Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 110
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:32
"Ơ, sao hôm nay Hoắc doanh trưởng lại vội vàng thế nhỉ?"
Chẳng phải trước đây lúc nào cũng phải ở lại trò chuyện với họ, tổng kết một chút cảm nhận về nhiệm vụ lần này sao?
Người bên cạnh nghe thấy thế, lập tức trưng ra bộ mặt bí ẩn "tôi biết nội tình", nhỏ giọng nói: "Người ta Hoắc doanh trưởng về sớm như vậy là vì trong nhà có người tới!"
"Cái gì cơ?"
Mặc dù Đỗ Minh Nguyệt đến vào tối hôm trước khi họ đi làm nhiệm vụ, số người biết chuyện không nhiều, nhưng lúc rạng sáng hôm đó họ đi làm nhiệm vụ, anh ta đã tận tai nghe thấy Hoắc doanh trưởng dặn dò Trương Hoành Quang, nói trong nhà anh có một cô gái tới, vì anh nhận nhiệm vụ đột ngột nên không có thời gian báo cho cô ấy, nên nhờ Trương Hoành Quang sáng ra thì qua nói với cô ấy một tiếng về việc anh rời đi.
Mặc dù mọi người đều không biết cô gái đó và Hoắc doanh trưởng có quan hệ gì, nhưng trong bộ đội toàn là đàn ông, lại đều là những thanh niên trẻ tuổi, nên đầu óc lập tức nghĩ ngay đến chuyện đối tượng.
Doanh trưởng nhà họ bao nhiêu năm nay chẳng có lấy một đối tượng nào, biết đâu người đến lần này chính là đối tượng của anh ấy?
"Thế nhỡ đâu là em gái của doanh trưởng thì sao, tớ nhớ doanh trưởng có một cô em gái kém anh ấy mấy tuổi mà."
Người biết nội tình kia xoa xoa cằm, bỗng nhiên lên tiếng: "Hì hì, hay là chúng ta tìm cơ hội qua xem thử đi?"
Đối phương nhìn anh ta vài cái, cuối cùng dứt khoát gật đầu!
Chẳng còn cách nào khác, ai bảo họ thực sự quá tò mò về chuyện của doanh trưởng cơ chứ.
Hoắc Kiêu dĩ nhiên không biết mấy cậu nhóc này sắp sửa tới nhà mình thám thính tình hình, anh vội vội vàng vàng quay lại khu tập thể, còn chưa đi tới cửa nhà mình thì đã gặp mấy bà thím.
Mấy bà thím vừa nhìn thấy anh thì sững lại một chút, sau đó bỗng nhiên niềm nở cười chào hỏi anh.
"Ôi chao, Hoắc doanh trưởng đấy à, các chú đi làm nhiệm vụ về rồi đấy ư?"
Hoắc Kiêu gật đầu, vì lòng đang hướng về nhà nên anh không có ý định giao lưu nhiều với các thím.
Tuy nhiên anh muốn đi nhưng các thím lại không cho, từng người một chặn anh lại, trực tiếp nói về chuyện của Đỗ Minh Nguyệt.
"Hoắc doanh trưởng này, cái cô Tiểu Đỗ ở nhà chú ấy, chính là Đỗ Minh Nguyệt ấy, tay nghề làm hải sản của cô ấy thực sự là không phải dạng vừa đâu nhé, chúng tôi đi hợp tác xã mua món hải sản cô ấy làm suốt hai ngày nay mà suýt chút nữa là không mua được đấy. Hay là thế này đi, chú có thể bảo cô ấy mỗi ngày làm nhiều hơn một chút, để lại cho chúng tôi một ít được không?"
"Chú cứ yên tâm, chuyện này chúng tôi chắc chắn sẽ không nói vụng nói trộm ra ngoài đâu, chỉ có mấy người chúng tôi biết thôi!"
"Đúng đấy đúng đấy, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết đâu, chuyện này chú cứ yên tâm!"
"Nếu không thì, hay là chú bảo Tiểu Đỗ dạy cho chúng tôi cách làm, chúng tôi tự về nhà làm cũng được?"
Dĩ nhiên, đề nghị sau cùng này mọi người cũng biết phần lớn là không thể, vì tay nghề này cho đến nay chỉ có một mình Đỗ Minh Nguyệt biết làm, nếu cô đem tay nghề này dạy cho người khác rồi thì cô còn hợp tác với hợp tác xã thế nào được nữa, sau này chẳng phải mọi người đều tự làm ở nhà, không ra hợp tác xã mua nữa sao?
Chỉ là người đó hỏi bừa một câu thôi, trong lòng vẫn ôm hy vọng mong manh, biết đâu Đỗ Minh Nguyệt và Hoắc Kiêu lại là người hào phóng thì sao?
Có điều Hoắc Kiêu trước mắt nghe họ người một câu tôi một câu, không những không trả lời được câu hỏi của họ mà còn ngơ ngác không hiểu gì.
Cái gì gọi là Đỗ Minh Nguyệt làm hải sản tay nghề giỏi.
Rồi cái gì mà họ ra hợp tác xã mua không được?
Lại còn bảo cô dạy cách làm cho mọi người nữa?
Những chuyện này là sao chứ.
Hoắc Kiêu rõ ràng chỉ mới rời khỏi đảo có bốn năm ngày, vậy mà bỗng nhiên cảm thấy mình hoàn toàn không hiểu mọi người đang nói cái gì nữa.
Nhưng có một điểm anh rất rõ ràng, đó là trong mấy ngày anh vắng mặt, Đỗ Minh Nguyệt chắc chắn đã làm chuyện gì đó, thậm chí còn là một chuyện lớn.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Hoắc Kiêu càng thêm nóng nảy.
"Thật xin lỗi các vị, tôi còn có chút việc, xin phép đi trước."
Nói xong, anh cũng chẳng màng đến sự níu kéo của mấy bà thím kia nữa, sải đôi chân dài rảo bước nhanh về nhà.
Khoảnh khắc bước tới cửa nhà mình, anh liền ngửi thấy một mùi thơm vô cùng nồng đậm.
Dọc đường quay lại đảo họ đã phải băng đèo lội suối, chỉ ở trên thuyền ăn tạm bợ hai cái màn thầu, bảo không đói thì chắc chắn là không thể nào.
Chỉ là mọi người đã quen với việc nhẫn nhịn cơn đói và giá rét cùng muôn vàn khó khăn ở bên ngoài, khi chưa tới mức thực sự không chịu nổi thì sẽ không biểu lộ ra.
Thế nhưng lúc này, ngửi thấy mùi vị này, Hoắc Kiêu bỗng nhiên cảm thấy đói bụng.
Anh khẽ nhíu mày, vô thức nghĩ tới lời mấy bà thím vừa nói về Đỗ Minh Nguyệt và hải sản.
Chẳng lẽ, mùi vị này là do Đỗ Minh Nguyệt đang làm hải sản ở trong nhà?
Mang theo nỗi nghi hoặc ấy, Hoắc Kiêu đẩy cánh cổng viện ra, rồi cất tiếng gọi vào bên trong.
"Tôi về rồi đây."
Anh sợ mình đột ngột vào phòng sẽ làm Đỗ Minh Nguyệt sợ, nên đã lên tiếng nhắc nhở ngay khi vừa vào sân.
Mà Đỗ Minh Nguyệt lúc này đang làm hải sản cho ngày mai, bất thình lình nghe thấy tiếng Hoắc Kiêu từ trong sân truyền tới, còn tưởng mình nghe nhầm.
Ánh mắt từ cửa sổ nhà bếp nhìn ra ngoài, lúc này mới chú ý thấy trong sân thực sự đang đứng một bóng dáng cao lớn hiên ngang, chính xác là Hoắc Kiêu.
Động tác trên tay cô khựng lại, giọng điệu ngạc nhiên.
"Anh Hoắc, anh về rồi à?"
Hoắc Kiêu dáng người cao, đứng ở trong sân là có thể nhìn rõ tình hình bên trong qua cửa sổ nhà bếp.
Anh thấy Đỗ Minh Nguyệt đang ở trong bếp thao tác thuần thục đảo xới thứ gì đó, mùi thơm anh vừa ngửi thấy ở cửa viện dường như chính là từ trong nồi của cô bay ra.
Chỉ là đồ trong nồi bị che khuất bởi quá nửa số ớt đỏ rực và hoa tiêu xanh ngắt, anh cũng không nhìn rõ rốt cuộc Đỗ Minh Nguyệt đang xào cái gì.
Thấy cô lúc này có vẻ còn đang khá bận rộn, Hoắc Kiêu chỉ gật đầu một cái, ánh mắt lướt nhanh qua người cô, xác định cô không gặp bất kỳ vấn đề gì trong khoảng thời gian mình vắng mặt mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Ừ, nhiệm vụ kết thúc rồi, em cứ bận đi, tôi vào dọn dẹp một chút."
Vấn đề lo lắng nhất đã được xác định, Hoắc Kiêu cũng cảm thấy mệt mỏi ập đến.
Đỗ Minh Nguyệt ngoan ngoãn "vâng" một tiếng, thực ra cô cũng chưa nghĩ ra nên đối mặt với Hoắc Kiêu thế nào.
Bởi vì anh về quá đột ngột, vả lại cô còn đang làm hải sản ở đây nữa...
