Đại Lý Tự Khanh, Xin Tự Trọng - 9
Cập nhật lúc: 10/07/2026 10:06
Lời vừa thốt ra, Triệu Hùng như bị sét đ.á.n.h ngang tai, ngã khuỵu xuống đất.
Hắn nhìn sang Thừa tướng, nhưng vị Thừa tướng cáo già kia đã lập tức quỳ sụp xuống bên cạnh Lý công công, run rẩy khóc lóc:
"Lý công công chứng giám! Phủ Thừa tướng lão phu hoàn toàn bị Dự Vương che mắt! Đứa cháu trác táng của lão phu cũng là bị người của Dự Vương xúi giục! Lão phu một lòng trung thành với bệ hạ, tuyệt không biết việc điều binh đêm nay!"
Để tự bảo vệ mình, Thừa tướng đã dứt khoát c.h.ặ.t đứt vây cánh của Dự Vương.
Lý công công cầm lấy tập sổ sách, sắc mặt nghiêm nghị, dứt khoát phất tay:
"Truyền thánh chỉ! Triệu Hùng giả truyền thánh ý, mưu đồ cấu kết phản nghịch, lập tức tống giam vào ngục Đại Lý Tự!"
"Lục thiếu khanh phụng mệnh tra án có công, lập tức dẫn Cấm vệ quân bao vây phủ Dự Vương, nội bất xuất ngoại bất nhập!"
"Thần phụng chỉ." Lục Hành Chu trầm giọng đáp.
Khi y quay người bước đi, ta từ sau bức bình phong hậu sảnh chậm rãi bước ra, áo quần hơi lấm lem bụi đá nhưng bình an vô sự.
Bốn mắt nhìn nhau, ta khẽ giơ chiếc b.út lông trong tay lên nhìn y mỉm cười.
Lục Hành Chu nhìn thấy ta an toàn, tảng đá đè nặng trong lòng y suốt cả đêm mới chính thức hạ xuống.
Khóe môi y khẽ nhếch lên một nụ cười dung túng.
Gậy ông đập lưng ông.
Dự Vương muốn dùng một tờ thánh chỉ giả để ép ch ết chúng ta, không ngờ lại tự mình dâng lên cái cớ để Hoàng đế danh chính ngôn thuận lột sạch binh quyền.
15.
Thẩm gia được giải oan.
Hoàng thượng ngự ban trả lại phủ đệ cũ, vàng bạc gấm vóc chất đầy xe.
Ngày ta rời khỏi Tây Viện của Đại Lý Tự, trời Kinh thành trong vắt sau cơn giông bão.
Ta ôm chiếc bàn tính gỗ mun ôm trong lòng, đứng trước thư phòng của Lục Hành Chu, định bụng nói một lời từ biệt sòng phẳng với vị "đồng mưu" cũ.
Y không có ở đó.
Cửa thư phòng khép hờ, ta bước vào, đặt một hộp trà ngon lên bàn xem như chút quà mọn tạ lễ.
Trong lúc vô tình, tà áo của ta quẹt trúng một ngăn kéo bí mật dưới gầm bàn. Ngăn kéo khẽ bật ra.
Bên trong không có mật văn quân cơ, chỉ có một xấp giấy tuyên thành ngả vàng và một lệnh bài hộ thân cũ kỹ của Thẩm gia.
Ta tò mò cầm lên xem.
Giây tiếp theo, toàn thân ta như bị hóa đá, m.á.u trong người như ngừng chảy.
Trên những tờ giấy tuyên thành kia, thanh chữ cứng cáp, sắc sảo của Lục Hành Chu ghi chép lại vô số sơ đồ toán thuật phức tạp.
Đó chính là hệ thống mật mã số riêng biệt của cha ta.
Và y... đã tự mình bẻ khóa toàn bộ cuốn sổ sách mật của kho lương Nam Hà từ hai năm trước.
Y đã biết hết tất cả.
Y biết rõ dòng tiền đi đâu, biết rõ Dự Vương là kẻ chủ mưu đứng sau, thậm chí có thể tự mình dâng bằng chứng lên cho hoàng thượng mà không cần đến sự xuất hiện của ta.
Bên dưới xấp giấy còn có một tờ công văn hộ tịch giả từ ba năm trước.
Tờ công văn đổi tên, đổi họ, xóa sạch lý lịch của con gái tội thần Thẩm gia, biến ta thành một phu t.ử nghèo ẩn dật ở học viện Kinh thành.
Nơi ký tên đóng dấu chìm: Đại Lý Tự Thiếu khanh, Lục Hành Chu.
"Xem đủ chưa?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần lười nhác quen thuộc vang lên từ phía cửa.
Ta run rẩy quay người lại.
Lục Hành Chu mặc một bộ thường phục màu trắng, tựa lưng vào cửa, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, ánh mắt sâu thẳm thản nhiên nhìn ta, không một chút hoảng hốt khi bí mật bị bại lộ.
"Lục Hành Chu..." Ta nghe thấy giọng mình run lên, nghẹn ứa ở cổ họng.
"Ba năm qua, là ngài bảo vệ ta?"
"Nếu không thì sao?" Lục Hành Chu thẳng người, chậm rãi bước về phía ta.
"Kinh thành này là địa bàn của Dự Vương. Nàng tưởng một nữ t.ử yếu đuối như nàng, dựa vào chút thông minh vặt mà có thể yên ổn dạy học suốt ba năm dưới mắt lão già cáo già đó à?"
"Vậy còn vụ ép hôn của Vương công t.ử? Chiếc tráp cũ bị lộ ra? Tất cả là..."
"Là ta cố ý thả xích." Lục Hành Chu đứng định hình trước mặt ta, cúi người nhìn thẳng vào mắt ta, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười vừa dung túng vừa nguy hiểm.
"Ta đã bẻ khóa xong đống sổ sách đó từ lâu, nhưng bệ hạ cần một cái cớ chính đáng để nhổ tận gốc binh quyền của Dự Vương mà không làm d.a.o động triều đình.
Cái cớ đó phải là một vụ án oan thấu trời, một nhân chứng sống của Thẩm gia đứng ra gõ trống minh oan."
"Vương công t.ử háo sắc, thích khoe khoang. Ta chỉ cần mượn miệng người khác ám thị cho hắn biết nàng đang giữ thứ Dự Vương muốn. Hắn sẽ nổi lòng tham mà ép hôn, ép nàng phải bước đường cùng."
"Ta biết tính nàng kiêu hãnh, thà ch ết không chịu nhục. Đường cùng rồi, nàng nhất định sẽ ôm tráp đến Đại Lý Tự tìm ta."
"Tất cả đều nằm trong tính toán của ngài..."
Ta lùi lại một bước, sống lưng lạnh toát nhưng thâm tâm lại cuộn trào một cảm xúc phức tạp không thể gọi tên.
Ván cờ này, ta tự đắc tưởng mình là thợ săn khôn ngoan, dùng sắc đẹp và mưu mẹo để lợi dụng vị Thiếu khanh Đại Lý Tự quyền cao chức trọng.
Hóa ra, ngay từ quân cờ đầu tiên, ta đã đi theo đúng lộ trình mà y vạch sẵn.
"Thẩm Dao Sơ, ta đã bồi thường cho nàng một bản án minh oan, trả lại cho nàng danh dự của Thẩm gia."
Lục Hành Chu bước lên, đột ngột nắm lấy cổ tay ta, kéo ta sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của y.
Ngón tay y thon dài lướt nhẹ qua vành tai ta, giọng nói hạ thấp xuống, mang theo sự chiếm hữu nồng đậm:
"Bây giờ, nợ của Thẩm gia đã đòi xong. Nhưng nợ của ta và nàng, vẫn chưa tính hết."
"Nàng muốn ôm bàn tính chạy đi đâu?"
