Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 157
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:38
Trong một tháng này, vì hợp tác xã thu mua hải sản với số lượng lớn, khiến một số người nhà quân nhân rảnh rỗi có thêm thu nhập ngoài, ấn tượng của mọi người về Đỗ Minh Nguyệt tốt không để đâu cho hết.
Cô vừa mới đi tới khu gia đình cũ bên này, các chị đang ngồi tán gẫu ở cổng khu tập thể đã nhiệt tình chào hỏi cô.
"Ái chà, đồng chí Đỗ, hôm nay sao lại tới đây, nào nào, mau ngồi xuống!"
Đỗ Minh Nguyệt dù sao cũng là người giúp họ kiếm được tiền, mọi người có thể không cười nói niềm nở với cô sao.
Nhưng Đỗ Minh Nguyệt lại xua tay, mỉm cười giải thích: "Các chị cứ trò chuyện tiếp đi ạ, em lên lầu tìm chị Ngô có chút việc."
Mọi người tuy tò mò Đỗ Minh Nguyệt tìm chị Ngô là vì chuyện gì, nhưng cũng biết ý không hỏi thêm.
Sau đó Đỗ Minh Nguyệt liền tạm biệt mọi người, lên lầu tới nhà chị Ngô.
Lúc này đã hơn mười một giờ, nhà nào nhà nấy cũng bắt đầu chuẩn bị bữa trưa rồi, nhà chị Ngô có hai đứa con, nên hằng ngày đều nấu cơm đúng giờ, lúc này tự nhiên là có ở nhà.
Đỗ Minh Nguyệt vừa mới gõ cửa hai cái, liền có người ra mở cửa.
Mở cửa ra nhìn, người mở cửa là con trai lớn của chị Ngô, Đại Oa.
"Chị Minh Nguyệt!!!"
Đại Oa vừa thấy Đỗ Minh Nguyệt, ánh mắt vụt sáng lên.
Có thể thấy cậu bé rất thích Đỗ Minh Nguyệt.
Đỗ Minh Nguyệt cười híp mắt vỗ vỗ bờ vai nhỏ của cậu bé, hỏi: "Mẹ em có nhà không?"
Đại Oa lập tức gật đầu.
"Dạ có, mẹ đang nhặt rau ạ."
Trong bếp chị Ngô nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, cũng vội vàng cầm mớ rau chạy ra.
Thấy Đỗ Minh Nguyệt, chị rõ ràng giật mình.
"Minh Nguyệt, sao em lại tới đây?"
Nói đoạn, dường như nghĩ tới điều gì, vẻ mặt chị lo lắng: "Có phải tình hình của Hoắc Kiêu không ổn không?"
Chuyện Hoắc Kiêu bị thương, chị Ngô tối qua mới nghe chồng nói, chỉ là hôm qua quá muộn, hôm nay chị lại biết Đỗ Minh Nguyệt cả buổi sáng đều bận rộn, nên định bụng cơm nước xong buổi trưa sẽ đi thăm Hoắc Kiêu.
Kết quả không ngờ lúc này Đỗ Minh Nguyệt lại còn tìm đến tận cửa.
Phản ứng đầu tiên của chị tự nhiên là tình hình của Hoắc Kiêu không tốt, cô cần giúp đỡ.
Chị Ngô vội vàng cởi tạp dề ra, vừa nói vừa định kéo Đỗ Minh Nguyệt về nhà.
Đỗ Minh Nguyệt ngẩn ra, sau đó dở khóc dở cười ngăn chị lại, giải thích: "Không phải đâu chị Ngô, anh Hoắc tình hình vẫn ổn, không có vấn đề gì, hôm nay em tới tìm chị là vì chuyện của em."
Nghe thấy Hoắc Kiêu không có gì đáng ngại, chị Ngô lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại tò mò.
"Minh Nguyệt à, em có chuyện gì vậy?"
Theo lý mà nói, Đỗ Minh Nguyệt dịu dàng xinh đẹp, có một vị hôn phu điều kiện tốt, bản thân lại có công việc kiếm được tiền, trong mắt chị Ngô thì cô đã chẳng còn vấn đề gì nữa rồi, thậm chí tình cảnh như cô không biết có bao nhiêu người ngưỡng mộ cơ.
Đỗ Minh Nguyệt cũng không vòng vo, trực tiếp hỏi chị Ngô.
"Chị Ngô, dạo này em bận quá không xoay xở xuể, nên định tìm một người tới giúp em một tay, giúp em làm sạch hải sản, nếu chị không bận thì có thể qua giúp em được không? À đúng rồi, chị yên tâm, việc này không giúp không đâu, em sẽ tính tiền công cho chị."
Cái gì?
Sau cơn kinh ngạc, chị Ngô nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, chẳng thèm suy nghĩ mà gật đầu ngay.
"Tất nhiên là được rồi! Chị đằng nào ban ngày cũng rảnh rỗi chẳng có việc gì, em bận không xuể thì chị chắc chắn phải tới giúp một tay chứ, cái con bé này cũng thật là, có khó khăn thì nói sớm, cứ phải kéo dài lâu thế."
Có thể thấy, chị Ngô thực lòng không ngại đến giúp đỡ.
Đỗ Minh Nguyệt lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng mà tiền công với chả tiền xá thì thôi đi, chị cũng chỉ giúp em rửa ít hải sản này nọ thôi, có làm được việc gì to tát đâu, không cần tính tiền công cho chị đâu."
Đỗ Minh Nguyệt cảm kích vì chị sốt sắng giúp đỡ, nhưng tuyệt đối không vì chị Ngô tốt bụng mà chiếm hời của chị, nên cuối cùng nhất quyết đòi tính tiền công cho chị.
Còn tính tiền công thế nào, cô quyết định tính theo khối lượng công việc hằng ngày.
Nhưng cụ thể ra sao, còn phải đợi chiều nay chị Ngô qua nhà rồi bàn bạc.
Mọi chuyện nhanh ch.óng được định đoạt, Đỗ Minh Nguyệt cũng không nán lại lâu, tạm biệt chị Ngô rồi vội vàng về nhà.
Nhưng khi xuống lầu, cô không ngờ lại chạm mặt vợ nhà họ Tần đang đi lên.
Kể từ lần vợ nhà họ Tần đặc biệt lên thành phố tố cáo cô và hợp tác xã, sau đó bị tuyên bố tố cáo không thành trước mặt mọi người, vợ nhà họ Tần không còn dám giở trò nữa, hằng ngày đều ngoan ngoãn, đi trên đường cũng chẳng dám ngẩng đầu, chỉ sợ chạm phải ánh mắt chỉ trỏ của mọi người.
Không chỉ vậy, vì chị ta gây ra chuyện như thế, người chồng Tần Hải cũng cảm thấy mất mặt vô cùng, đã nổi trận lôi đình dạy dỗ chị ta một trận ra trò, thậm chí còn đe dọa chị ta sau này nếu còn gây ra mấy chuyện mất mặt thế này nữa thì sẽ trực tiếp tống chị ta về quê luôn!
Vợ nhà họ Tần lập tức sợ hãi không dám làm loạn nữa.
Lúc này gặp Đỗ Minh Nguyệt, thực ra trong lòng chị ta vẫn không phục, nhưng nghĩ tới lời chồng nói sẽ tống mình về quê, chị ta lập tức bình tĩnh lại.
Về quê vừa phải làm ruộng vừa phải hầu hạ bố mẹ chồng, chị ta có hâm mới quay về!
Nên sau khi cân nhắc thiệt hơn, vợ nhà họ Tần cảm thấy nén lại sự căm ghét đối với Đỗ Minh Nguyệt cũng không phải không được.
Cùng lắm thì chị ta cứ coi như cô không tồn tại là được rồi!
Nhưng chị ta hơi lo lắng liệu Đỗ Minh Nguyệt có cố ý chế giễu mình không, nên chỉ mấy bước chân ngắn ngủi lên lầu mà chị ta đi vô cùng run rẩy lo sợ.
May mà Đỗ Minh Nguyệt mỗi ngày đều bận tối mắt tối mũi, căn bản không có thời gian đi đấu khí với chị ta.
Khi hai người lướt qua nhau, cô thậm chí đến một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc nhìn vợ nhà họ Tần, đi thẳng xuống lầu luôn.
Cô bỏ qua cho mình dễ dàng như vậy, vợ nhà họ Tần còn cảm thấy vô cùng khó tin.
Không kìm được mà quay người lại, ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng của Đỗ Minh Nguyệt, lại phát hiện bóng dáng cô đã biến mất sau góc rẽ.
Cô thật sự không cho chị ta dù chỉ là một ánh mắt.
Không biết tại sao, nghĩ tới thái độ của Đỗ Minh Nguyệt đối với mình, rồi nhìn lại bản thân vẫn còn đang suy đoán lung tung về cô trong lòng, lần đầu tiên chị ta nảy sinh một cảm giác xấu hổ.
