Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 325

Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:59

Nhưng năm nay thì khác rồi, chưa nói đến việc vụ mùa năm nay thu hoạch tốt, tiền mà các xã viên nhận được nhiều hơn hẳn mọi năm, lại thêm việc anh cả đi làm ở xưởng trên thị trấn có lương cố định và phụ cấp phiếu, rồi còn cả Minh Nguyệt và thằng hai lần lượt ra hải đảo mở xưởng này kia, ba đứa con đều rất hiếu thảo, tháng nào cơ bản cũng gửi về cho gia đình một phần tiền và phiếu.

Chúng nói là hiếu kính cha mẹ, để Triệu Kim Hoa và Đỗ Kiến Quốc tự chi tiêu, nhưng Đỗ Kiến Quốc và Triệu Kim Hoa làm sao nỡ tiêu cơ chứ, đều cất giữ cẩn thận, định để dành cho mấy đứa con lúc chúng kết hôn mới dùng đến. Tuy nhiên bây giờ là Tết mà, để năm nay mọi người đều được đón một cái Tết vui vẻ và náo nhiệt, cho nên hai người vẫn quyết định lấy ra một phần.

Còn nhà họ Hoắc ở bên cạnh cũng nhận được tin, cũng bắt đầu bận rộn hẳn lên. Đợi đến khi nhóm Đỗ Minh Nguyệt xuống tàu hỏa, nhà cửa bên kia đã sớm dọn dẹp thỏa đáng, chỉ đợi họ về đến nhà thôi.

Tuy nhiên lúc về thành phố, họ còn rẽ ngang một chút, đi qua Hải Thị một chuyến để tiện đón luôn thằng tư Đỗ Thiên Long về nhà cùng. Đại học Hải Thị cũng đã nghỉ đông rồi, chính là vào mấy ngày này, Đỗ Thiên Long biết các anh chị sẽ ghé qua đón mình về nhà thì từ sớm đã thu xếp hành lý xong xuôi, ngoan ngoãn đợi sẵn trong ký túc xá. Nhóm Đỗ Vũ Lâm đi tàu hỏa hai ngày cũng mệt rồi, nhân cơ hội này xuống đi lại một chút, chiều lại tiếp tục hành trình.

Lúc đến đại học Hải Thị đón Đỗ Thiên Long, Đỗ Minh Nguyệt tiện thể nhìn ngắm những con phố khá quen thuộc của Hải Thị này, kết quả phát hiện ra so với lúc cô rời đi cũng không có thay đổi gì lớn lao. Đúng vậy, thời gian nửa năm thì làm sao thay đổi được nhiều.

Đỗ Thiên Long nhanh ch.óng được Đỗ Vũ Lâm gọi xuống, Hoắc Kiêu và Đỗ Minh Nguyệt đứng dưới lầu đợi họ. Đỗ Thiên Long không quá thân thiết với Đỗ Minh Nguyệt và Hoắc Kiêu, thậm chí vì mối quan hệ với Lâm Thi Thi trước đây, cậu vẫn luôn có sự bài xích nhàn nhạt với Đỗ Minh Nguyệt. Nhưng sau khi trải qua bao nhiêu chuyện, cậu cuối cùng cũng nhìn rõ bộ mặt thật của Lâm Thi Thi, cũng cảm thấy xấu hổ vì thái độ của mình với Đỗ Minh Nguyệt trước kia. Cho nên lúc này vừa nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, cậu liền ngoan ngoãn bước tới gọi cô một tiếng.

"Chị."

Nhìn Đỗ Thiên Long tha thiết nhìn mình, ánh mắt lộ vẻ cục tác bất an, Đỗ Minh Nguyệt bật cười.

"Đã lâu không gặp, Thiên Long, ở trường em sống tốt không?"

Nghe thấy sự quan tâm của Đỗ Minh Nguyệt, Đỗ Thiên Long mới thầm thở phào một hơi, rồi mỉm cười gật đầu.

"Tốt lắm ạ! Chị ơi, còn mọi người thì sao, bên hải đảo đó có phải đặc biệt vui lắm không?"

Cậu vốn dĩ tính tình ngây thơ, sau khi xác định được Đỗ Minh Nguyệt không còn ghi hận mình nữa thì liền cởi mở hẳn. Đỗ Minh Nguyệt thấy vậy liền chọn vài chuyện thú vị trên đảo kể cho cậu nghe. Đỗ Thiên Long nghe đến say mê, trên đoạn đường đi ra khỏi trường, nhóm người đột nhiên bắt gặp một nhóm người lớn đi ngược chiều tới. Bây giờ đại học Hải Thị đã nghỉ rồi, sao vẫn còn nhiều người đi vào trường như vậy?

Ngay lúc Đỗ Minh Nguyệt tưởng họ là người ngoài vào tham quan thì bỗng nhiên nghe thấy Đỗ Thiên Long bên cạnh gọi một tiếng "thầy Vương" vào đám người đó. Nhóm người này hóa ra là giáo viên. Nhìn thấy Đỗ Thiên Long, thầy Vương đó lập tức dừng cuộc trò chuyện với đồng nghiệp, cười chào cậu một câu.

"Em Đỗ Thiên Long, đây là người nhà đến đón em về ăn Tết đấy à?"

Đỗ Thiên Long gật đầu, giới thiệu đơn giản về nhóm Đỗ Minh Nguyệt. Người thầy đó chắc cũng thấy họ xách túi lớn túi nhỏ vất vả nên không muốn làm mất thời gian của họ, liền dặn dò vài câu rồi bảo họ trên đường chú ý an toàn. Đỗ Thiên Long rất lễ phép cảm ơn thầy, rồi cùng đoàn thầy giáo lướt qua nhau.

Chỉ là lúc cậu nói chuyện với thầy giáo đó, Đỗ Minh Nguyệt lại nghe thấy mấy thầy giáo bên cạnh đang bàn tán chuyện gì đó.

"...Tiểu Vương đúng là con trai xưởng trưởng xưởng cơ khí có khác, đám cưới này tổ chức thật linh đình."

"Đám cưới thì náo nhiệt thật, nhưng tôi vẫn thấy chú rể và cô dâu trông cứ kỳ kỳ, hình như chẳng vui vẻ chút nào cả, kết hôn chẳng phải là chuyện hỷ sao, sao chẳng thấy mấy khuôn mặt cười của đôi vợ chồng đó nhỉ?"

"Ông không để ý à, thời gian trước đối tượng của tiểu Vương đó phải đến gần một tháng không thấy tới trường tìm cậu ta, lúc đó chúng ta đều đoán là hai đứa chia tay rồi, kết quả không ngờ lại đột ngột phát thiệp mời nói kết hôn, chậc chậc, chuyện của chúng nó thật khó hiểu."

Tiểu Vương... con trai xưởng trưởng xưởng cơ khí...

Đỗ Minh Nguyệt nhướng mày, người họ đang bàn tán không phải là Vương Tranh Lượng đấy chứ? Vương Tranh Lượng kết hôn rồi, là kết hôn với Lâm Thi Thi sao? Nếu thực sự là như vậy thì cô chỉ có thể nói một câu, cuộc hôn nhân này kết thật tốt, ít nhất hai người rất xứng đôi, tốt nhất là khóa c.h.ặ.t lấy nhau đừng có ra ngoài làm hại người khác.

Đợi đến khi Đỗ Thiên Long nói chuyện xong với thầy giáo, nhóm Đỗ Minh Nguyệt cũng mới rảo bước đi ra ngoài cổng trường lần nữa. Lúc những thầy giáo đó trò chuyện, Đỗ Vũ Lâm cũng nghe thấy, có lẽ vì không biết Đỗ Minh Nguyệt quen biết bọn Vương Tranh Lượng nên lúc nói những lời này các thầy giáo cũng không hề tránh né họ.

Còn Đỗ Vũ Lâm thì nghĩ nhiều hơn Đỗ Minh Nguyệt, đặc biệt anh còn nghĩ đến chuyện trước đây anh nhìn thấy Lâm Thi Thi nôn oẹ một cách kỳ lạ ở tiệm cơm quốc doanh... Ánh mắt anh khẽ động, hạ thấp giọng ghé sát bên tai Đỗ Minh Nguyệt nói một câu: "Anh nghi ngờ Lâm Thi Thi m.a.n.g t.h.a.i rồi, nên mới vội vã kết hôn với Vương Tranh Lượng như vậy."

Cưới chạy bầu?! Đỗ Minh Nguyệt kinh ngạc trợn tròn mắt. Sau đó, Đỗ Vũ Lâm liền kể lại chuyện nhìn thấy ở tiệm cơm quốc doanh hôm đó cho Đỗ Minh Nguyệt nghe. Lúc đó anh không để tâm chuyện này nên khi về đảo cũng không nhắc với Đỗ Minh Nguyệt, nhưng lúc này đây, nghe được tin hớt hơ hớt hải vừa mới ra lò, anh liền nhớ lại chuyện này, rồi tiện thể chia sẻ với Đỗ Minh Nguyệt cũng đang tò mò.

Đỗ Minh Nguyệt vô cùng kinh ngạc, nhưng nghĩ lại một chút, đột nhiên cảm thấy chuyện này có thể là hành vi mà Vương Tranh Lượng sẽ làm ra. Bởi vì lúc trước khi cô còn ở nhà họ Lâm, Vương Tranh Lượng đã năm lần bảy lượt tìm cớ để cô một mình đến nhà anh ta. Đến để làm gì? Dùng ngón chân cũng có thể đoán ra được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.