Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 121

Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:33

Nhưng Đỗ Minh Nguyệt là con gái, danh tiếng của con gái thực ra rất quan trọng, một khi bị mọi người biết cô đã có vị hôn phu rồi, cho dù mối quan hệ này là giả, cũng sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến việc cưới gả sau này của cô.

Cô vì giúp mình mà thực sự đã hy sinh quá nhiều.

Khoảnh khắc đó, Hoắc Kiêu bị hành động không màng đến danh tiếng của bản thân để giải vây cho mình của Đỗ Minh Nguyệt làm cho vô cùng cảm động.

Anh quyết định sau này nhất định phải đối tốt với Đỗ Minh Nguyệt hơn, phải khiến cho cuộc sống của cô trên đảo trôi qua vui vẻ và hạnh phúc hơn.

Mà điều anh không biết là, Đỗ Minh Nguyệt căn bản không quan tâm đến những thứ này, dù sao đợi sau này cô kiếm đủ tiền trên đảo này rồi quay người rời đi, ai còn biết chuyện của cô và Hoắc Kiêu nữa chứ.

Đến lúc đó tất cả quá khứ đều ở lại trên đảo hết rồi được không?

Mà cô vừa rồi chủ động đứng ra giải vây cho Hoắc Kiêu, ngoài việc xuất phát từ tình đồng chí cùng phe cánh ra, còn có một nguyên nhân nữa đó là ——

Cô phát hiện cái chỗ người chị kia vừa đứng có rất nhiều nghêu!

Nếu bà ta cứ không đi, cứ đứng đây nói chuyện với Hoắc Kiêu mãi thì làm sao cô đào được đám nghêu dưới chân bà ta chứ?

Vì nghêu, vì kiếm tiền, chút danh nghĩa vị hôn thê thì có là cái gì.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, sau đó đều mỉm cười nhẹ.

Đỗ Minh Nguyệt: May quá, cuối cùng cũng có thể tiếp tục đào nghêu rồi.

Còn Hoắc Kiêu: Cô ấy thật sự là một cô gái lương thiện và tốt bụng.

Với sự giúp đỡ của Hoắc Kiêu, Đỗ Minh Nguyệt đã thành công nhặt được một xô nghêu đầy ắp, sau khi nhặt xong, cô lập tức xách về nhà, sau đó tranh thủ thời gian làm sạch và chế biến.

Trước ba giờ chiều, cô phải làm xong nghêu, để khi đến hợp tác xã lấy hàng tiện thể mang nghêu đã làm xong cho chủ nhiệm Cát và những người khác nếm thử.

Hiện tại lượng hải sản cung cấp không nhiều, vừa hay cũng có thể khai phá thêm món mới, ví dụ như nghêu là một loại rất phù hợp.

Nếu mọi người có thể chấp nhận nghêu, sau này cô có thể mạnh dạn tung ra nhiều món ăn hơn rồi.

Ví dụ như món nộm chẳng hạn.

Món nộm ngon mà không đắt, hồi ở hiện đại, Đỗ Minh Nguyệt gần như vài ngày lại tự mình làm một phần lớn, nếu lười làm thì còn có thể ra siêu thị hoặc chợ mua, vô cùng tiện lợi và đưa cơm.

Đến lúc đó thiết lập mức giá rẻ một chút thì người mua chắc cũng không ít.

Cả buổi sáng, Đỗ Minh Nguyệt đều bận rộn xử lý nghêu, Hoắc Kiêu tuy muốn giúp đỡ nhưng căn bản không biết bắt đầu từ đâu.

Đỗ Minh Nguyệt khi làm những việc này thì thích tự mình làm một mình, người đông quá cô còn thấy vướng víu, bèn bảo Hoắc Kiêu tự đi làm việc của mình, tạm thời không cần quản cô.

Nghe vậy, Hoắc Kiêu liền yên lặng đi ra chỗ khác.

Chỉ là hiếm khi có kỳ nghỉ, nhất thời anh cũng không nghĩ ra nên làm gì.

Trước khi Đỗ Minh Nguyệt đến đảo, anh thường sẽ cùng các đồng đội đến sân huấn luyện tập luyện, hoặc là ra bờ biển đi dạo.

Nhưng bây giờ Đỗ Minh Nguyệt đang ở đây, anh không yên tâm để cô ở nhà một mình, lo lắng lúc nào cô sẽ cần anh giúp đỡ, bèn không định đến sân huấn luyện của đơn vị.

Chỉ là cô dường như chẳng cần đến anh.

Hoắc Kiêu hiếm khi thấy có chút bất lực.

Đang lúc anh nghĩ xem mình có nên đến sân huấn luyện tập luyện một chút không, đột nhiên thấy từ xa có mấy bóng người quen thuộc đang đi về phía này.

Hoắc Kiêu nhìn kỹ, nhận ra mấy bóng người đó thực sự là binh lính dưới trướng anh, dẫn đầu là Trương Hồng Quang, những người trẻ tuổi nhất và cũng là những kẻ không đứng đắn nhất.

Cái gọi là không đứng đắn của Hoắc Kiêu không phải nói Trương Hồng Quang và mấy người đó không phục tùng quản lý.

Ngược lại, mấy người bọn họ thực ra năng lực đều rất tốt, chỉ là vì tuổi tác còn nhỏ, tâm tính chưa ổn định, thường xuyên bị giáo huấn.

Nhưng cũng có lẽ vì tuổi nhỏ nên hay quên, mỗi lần bị giáo huấn xong, mấy người cũng chẳng hề thật sự tức giận, vừa quay đi cái là lại bắt đầu gọi Hoắc Kiêu là "đại ca" ầm ĩ rồi.

Lúc này người còn chưa đến trước mặt Hoắc Kiêu đâu mà tiếng đã đến trước rồi.

"Đại ca!"

"Đại ca, chúng em đến thăm anh này!"

Hoắc Kiêu nghe vậy chỉ muốn phì cười.

Ở đơn vị ngày nào chẳng gặp, mấy nhóc này còn đặc biệt chạy qua đây thăm anh sao?

Sau khi Trương Hồng Quang và mấy người tiến lại gần, Hoắc Kiêu trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Nói đi, mấy đứa đến đây rốt cuộc là muốn làm gì."

Trương Hồng Quang và mấy người nghe vậy biểu cảm bỗng chốc có chút ngượng ngùng.

Đại ca có cần phải nhạy bén thế không, một phát đoán trúng luôn bọn họ không phải thật lòng đến thăm anh rồi.

Mấy người nhìn nhau, đột nhiên người đứng phía sau đẩy Trương Hồng Quang một cái, Trương Hồng Quang bất đắc dĩ bước ra, cố đ.ấ.m ăn xôi nở nụ cười với Hoắc Kiêu.

"Hì hì, đại ca, bọn em thật sự chỉ là qua đây thăm anh thôi mà..."

Dưới cái nhìn chằm chằm không cảm xúc của Hoắc Kiêu, giọng của Trương Hồng Quang càng lúc càng thấp, cuối cùng không dám nói dối nữa, nói ra sự thật.

"...Tiện thể xem thử đồng chí Đỗ một chút."

Vừa nghe bọn họ đến để xem Đỗ Minh Nguyệt, Hoắc Kiêu khẽ cau mày.

"Mấy đứa đến xem cô ấy?"

Nếu không nhớ nhầm thì trong mấy người Trương Hồng Quang, ngoại trừ Trương Hồng Quang trước đó mang lời nhắn của anh qua gặp Đỗ Minh Nguyệt một lần ra, mấy nhóc còn lại hoàn toàn chưa từng gặp cô.

Cho nên lúc này bọn họ vô duyên vô cớ qua đây xem cô...

Hoắc Kiêu khó mà không nghi ngờ động cơ của bọn họ.

"Xem cô ấy làm gì?"

Anh khẽ híp mắt, ánh mắt lần lượt quét qua mấy nhóc choắt trước mặt.

Ngày thường Trương Hồng Quang mấy người vốn dĩ là cấp dưới bị Hoắc Kiêu huấn luyện, trong xương tủy đã mang nỗi sợ đối với anh rồi, lúc này Hoắc Kiêu còn dùng ánh mắt này quét qua bọn họ, mấy người nhanh ch.óng không trụ vững nữa.

Trong đó có một người nhỏ giọng giải thích: "Bọn em chỉ là nghe nói chỗ đại ca có một đồng chí nữ đến, muốn biết cô ấy trông thế nào, có quan hệ gì với anh thôi mà..."

Ây da, sao mà nhát thế không biết, thế là nói ra rồi, chẳng phải đã bảo không được nói chuyện này cho đại ca biết sao!

Mấy người còn lại lần lượt lườm người kia một cái, nhưng cũng chẳng có gan nói gì trước mặt Hoắc Kiêu.

Hoắc Kiêu nhìn rõ mồn một những màn đấu mắt của mấy đứa bọn họ, không khỏi một trận bất lực.

Còn rảnh rỗi đến xem Đỗ Minh Nguyệt, xem ra nhiệm vụ huấn luyện giao cho bọn họ vẫn còn quá nhẹ rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.