Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 419
Cập nhật lúc: 22/04/2026 08:03
Lâm Lang tưởng họ sẽ không hợp chuyện, không ngờ lại vừa gặp đã thân, hơn nữa sau cuộc gặp gỡ này, bà Đào đã bị kích thích mạnh mẽ.
Hiệu trưởng Thẩm lớn hơn bà mười mấy tuổi, vậy mà ăn mặc đẹp hơn bà, trang điểm cũng đẹp hơn, thậm chí trông vô cùng trẻ trung.
Còn bà thì ăn mặc cũ kỹ, mờ nhạt.
Không có so sánh thì sẽ không có tổn thương.
Phụ nữ dù ở lứa tuổi nào, tính cách ra sao, địa vị thế nào thì cũng chẳng có ai là không yêu cái đẹp.
Trước đây bà Đào cảm thấy mình là một người bị bỏ rơi, dẫn theo con gái sinh sống, nên chưa bao giờ dám phô trương, cộng thêm lúc ở nhà họ Hạ bị ảnh hưởng bởi Hạ lão thái nên bà Đào cho đến tận bây giờ vẫn cứ rúc vào trong vỏ ốc, Lâm Lang có khuyên thế nào cũng không lay chuyển được.
Bây giờ nhờ có hiệu trưởng Thẩm, cái tâm thế kiên cố bảo thủ của bà Đào mới bắt đầu lung lay.
“Mẹ, mẹ định đi đâu thế?"
Lâm Lang chuẩn bị đến trường thì thấy bà Đào cũng đang vội vã chuẩn bị ra ngoài.
“Mẹ đến hội phụ nữ."
Bà Đào nói đến đây thì ngập ngừng:
“Lâm Lang, con nói xem nếu mẹ thả chân ra thì thực sự sẽ đẹp hơn sao?"
Nhìn dáng vẻ rụt rè lo lắng của bà Đào, Lâm Lang cũng không nỡ nói ra lời rằng thả chân sẽ đẹp.
Cô không biết đôi chân của bà Đào biến dạng đến mức nào, nếu các ngón chân đều bị ép xuống lòng bàn chân rồi thì chắc chắn sẽ không thể đẹp được.
Nhưng đi tất vào thì cũng không nhìn ra, vả lại thả chân ra chắc chắn sẽ thoải mái hơn bó chân nhiều.
Nếu phẫu thuật thì liệu có tốt hơn không?
Lâm Lang nghĩ đến khả năng này, càng quyết tâm thi vào trường y.
Nếu có thể thông qua phẫu thuật để thay đổi sự biến dạng của đôi chân, chắc chắn sẽ có nhiều phụ nữ sẵn lòng thả chân hơn.
Cả ngày hôm đó lên lớp Lâm Lang cứ lơ đễnh, nếu bà Đào thả chân ra, liệu bà có suy sụp không?
Tan học về nhà, bà Đào vẫn chưa về, Tiểu Bình nói:
“Tiểu thư, có thư của bà chủ ạ."
Lâm Lang xem phong bì thấy là từ phía nhà họ Đào gửi tới, đợi bà Đào về cô mới đưa thư cho bà bóc ra xem.
Đột nhiên bà Đào kêu lên thất thanh:
“Trời đ-ánh cái tên Lâm Hiếu Hoằng kia."
“Mẹ, trong thư nói gì thế ạ?"
“Dì nhỏ của con bị đăng báo ly hôn rồi."
Bà Đào đỏ hoe mắt, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Lâm Lang ngẩn người một lát, cô biết mình có một người dì nhỏ lấy chồng xa, không ngờ cũng bị đăng báo ly hôn.
Lâm Lang cầm lấy bức thư, là cậu cả Đào viết, trong thư chủ yếu nhắc đến chuyện của dì nhỏ họ Đào, còn hỏi hai mẹ con có muốn về ăn Tết không.
Vốn dĩ Lâm Lang định ăn Tết ở Yến Đô này, nhưng giờ dì nhỏ xảy ra chuyện như vậy, hai mẹ con phải thu dọn hành lý quay về Đồng Thành một chuyến.
Yến Đô và Đồng Thành cách nhau vài tiếng đi tàu hỏa, cũng không tính là xa, lúc này đường sá không dễ đi nên họ không lái xe về mà vẫn đi tàu hỏa.
Vừa đến nhà họ Đào, người còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ của hai bà mợ.
Hai bà mợ nói con gái đã lấy chồng thì không được về nhà ngoại ăn Tết, sẽ mang lại vận xui cho nhà ngoại, thêm nữa hai người con gái nhà họ Đào đều bị bỏ rơi, không được bước chân vào cửa nhà ngoại, nên bây giờ họ đòi đuổi dì nhỏ đi.
Nếu không thì sẽ dẫn con cái về nhà ngoại của mình.
Lâm Lang nhìn thấy dì nhỏ, tên là Đào Ngọc, trông rất giống bà Đào, thậm chí còn xinh đẹp hơn, cũng là người bó chân nhỏ.
Lúc này mắt dì nhỏ sưng húp, thần sắc vô cùng tiều tụy, cũng đang khóc lóc đòi sống đòi ch-ết.
Hai bà mợ vẫn còn cãi vã, nói phong thủy nhà họ Đào không tốt, khiến ông bà ngoại và các cậu nổi trận lôi đình.
Bà Đào cũng bảo vệ em gái, tức giận cãi nhau với chị dâu em dâu.
Hai bà mợ lại bày tỏ ý định muốn gả bà Đào và dì nhỏ đi lần nữa, Lâm Lang cũng thấy không vui, quản chuyện hơi quá rộng rồi đấy.
“Mẹ, chúng ta đưa dì nhỏ đến Yến Đô đi."
Lâm Lang quyết định không ăn Tết ở nhà họ Đào nữa, ở đây đã không được chào đón thì còn ở lại làm gì.
Trên đường quay về, Lâm Lang mới hiểu rõ chuyện hôn nhân của dì nhỏ, trong lòng không khỏi cảm thán, hai chị em này đúng là cùng một số phận mà.
Nhưng so với gã tồi họ Hạ thì người đàn ông mà dì nhỏ lấy cũng không hẳn là gã tồi.
Từ xưa hôn nhân vốn là lệnh cha mẹ lời người mai mối, mối hôn sự này của dì nhỏ là do bà cô bên họ Đào giới thiệu.
So với việc môn đăng hộ đối của nhà họ Hạ, thì phía nhà họ Liễu lại là nhà họ Đào trèo cao rồi.
Chỉ là dì nhỏ vừa gả qua, lễ bái đường là do em chồng làm thay, người chồng đang ở nước ngoài, hơn nữa đã có hồng nhan tri kỷ, cuộc hôn nhân này là do phía nhà trai không muốn con trai cưới người phụ nữ bên ngoài, nên nhà trai đang ở nước ngoài trực tiếp bị “bắt" kết hôn.
Nay người chồng dẫn theo hồng nhan tri kỷ trở về, đương nhiên không chịu thừa nhận dì nhỏ, nhưng dì nhỏ đúng là do cha mẹ anh ta cưới về, đã bái lạy tổ tiên, tông tộc họ hàng đều thừa nhận, cũng đã vào gia phả rồi.
Vì vậy người chồng chỉ còn cách đăng báo ly hôn.
Nhưng của hồi môn mà dì nhỏ mang theo những năm qua đều đã bù đắp hết cho nhà chồng, khi bị ly hôn một xu cũng không đòi lại được.
【Đây là lừa hôn mà.】
Tê Đồng bảo bảo cũng phẫn nộ lây.
“Nhà họ Liễu này đúng là quá đáng quá mức."
Lâm Lang cũng vô cùng tức giận, đồng thời cũng cảm thấy bi ai cho những người phụ nữ kiểu cũ của thời đại này.
Tuy nhà họ Hạ cũng không có đền bù gì, nhà họ Giang còn chèn ép, nhưng ít nhất của hồi môn của bà Đào vẫn lấy lại được.
Còn nhà họ Liễu bên này cậy có người làm quan, bên trên có người che chở, liền chà đạp con gái nhà họ Đào.
“Nhà họ Liễu không biết nhà họ Đào chúng ta và phủ Nhiếp đại soái có thông gia sao, họ làm vậy là không coi phủ Nhiếp soái ra gì rồi."
Đây cũng là lý do bà Đào nhất mực muốn con gái gả cho Nhiếp thiếu soái, thời buổi này bên trên có người che chở thì người khác cũng không dám đắc tội.
“Nhà họ Liễu không thuộc phạm vi quản hạt của phủ Nhiếp soái, lại ở địa giới của phủ Vương soái, tay của phủ Nhiếp soái cũng không vươn tới được.
Là do bà cô hại tôi mà, nhà họ Liễu bề ngoài trông hào nhoáng nhưng bên trong đã mục nát từ lâu rồi."
Dì nhỏ vô cùng buồn bã, cô đối với người chồng cũ không có chút tình cảm nào, trước đây thậm chí còn chưa từng gặp mặt, chỉ là sau khi gả qua thì trở thành vợ anh ta, cô cũng giữ đúng bổn phận, phụng dưỡng gia đình anh ta, chờ anh ta trở về.
Nào ngờ đâu, cô vẫn giống như chị mình, trở thành một kẻ đáng thương.
Không, cô còn đáng thương hơn cả chị mình, ít nhất chị còn có một đứa con gái, cô thì chẳng có gì cả, lấy chồng bao nhiêu năm nay mà vẫn còn là con gái hoàng hoa, xấu hổ ch-ết mất.
