Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 243
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:48
Đỗ Vũ Lâm bắt đầu cân nhắc việc có nên dọn ra ngoài, tìm một nơi khác để ở hay không.
Có điều trên đảo dường như không có nhà nào phù hợp, nhà của dân bản địa cũng không nhiều, khó mà có phòng dư để cho anh thuê.
Hay là hôm nào lên thành phố xem thử có thuê được nhà không?
Dù sao sáng nào cũng có tàu ra đảo, hơn nữa sau này anh cũng không phải ngày nào cũng ngồi lì ở xưởng làm việc. Minh Nguyệt và chú Lưu đã nói với anh rồi, sau này anh phải ra ngoài chạy thị trường, lúc đó ở thành phố nếu việc chưa xong mà phải quay về đảo thì cũng không tiện.
Nên nghĩ đi nghĩ lại, anh thấy thuê một căn phòng ở thành phố vẫn là tiện nhất!
Trong đầu đã có ý nghĩ đó, trên đường rời bưu điện, ánh mắt Đỗ Vũ Lâm không tự chủ được mà liếc sang hai bên đường.
Khi thấy một dãy nhà thấp tầng nằm ở phía bên kia đường, anh không nhịn được mà hỏi Đỗ Minh Nguyệt một câu.
"Minh Nguyệt, đằng kia là chỗ nào thế?"
Chỗ đó người qua lại khá đông, nhà cửa cũng nhiều, quan trọng là toàn nhà trệt thấp bé, có vẻ hơi cũ kỹ. Nếu thực sự muốn thuê nhà thì chắc chắn giá thuê sẽ không đắt đỏ gì!
Đỗ Vũ Lâm là đàn ông con trai không cầu kỳ chất lượng cuộc sống, chỗ ở cũng không kén chọn, nơi như thế này vừa bình dân vừa phù hợp, lại có vẻ rẻ, rất hợp với anh!
Đỗ Minh Nguyệt nhìn theo hướng tay anh chỉ, thấy ngay cảnh tượng những căn nhà san sát nhau ở phía đối diện.
"Hình như là khu nhà của công nhân xưởng thực phẩm ngày xưa, sau này xưởng thực phẩm xây ký túc xá cho nhân viên nên họ dọn đi hết rồi. Chỗ này chắc là người nhà họ ở hoặc cho thuê lại thôi."
Thành phố ven biển này có rất nhiều nhà máy xưởng sản xuất, thậm chí còn có cả ngành kinh doanh xuất khẩu, nên người lao động tập trung về đây rất đông. Nhưng ký túc xá của xưởng thì có hạn, nên ở đây cho phép tự do thuê nhà bên ngoài.
Tuy nhiên việc thuê nhà cũng được quản lý khá c.h.ặ.t chẽ, cần phải ra văn phòng khu phố để đăng ký.
"Cho thuê à, xem ra rất hợp đấy."
Đỗ Vũ Lâm lầm bầm một câu, Đỗ Minh Nguyệt nghe không rõ.
"Anh nói gì cơ, anh hai?"
"À? Anh bảo anh cũng muốn đến đây thuê nhà."
Đã quyết định rồi nên anh cũng không định giấu Đỗ Minh Nguyệt, liền đem ý nghĩ vừa nãy nói lại cho cô nghe một lượt.
Đỗ Minh Nguyệt vốn định giữ anh lại, nhưng thấy anh có vẻ đã quyết tâm, vả lại căn nhà đó đúng là của Hoắc Kiêu chứ không phải của cô, anh trai cô là thanh niên trai tráng chắc cũng cần không gian riêng, nên cô đành đồng ý.
"Nhưng chuyện này không vội, phải chọn nhà cho kỹ, nếu không sau này ở vào phiền phức đủ đường, lại còn ảnh hưởng tâm trạng."
"Ừm, yên tâm đi, chuyện này anh tự lo được!"
Đỗ Vũ Lâm vỗ n.g.ự.c quả quyết.
Vả lại chuyện này đúng là không gấp, đợi mọi việc ở xưởng đi vào quỹ đạo, trên đảo cũng không còn ai gây rắc rối nữa thì anh mới yên tâm ra ngoài ở được.
Khi đi ngang qua khu nhà đối diện, Đỗ Vũ Lâm cuối cùng cũng nhìn thấy xưởng thực phẩm mà Đỗ Minh Nguyệt vừa nhắc tới.
Cái xưởng thực phẩm đó thật lớn, riêng khu vực nhà xưởng đã dài bằng nửa con phố, bên trong không biết có bao nhiêu công nhân.
"Minh Nguyệt, cái xưởng thực phẩm này họ làm cái gì thế, liệu có tranh giành mối làm ăn với mình không?"
Đỗ Minh Nguyệt nghe vậy liền cười giải thích:
"Không đâu, em đã hỏi thăm rồi, họ làm bánh quy, đồ hộp, rồi cả nước giải khát và các loại lương khô khác. Họ làm rất nhiều thứ nhưng loại hải sản chế biến sẵn như của mình thì họ không sản xuất."
Nghe câu này, Đỗ Vũ Lâm mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cái xưởng to thế này, nhìn là biết làm ăn phát đạt, nếu thực sự là đối thủ cạnh tranh thì họ chắc chắn không thể đấu lại người ta.
Nhưng mà...
Nếu họ không sản xuất cái này, hay là mình hợp tác với họ xem sao?
Xưởng của họ lớn thế này, chắc chắn có rất nhiều kênh tiêu thụ bên ngoài, nếu hợp tác được thì hải sản của nhà mình không lo đầu ra nữa rồi!
Đỗ Vũ Lâm vừa nảy ra ý tưởng này đã bị Đỗ Minh Nguyệt tiếc nuối bác bỏ.
Cô cũng muốn lắm chứ, nếu bám được vào con thuyền lớn như vậy thì cô sẽ tiết kiệm được bao nhiêu công sức.
Nhưng đồ của xưởng thực phẩm đó bán là hàng có thể bảo quản lâu dài, còn hải sản của họ thì không.
Hàng của họ ngoài một phần nhỏ bán tại địa phương, đa số là chuyển đi nơi khác, thậm chí có cái còn xuất khẩu.
Hải sản của họ chỉ để được nhiều nhất ba đến năm ngày là không ăn được nữa rồi.
Ba năm ngày, có khi còn chưa đủ thời gian vận chuyển trên đường, sao dám nhờ xưởng thực phẩm bán hộ được.
Vì vậy, nếu muốn mở rộng quy mô, bán hải sản chế biến sẵn đi xa hơn, thì việc giải quyết vấn đề bảo quản là mấu chốt.
Nhưng Đỗ Minh Nguyệt thực sự không biết phải làm thế nào, kiếp trước cô chỉ biết có chất bảo quản thực phẩm và phụ gia, nhưng chưa bao giờ nghiên cứu sâu.
Thêm vào đó, thời đại này mọi thứ còn khá lạc hậu, cô thậm chí không chắc những thứ đó đã được sản xuất ra chưa.
Nên việc vận chuyển đường dài bán ra ngoài tỉnh tạm thời vẫn chưa nằm trong kế hoạch của cô.
Đỗ Vũ Lâm nghe xong có phần thất vọng.
Anh vẫn nghĩ nếu bám được vào xưởng thực phẩm thì hàng của họ nhất định sẽ bán chạy hơn, xa hơn.
Nhưng em gái Đỗ Minh Nguyệt nói đúng, thứ này khó bảo quản quá.
Giá mà tìm được một nghệ nhân kỳ cựu giàu kinh nghiệm trong xưởng thực phẩm đó để xin ý kiến, tư vấn tình hình thì tốt biết mấy.
Biết đâu sau này mình thuê nhà ở đây, gần xưởng thực phẩm, lại thực sự tìm được bậc thầy nào đó trong xưởng để hỏi thì sao?
Đỗ Vũ Lâm càng thêm quyết tâm thuê nhà ở khu dân cư cũ này!
Đỗ Minh Nguyệt thấy mắt anh vẫn nhìn luyến tiếc về khu nhà phía sau, bèn tranh thủ lúc còn thời gian dẫn anh đi xem một vòng, rồi còn tìm mấy người già để hỏi thăm tình hình, xem có nhà cho thuê không, giá bao nhiêu.
Dù bây giờ chưa thuê ngay thì cũng cứ hỏi trước cho biết.
