Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 258

Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:50

Nghe có vẻ như Minh Nguyệt đã viết một lá thư cho em trai Đỗ Thiên Long, sau đó Đỗ Thiên Long liền biến mất, có lẽ là do một phần nội dung trong thư gây ra?

Chỉ là Hoắc Kiêu cảm thấy có một điểm kỳ lạ ——

Thời gian này anh không hề nghe nói Minh Nguyệt có viết thư về nhà. Đặc biệt là còn viết riêng cho cậu tư Đỗ Thiên Long.

Hoắc Kiêu lo lắng là do mình không chú ý đến chuyện này, để cẩn thận, anh vẫn quyết định đến xưởng tìm Đỗ Minh Nguyệt hỏi rõ tình hình. Anh bảo Hoắc Lệ Lệ và mọi người đợi hai mươi phút, hai mươi phút sau anh sẽ mang câu trả lời về.

Nói xong liền cúp điện thoại, lập tức xin nghỉ rồi chạy về phía Đỗ Minh Nguyệt.

Hôm nay Đỗ Minh Nguyệt phải đi giao hàng lên thành phố, nhưng vì hôm nay số lượng hàng cần chuyển rất nhiều, dự tính phải chuẩn bị một lát mới có thể xuất phát. Cũng may là họ gọi điện tới không quá muộn, nếu không Đỗ Minh Nguyệt đi thành phố rồi thì anh thật sự khó mà hỏi được.

Khi đến xưởng, vừa vặn gặp lúc Đỗ Minh Nguyệt và Đỗ Vũ Lâm đang đẩy xe cải tiến mượn từ hợp tác xã chuẩn bị đi về phía bến tàu, thấy Hoắc Kiêu đột ngột xuất hiện, cả hai đều ngẩn ngơ.

"Anh Hoắc, sao anh lại tới đây?"

Đỗ Minh Nguyệt thấy sắc mặt Hoắc Kiêu ngưng trọng, lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra hay không.

Hoắc Kiêu không lãng phí thời gian, lập tức hỏi: "Minh Nguyệt, mấy ngày trước em có viết thư cho em tư Đỗ Thiên Long không?"

Em tư?

Đỗ Minh Nguyệt nghe anh nói vậy mới sực nhớ ra mình còn có một đứa em trai thứ tư. Thật sự ngại quá, trong hơn một tháng ở nhà trước đó, cô chỉ về nhà đúng hai ngày và gặp đứa em này được hai lần, sau đó cậu ta vẫn luôn đi học trên thị trấn, cô chỉ biết tên và mặt mũi, còn lại hoàn toàn không biết gì.

Tình cảm anh em giữa hai người mỏng manh như vậy, sao cô có thể đột nhiên viết thư cho cậu ta được.

Đỗ Minh Nguyệt vừa nghe xong liền lập tức lắc đầu.

"Không có ạ, em không viết thư cho em tư, có chuyện gì sao? Chẳng lẽ cậu ấy nói nhận được thư em viết?"

Chẳng lẽ có người mạo danh cô?

Trong đầu Đỗ Minh Nguyệt thoáng hiện lên một ý nghĩ kỳ quặc như vậy. Nhưng rất nhanh cô lại cảm thấy không thực tế, nghe bố mẹ nói, lão tứ tuy đơn thuần nhưng người rất thông minh, không thể bị cái kế mọn này lừa được. Quan trọng là người khác mạo danh cô viết thư cũng chẳng có ý nghĩa gì.

"Không viết?" Hoắc Kiêu nghe cô phủ nhận, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Đỗ Vũ Lâm ở bên cạnh cũng lo lắng khôn nguôi, vội vàng hỏi: "Anh Hoắc, có phải lão tứ xảy ra chuyện rồi không?!"

Im lặng một giây, Hoắc Kiêu vẫn nói thật nội dung nghe được trong điện thoại.

Đỗ Minh Nguyệt và Đỗ Vũ Lâm đều bàng hoàng.

"Biến mất? Một người lớn như thế sao lại biến mất được?"

"Thật sự là vì bức thư sao? Nhưng em chắc chắn mình không hề viết thư cho cậu ấy mà!"

Đỗ Minh Nguyệt thậm chí còn không biết địa chỉ cụ thể trường học của cậu ta là gì.

"Đừng vội, họ vẫn đang đợi anh gọi điện lại, anh đi báo cho họ biết là em không viết thư cho Đỗ Thiên Long đã."

Sự việc rốt cuộc thế nào vẫn chưa có kết luận chính xác, Hoắc Kiêu chỉ có thể cố gắng kết nối thông tin giữa hai bên trước.

Chỉ là ngay khi anh quay người định về đơn vị, Đỗ Minh Nguyệt phía sau đột nhiên nhận ra điều gì đó, gọi anh lại.

"Anh Hoắc, đợi đã! Vừa nãy chị Lệ Lệ nói trong điện thoại là 'Minh Nguyệt' viết thư cho em tư, hay là 'chị gái' viết thư cho cậu ấy?"

Đỗ Vũ Lâm đứng bên cạnh nghe vậy liền khó hiểu nhìn Đỗ Minh Nguyệt một cái, không hiểu ý tứ trong câu nói của cô. Đỗ Minh Nguyệt và "chị gái của Đỗ Thiên Long", chẳng phải là cùng một nghĩa sao?

Ngược lại, Hoắc Kiêu nghe xong thì bước chân khựng lại, dường như nhận ra hàm ý trong lời nói của cô, sắc mặt hơi biến đổi.

"Em nghi ngờ là người nhà họ Lâm kia?" Anh hỏi Đỗ Minh Nguyệt.

Sắc mặt Đỗ Minh Nguyệt không mấy tốt đẹp, gật đầu.

Nếu tính là "chị gái", ngoài cô ra, Lâm Thi Thi vừa vặn chính là một người chị gái khác của Đỗ Thiên Long. Mặc dù cô ta đã trở về nhà họ Lâm, không còn quan hệ gì với nhà họ Đỗ nữa, nhưng trước đó cô nghe người nhà nói, dường như trước đây khi Lâm Thi Thi còn ở nhà họ Đỗ, quan hệ của cô ta với đứa em út này là tốt nhất.

Hơn nữa Đỗ Thiên Long tính tình đơn thuần, quan hệ hai người lại tốt, trong lòng cậu ta có lẽ vẫn thật sự công nhận Lâm Thi Thi là chị gái.

Đỗ Vũ Lâm bên cạnh nghe xong, lúc này cũng phản ứng lại.

"Lâm Thi Thi?! Cô ta sao còn mặt mũi nào viết thư cho lão tứ chứ, lúc rời đi...!"

Đỗ Vũ Lâm còn muốn mắng thêm vài câu về sự tuyệt tình của Lâm Thi Thi khi rời đi, nhưng lúc này không phải là lúc để phàn nàn.

"Em thấy thật sự có khả năng là cô ta! Anh Hoắc, anh mau đi nói với mọi người ở nhà đi!"

Hoắc Kiêu nghe vậy gật đầu, bảo Đỗ Minh Nguyệt và Đỗ Vũ Lâm đừng quá lo lắng. Đỗ Thiên Long dù sao cũng đã mười sáu tuổi, không phải sáu tuổi, chắc không đến nỗi xảy ra chuyện gì lớn.

Từ những suy đoán hiện tại, khả năng cao nhất chính là cậu ta thật sự nhận được thư của Lâm Thi Thi, sau đó đi gặp cô ta.

Rất nhanh, Hoắc Kiêu đã trở lại đơn vị, điện thoại vừa được chuyển máy, Hoắc Lệ Lệ và mọi người - những người đã đợi ở bưu điện hồi lâu - liền bắt máy ngay lập tức.

Khi nghe Đỗ Minh Nguyệt khẳng định chắc chắn mình không viết thư cho em tư Đỗ Thiên Long, vợ chồng Triệu Kim Hoa cảm thấy tia hy vọng cuối cùng cũng vụt tắt. Nhưng may mắn là Hoắc Kiêu nhanh ch.óng nhắc đến Lâm Thi Thi, bảo họ đi kiểm tra xem có phải Lâm Thi Thi viết thư cho Đỗ Thiên Long không.

Người nhà họ Đỗ nghe xong, bỗng vỗ trán một cái.

Đúng rồi, chẳng phải vẫn còn một người "chị gái" Lâm Thi Thi sao! Mặc dù cô ta và nhà họ Đỗ không còn quan hệ gì nữa, nhưng không chừng thằng nhóc lão tứ thật sự bị cô ta lừa gạt! Bởi vì thằng nhóc này tuy học hành thông minh, nhưng trong việc nhìn thấu nhân tính và đối nhân xử thế thì thật sự chẳng hiểu gì cả.

"Nếu thật sự là Lâm Thi Thi viết thư lừa lão tứ đi mất, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho nhà họ Lâm đâu!" Cơn giận của Triệu Kim Hoa lúc này sắp bùng nổ rồi.

Đặc biệt là khi nghĩ đến trước đây nhà họ Đỗ đối xử tốt với Lâm Thi Thi như thế nào, kết quả bây giờ quan hệ hai bên thành ra thế này thì thôi đi, nếu cô ta thật sự lén lút gọi lão tứ đi, bà đừng nói là hàn gắn với Lâm Thi Thi, kiếp sau bà cũng không tha cho cô ta!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.