Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 205
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:44
Hoắc Kiêu nghe xong, không khỏi cảm động trước giác ngộ của Đỗ Minh Nguyệt.
Anh nhìn Đỗ Minh Nguyệt, chân thành nói: "Minh Nguyệt, em thật sự rất tuyệt vời, mọi người nhất định sẽ biết ơn em."
Trong mắt anh thậm chí còn có tia sáng của sự khâm phục.
Nụ cười trên mặt Đỗ Minh Nguyệt đông cứng lại, không nhịn được mà bắt đầu thấy chột dạ.
Không phải, cô nói chơi thôi mà, sao anh lại coi là thật vậy chứ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, chuyện mở xưởng cứ thế được quyết định xong, tất cả chỉ chờ phía Sư trưởng Hồ đi bàn bạc với các lãnh đạo khác trên đảo, sau khi không có vấn đề gì thì có thể nộp đơn xin lên thành phố.
Sư trưởng Hồ cũng là người nóng tính, hôm trước mới biết chuyện này từ Hoắc Kiêu, hôm sau đã bận rộn hẹn người đi họp.
Các vị lãnh đạo tề tựu đông đủ trong phòng họp, sau khi nghe Sư trưởng Hồ nói chuyện này đều có chút ngạc nhiên, nhưng phản ứng sau khi ngạc nhiên thì cũng giống như Sư trưởng Hồ, vô cùng tán thành!
Chính ủy Liêu là hàng xóm của ông, đương nhiên cũng hiểu rõ con người Sư trưởng Hồ hơn, ông ấy không giống kiểu người sẽ nghĩ ra chuyện như vậy, bèn hỏi: "Ý tưởng này là do ai nghĩ ra thế?"
Sư trưởng Hồ cười đầy tự hào.
"Là đồ đệ của tôi, vị hôn thê của Hoắc Kiêu!"
Vị hôn thê của Hoắc Kiêu...?
Chính ủy Liêu nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi nhanh ch.óng phản ứng lại.
Ồ, đây không phải là Đỗ Minh Nguyệt mà bà vợ Xuân Anh của ông hay nhắc tới sao!
Vì trong nhà thường xuyên ăn đồ hải sản làm sẵn mua từ tiệm cung ứng nên Chính ủy Liêu đương nhiên biết danh tiếng của Đỗ Minh Nguyệt, cũng biết mối quan hệ của cô với Hoắc Kiêu.
Chỉ là ông đơn thuần chỉ biết Đỗ Minh Nguyệt nấu ăn ngon, chứ không ngờ cô lại có cái đầu thông minh như vậy, có thể đưa ra ý tưởng táo bạo đến thế.
Được, con bé này khá đấy.
Tiếp theo, Sư trưởng Hồ lại cầm bản kế hoạch của Đỗ Minh Nguyệt giảng giải cho mọi người nghe, các vị lãnh đạo ngồi đó càng nghe càng thấy xưởng này có thể mở được.
Phong khí ở hải đảo bên này rất tốt, các vị lãnh đạo cũng một lòng vì dân, chỉ là trước đây thực sự chưa khai thác được nhiều cơ hội kinh doanh, cho nên họ muốn tạo ra nhiều lợi ích hơn, cung cấp nhiều cơ hội hơn cho người dân cũng không có cách nào.
Bây giờ công việc làm ăn của Đỗ Minh Nguyệt đã làm đến tận nhà hàng quốc doanh trên thành phố, rõ ràng là có thị trường, nếu phát triển nghiêm túc thêm một chút nữa thì thực sự có thể thúc đẩy không ít việc làm cho người dân trên đảo!
Sư trưởng Hồ hoàn thành nhiệm vụ, trưa vừa tan làm đã hớn hở đến chỗ Hoắc Kiêu.
Đỗ Minh Nguyệt vừa hay đang chuẩn bị bữa trưa, thấy Sư trưởng Hồ đến, vội vàng chuẩn bị thêm bộ bát đũa, mời ông cùng ăn cơm.
Sư trưởng Hồ thấy vậy, nhất thời có chút ngại ngùng.
Ái chà, ông chỉ mải đến sớm để báo cho họ tin tốt này mà quên mất người ta có thể đang ăn trưa rồi.
Nhưng nhìn những món ăn trên bàn, ông lại rất không có tiền đồ mà động lòng.
"Khụ, vậy thì chú cung kính không bằng tuân mệnh, mặt dày ăn một bữa vậy, ha ha!"
Sau khi Sư trưởng Hồ ngồi xuống, ăn vài miếng cơm lót dạ rồi mới lập tức nói kết quả bàn bạc hôm nay cho Hoắc Kiêu và Đỗ Minh Nguyệt nghe.
Hai người nghe xong đều thở phào nhẹ nhõm.
Nói xong, Sư trưởng Hồ nhìn Đỗ Minh Nguyệt, dặn dò.
"Tiểu Đỗ này, lát nữa chú giao cho cháu vài việc, hai ngày tới nếu cháu có thời gian thì chuẩn bị cho tốt, hai ngày nữa chúng ta sẽ mang đồ lên thành phố nộp báo cáo xin phép."
Đỗ Minh Nguyệt lập tức đáp lời.
"Vâng ạ!"
Đợi sau khi Sư trưởng Hồ dặn dò xong những việc cần thiết thì nhanh ch.óng rời đi.
Mấy ngày tiếp theo Đỗ Minh Nguyệt đều bận rộn chuẩn bị những tài liệu đó.
Hoắc Kiêu lặng lẽ ở bên cạnh cô, không làm phiền quá nhiều, chỉ khi Đỗ Minh Nguyệt cần mới kịp thời giúp đỡ, có khi là giúp cô lấy tờ giấy, có khi là giúp cô lấy mực, cũng có khi cô không chắc chỗ này nên viết thế nào thì cùng cô bàn bạc.
Trong thời gian đó, chị Ngô và những người khác vẫn đến như thường lệ, nhưng đều cảm thấy rõ ràng Đỗ Minh Nguyệt đang bận rộn chuyện gì đó, nên không nỡ làm phiền cô để hỏi han, chỉ có thể cố gắng giúp cô xử lý tốt những việc khác, tiết kiệm cho cô thêm chút thời gian.
Qua một thời gian dài tiếp xúc và học hỏi, bà và Trịnh Chiêu Đệ tuy vẫn chưa biết làm những món như tay nghề của Đỗ Minh Nguyệt, nhưng những gia vị cô thường cần chuẩn bị, chẳng hạn như hành gừng tỏi các thứ, họ đều đã giúp cô rửa sạch và thái sẵn rồi.
Đỗ Minh Nguyệt khi ra ngoài nhìn thấy, trong lòng vô cùng cảm kích.
Nhờ có sự giúp đỡ của họ như vậy mà Đỗ Minh Nguyệt mấy ngày nay mới không đến mức bận đến chân không chạm đất.
Và ngoài họ ra, thực ra An Hạo Trạch cũng có đến tìm cô.
Anh ta vẫn lấy danh nghĩa là đến thăm Hoắc Kiêu, xem cây gậy mới anh dùng có quen không.
Vốn định nhân cơ hội nói chuyện với Đỗ Minh Nguyệt thêm một lát, kết quả thấy cô bận rộn như vậy cũng chỉ đành thôi.
Đỗ Minh Nguyệt thực ra cũng có chút áy náy, trước đó An Hạo Trạch đã giúp cô, cô vẫn chưa kịp cảm ơn anh ta thì lại có việc khác vào tay.
Đợi sau khi giải quyết xong những chuyện này, cô nhất định phải cảm ơn anh ta thật tốt!
Thấy An Hạo Trạch ngoan ngoãn rời đi, Hoắc Kiêu lúc này mới thu lại ánh mắt cảnh giác, trước khi Đỗ Minh Nguyệt quay người lại, lại vờ như không có chuyện gì tiếp tục bàn bạc với cô.
Bận rộn suốt hai ngày, Đỗ Minh Nguyệt mới lo xong toàn bộ tài liệu cần thiết, bây giờ chỉ chờ Sư trưởng Hồ đưa cô lên thành phố.
Sau khi tài liệu xong xuôi, Đỗ Minh Nguyệt đặc biệt chọn lúc Sư trưởng Hồ có nhà để đến thăm, lần này cô không quên mang theo món quà đã thiếu lần trước.
Cô xách túi lớn túi nhỏ đến gõ cửa, Trần Nhuế nhanh ch.óng ra mở cửa, thấy là cô thì không nói gì, chỉ lập tức nghiêng người cho cô vào.
Hai người cứ thế đi vào, nhưng không chú ý thấy ở đằng xa có một bóng người cũng đang xách trái cây đứng sững tại chỗ.
Trần Dĩnh không thể tin nổi nhìn vào cửa nhà cô mình, cô ta hoàn toàn không thể chấp nhận được cảnh tượng mình vừa nhìn thấy.
Đỗ Minh Nguyệt đến nhà cô mình, mà cô mình lại cứ thế cho cô ta vào!
Tại sao?!
Chẳng lẽ trong thời gian cô ta không biết, cô mình thực sự đã thân thiết với Đỗ Minh Nguyệt, quan hệ trở nên tốt đẹp rồi sao?
Nghĩ đến mấy lần trước cô mình cố ý hay vô tình nói tốt về Đỗ Minh Nguyệt trước mặt mình, Trần Dĩnh bỗng chốc như sực tỉnh đại ngộ.
E là cô mình đã thấy Đỗ Minh Nguyệt tốt từ lâu rồi, vừa hay bây giờ đứa cháu gái là mình đây không nghe lời, bà ấy dứt khoát đổi một người khác làm đối tượng để bầu bạn giải khuây rồi chứ gì!
