Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 396

Cập nhật lúc: 21/01/2026 03:21

Nói xong Chu Cầm cũng chẳng đợi quản lý Kim trả lời, lập tức quay người chạy thẳng về hướng nhà máy cơ khí.

Vừa chạy, trên mặt bà ta vừa treo nụ cười mừng rỡ.

Phát tài rồi phát tài rồi!

Bà ta phải nhanh ch.óng đem chuyện này báo cho Lâm Đông Thuận, chuyện lớn thế này, họ nhất định phải có mặt!

Trong lúc Chu Cầm vội vàng tới nhà máy báo tin, quản lý Kim đã đưa Trần Dĩnh đến nhà họ Vương.

Vừa nãy Trần Dĩnh vẫn luôn không lên tiếng, nhưng cô cứ cảm thấy người tự xưng là mẹ Lâm Thi Thi lúc nãy dường như chẳng mấy để tâm đến chuyện của con gái mình thì phải.

Nếu không thì đáng lẽ phải nghe xong những lời quản lý Kim nói rồi tiếp tục hỏi han tình hình liên quan chứ, kết quả lại đột nhiên buông một câu có việc rồi đi trước?

Thật là kỳ lạ.

Quản lý Kim cũng thấy hành động của Chu Cầm quái quái, rồi nghĩ ngợi một hồi, như sực nhớ ra điều gì đó, ông lẩm bẩm một câu.

“Chẳng lẽ tin đồn lúc trước nghe được là thật sao...?”

Trần Dĩnh vểnh tai lên.

“Tin gì thế ạ?”

“Cái này...” Quản lý Kim tuy là đàn ông nhưng cũng rất hóng hớt, thấy lúc này xung quanh không có ai khác, liền không nhịn được mà đem chuyện vô tình nghe được lúc trước kể nhỏ cho Trần Dĩnh nghe một chút, “Tôi nói cho cô chuyện này cô đừng kể với ai nhé, đặc biệt là với nhà họ Vương và nhà họ Lâm đấy!”

Trần Dĩnh gật đầu, sau đó quản lý Kim mới vội vàng thỏa mãn ham muốn chia sẻ chuyện bát quái của mình.

“Tôi nghe nói, đồng chí Lâm này lúc trước không phải ở nhà họ Lâm, hình như bảo là lúc sinh ra bị bế nhầm với con gái của một đồng chí dưới nông thôn, rồi được nuôi ở dưới quê mười mấy năm, mới tìm về được hơn một năm thôi!”

Còn có chuyện này sao?

Trần Dĩnh vốn biết thời buổi này có bọn buôn người sẽ bắt cóc trẻ con, cũng từng nghe nói có trường hợp bế nhầm, nhưng quả thực chưa từng nghe thấy chuyện đã qua bao nhiêu năm như vậy rồi mà đứa trẻ vẫn còn có thể tìm về được.

Nghĩ vậy, phản ứng vừa nãy của Chu Cầm xem ra cũng coi như bình thường rồi.

“Cô bảo xem, đứa trẻ này từ nhỏ không nuôi bên cạnh mình, tình cảm này làm sao mà sâu đậm được, chậc.”

Nhưng cũng may Lâm Thi Thi vận may tốt, gả cho con trai xưởng trưởng Vương, hiện tại trong bụng còn có cháu đích tôn nhà họ Vương, e là sau này nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì vinh hoa phú quý cũng không thiếu được.

Đặc biệt là bây giờ cô ta còn có tay nghề này, chính phủ cũng coi trọng cô ta, sau này có tệ cũng chẳng tệ đi đâu được.

Trần Dĩnh tùy tiện nghe vài câu, liền không còn hứng thú với thân phận cẩu huyết của Lâm Thi Thi nữa.

Rất nhanh, hai người đã tới nhà họ Vương.

Kể từ khi Lâm Thi Thi nói với quản lý Kim là bản thân muốn dưỡng t.h.a.i trong mấy tháng cuối cùng, cô liền không ra ngoài nữa. Cung Tú thấy vậy cũng hoàn toàn yên tâm về cô, quan hệ giữa hai người lại khôi phục về dáng vẻ như trước.

Tuy nhiên có chút khác biệt là, bụng của Lâm Thi Thi ngày càng lớn hơn.

Cô phát hiện mình m.a.n.g t.h.a.i vào khoảng gần Tết, năm nay Tết muộn, mãi đến tháng Hai mới qua, nên hiện tại là tháng Tám rồi, cách ngày dự sinh của cô còn khoảng hai ba tháng nữa, phải tầm tháng Mười một trở đi.

Dù còn lâu như vậy nhưng cô vừa hay có thể tranh thủ thời gian này ở nhà lập kế hoạch xem sau khi giải phóng, sự nghiệp của mình nên triển khai thế nào.

Còn Cung Tú thấy cô không ra ngoài nữa, ngoan ngoãn ở nhà chờ sinh, lập tức yên tâm hẳn, cũng chẳng buồn quản xem mỗi ngày Lâm Thi Thi ở trên lầu làm cái gì, chỉ cần nó ở trong tầm mắt mình là được.

Lúc này bà đang ở dưới lầu trò chuyện với chị em thân thiết của mình, người đó chính là người lần trước đã nói với bà là nhìn thấy Lâm Thi Thi và một người đàn ông nói chuyện trong ngõ nhỏ.

Kết quả hai người đang tán gẫu rôm rả thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.

Cung Tú nhìn đồng hồ, thầm nghĩ giữa buổi sáng thế này sẽ là ai đến tìm bà, kết quả vừa mở cửa ra đã thấy hai bóng người lạ mặt.

“Hai người tìm ai?”

Quản lý Kim biết phu nhân xưởng trưởng chắc chắn không quen mình, lập tức mỉm cười tự giới thiệu.

“Phu nhân xưởng trưởng, tôi là quản lý của bách hóa đường Kiến An, họ Kim, bà cứ gọi tôi là Tiểu Kim được rồi. À, tôi tới tìm đồng chí Lâm Thi Thi, tôi có một tin vui muốn báo cho cô ấy!”

Quản lý Kim, bách hóa?

Lâm Thi Thi quen người này từ bao giờ?

Bà còn chưa kịp hỏi ra miệng, sau lưng đã vang lên giọng nói kinh ngạc của người chị em thân thiết.

“Là ông!”

Quản lý Kim vẻ mặt mịt mờ nghênh đón, “Chào đồng chí, chào bà.”

Mặc dù ông không nhớ mình và người phụ nữ lạ mặt kia có quen biết nhau, nhưng có lẽ bà ta từng đi bách hóa mua đồ?

Nhưng ông nghĩ vậy, Cung Tú lại không nghĩ thế. Bà nhận ra có điểm không ổn, lập tức quay người hỏi người chị em của mình.

“Ý bà là sao khi nói 'là ông ta'?”

Người chị em nhíu mày, “A” lên một tiếng.

“Chính là người đó, chuyện lần trước tôi kể với bà đấy, Lâm Thi Thi nhà bà, trong ngõ nhỏ, đàn ông!”

Ba từ khóa thành công giúp Cung Tú gợi nhớ lại chuyện lần trước người chị em đã kể. Lúc đó bà ta nói là nhìn thấy Lâm Thi Thi và một người đàn ông thần thần bí bí nói chuyện trong ngõ nhỏ.

Nhưng lúc đó Lâm Đông Thuận không phải đã đặc biệt qua giải thích với bà rồi sao, người Lâm Thi Thi gặp là một người họ hàng xa của nhà họ, đầu óc có vấn đề cơ mà!

Cho nên, hai cha con họ quả nhiên là đang liên thủ lừa gạt bà!

Nhận ra điều này, sắc mặt Cung Tú cũng sa sầm xuống, khó coi vô cùng.

“Ông nói ông là quản lý của bách hóa, ông và Lâm Thi Thi quen nhau như thế nào?”

Hả?

Câu hỏi này cũng thành công khiến quản lý Kim ngẩn người.

Nghĩa là sao?

Chẳng lẽ lâu như vậy rồi mà Lâm Thi Thi vẫn chưa đem chuyện hợp tác với mình kể cho người nhà họ Vương sao?

Trong lòng quản lý Kim không nhịn được mà c.h.ử.i thầm mấy câu, cô ta cứ giấu giếm thế này là sao chứ, quan trọng là cô ta cũng không đ.á.n.h tiếng trước với ông một câu, làm hại ông bây giờ khó xử thế này!

“Nói đi, chẳng lẽ hai người có mối quan hệ gì mờ ám sao!”

Ánh mắt Cung Tú sắc bén vô cùng, nhìn quản lý Kim đến mức vã mồ hôi hột, vội vàng xua tay.

“Không có, không có, tuyệt đối không có!”

Cho ông thêm tám trăm cái lá gan ông cũng không dám để người ta hiểu lầm chuyện như vậy đâu, đây là con dâu của xưởng trưởng đấy, hơn nữa làm vậy còn là phạm pháp, bị bắt như chơi đấy!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.