm vào thì cũng thuộc hàng trung thượng đẳng.
Mà nhan sắc của nàng thuộc kiểu rực rỡ phóng khoáng như đóa hoa hồng rực rỡ, áp đảo Sư Lâm Tuyết khiến cô ta trông rất nhạt nhòa, nhưng không có cái kiểu phong lưu quyến rũ như công chúa Vĩnh Ninh.
“Chị đừng giận, vương gia trong lòng vẫn nhớ tới chị mà, tối qua lúc anh ấy dốc sức trên người em, em và vương gia có nói rồi, nếu chị có ngày thủ tiết, em có thể cho phép chị vào vương phủ cùng em hầu hạ vương gia."
Sư Lâm Lang nói những lời này với nụ cười trên môi, như thể đang thực tâm tính toán cho Kỷ Lâm Lang vậy.
Kỷ Lâm Lang thấy tởm lợm, nhưng cũng biết Sư Lâm Lang đang muốn chọc giận mình, nên mỉm cười nhẹ nói:
“Hóa ra Dung vương phi hầu hạ vương gia không tốt sao, sau này tôi sẽ nói với hoàng hậu nương nương ban thêm vài mỹ nhân vào phủ để giúp muội muội chi-a s-ẻ gánh nặng, hầu hạ vương gia cho thật tốt."
Mặt Sư Lâm Lang hơi xanh lại, hoàng đế đã ban hai mỹ nhân vào phủ rồi, cô ta đang ngăn không cho Dung vương gia tới chỗ hai người đó.
Nếu hoàng hậu nương nương lại ban thêm người xuống, cô ta không thể từ chối, mà nếu ngăn cản thì hoàng hậu nương nương sẽ tìm cô ta gây phiền phức mất.
“Dung vương phi, tôi thấy sắc mặt cô không tốt, có phải cô không khỏe không, nếu không khỏe thì về đi."
Kỷ Lâm Lang làm bộ định bỏ đi.
Điều này khiến Sư Lâm Tuyết sốt ruột, Đạm Đài Yến thấy Kỷ Lâm Lang định đi cũng cuống lên, ngay lập tức dẫn theo mấy chị em lao về phía Kỷ Lâm Lang.
Đạm Đài Yến nghĩ đơn giản rằng cha cô ta đang ở ngoài đ-ánh trận, cho dù cô ta có làm gì Kỷ Lâm Lang thì hoàng đế cũng sẽ không bắt cô ta đền mạng.
Hơn nữa Đạm Đài Tu là anh trai cùng cha khác mẹ của cô ta, cho dù tình cảm không tốt thì cô ta vẫn là người nhà Đạm Đài, anh ta lẽ nào lại vì một người phụ nữ mới vào cửa mà g-iết ch-ết em gái mình sao.
Nhưng Đạm Đài Yến cũng không hẳn là ngốc, thấy Sư Lâm Tuyết đưa tay về phía Kỷ Lâm Lang, lập tức hét lớn:
“Chị dâu cẩn thận!"
Mà Kỷ Lâm Lang thấy Đạm Đài Yến lao về phía mình, phía sau Sư Lâm Tuyết lại định đưa tay kéo nàng lại, ngay lúc Đạm Đài Yến sắp đ-âm vào mình, nàng nghiêng người lách qua, Đạm Đài Yến cứ thế húc Sư Lâm Tuyết rơi tõm xuống hồ.
“Á, hai muội muội rơi xuống nước rồi."
Vì tiếng hét lớn của Đạm Đài Yến nên lúc này các thiên kim quý nữ đang dạo hồ đều nhìn sang, Kỷ Lâm Lang hét lên như vậy, mọi người đều phản ứng lại.
“Ai biết bơi không, mau cứu các muội muội lên."
Kỷ Lâm Lang vẻ mặt hốt hoảng, làm bộ như bị kinh sợ.
Mấy đứa em gái của Đạm Đài Yến cũng bị dọa sợ rồi, bà t.ử và nha hoàn mà Sư Lâm Tuyết mang theo càng sốt sắng muốn khóc đến nơi, bà t.ử thậm chí còn hung hăng đẩy con bé nha hoàn xuống hồ, bắt con bé không biết bơi đi cứu Sư Lâm Tuyết.
Đột nhiên có hai bóng người nhanh ch.óng nhảy xuống hồ, Kỷ Lâm Lang nhìn ra là hai nam thị vệ, trong mắt nàng lạnh lẽo, nếu là nàng rơi xuống hồ thì e là hai người này đang đợi nàng đấy.
Có người nói:
“Mau đi báo cho trưởng công chúa."
Lúc này người của phủ công chúa biết chuyện xảy ra ở đây, lập tức vội vàng đi gọi trưởng công chúa tới xử lý.
Hoàng đế đang mặn nồng với trưởng công chúa, lúc này đang độ cao hứng thì bị phanh gấp, trong lòng vô cùng không vui.
Vốn dĩ tưởng Kỷ Lâm Lang rơi xuống nước nên còn có chút mong chờ, nghe tin là Sư Lâm Tuyết và Đạm Đài Yến thì liền mất sạch hứng thú.
Vĩnh Ninh trưởng công chúa trấn an hoàng đế một chút, rồi sửa soạn lại bản thân, dẫn người vội vã chạy tới.
