Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 47
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:31
Cô vô cùng nghi ngờ mình vừa mới vào đã lạc mất Triệu Kim Hoa giữa đám đông.
Triệu Kim Hoa thì đã sớm quen với cảnh tượng tấp nập của hợp tác xã cung tiêu, thấy con gái dường như vẫn còn đang ngẩn ngơ, cũng chẳng kịp để tâm chuyện khác nữa, bèn nói với cô: "Minh Nguyệt, con cứ đứng ở cửa đợi mẹ, mẹ vào cướp mấy xấp vải trước đã!"
Hôm nay là ngày hợp tác xã cung tiêu nhập vải mới, vải đẹp bao giờ cũng là người đến trước được trước, nên mọi người tranh giành ghê lắm.
Đỗ Minh Nguyệt dứt khoát từ bỏ ý định cùng Triệu Kim Hoa chen chúc vào trong, ngoan ngoãn đứng ở cửa đợi bà.
Sẵn dịp này, cô quan sát xung quanh hợp tác xã cung tiêu một chút, định tìm xem gần đây có đầu mối nào để "trao đổi" đồ đạc không.
Kết quả mục tiêu còn chưa tìm thấy, lại thấy Hoắc Kiêu.
Hôm nay Hoắc Kiêu đã thay một bộ thường phục, nhưng vóc dáng cao lớn vững chãi vẫn giúp anh nổi bật giữa đám đông, Đỗ Minh Nguyệt liếc mắt một cái đã thấy anh ngay.
Không ít các cô gái, bà nội trợ đi ngang qua cũng không nhịn được mà liếc nhìn anh.
Chỉ tiếc gương mặt tuấn tú của Hoắc Kiêu không chút biểu cảm, khiến cho người xung quanh không ai dám lại gần.
Thấy bước chân anh vội vã, Đỗ Minh Nguyệt vốn dĩ còn muốn chào anh một câu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi.
Cô chú ý thấy bóng dáng Hoắc Kiêu đi về phía một con ngõ nhỏ, tiếp đó liền biến mất trước mắt cô.
Cô vừa rồi dường như chú ý thấy con ngõ đó là cửa sau của một nhà máy nào đó trên trấn?
Hoắc Kiêu đến đó làm gì, chẳng lẽ có người quen làm việc trong nhà máy sao?
Ngay lúc cô đang thắc mắc thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hét vang lên, có người chỉ vào trong ngõ lớn tiếng hô hoán.
"Đánh nhau rồi, ở đây có người đ.á.n.h nhau rồi! Mau đến xem này!"
Nghĩ đến việc Hoắc Kiêu vừa mới đi vào con ngõ đó, tim Đỗ Minh Nguyệt thắt lại, gần như không kịp suy nghĩ đã chạy về phía đầu ngõ.
Anh ấy sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Kết quả khi cô chạy đến đầu ngõ nhìn vào thì thấy Hoắc Kiêu đang đứng thản nhiên ở một bên, lưng tựa vào tường hờ hững nhìn về phía xa, ánh mắt dửng dưng như đang xem hai con ch.ó hoang vậy.
Mà ở đằng xa, hai người đàn ông trẻ tuổi đang giằng co vật lộn dưới đất.
"Tao đã bảo không phải tao mật báo rồi mà! Không phải tao! Hứa Văn Tài mày điên rồi à!"
"Không phải mày thì còn ai vào đây nữa, chỉ có cái thằng nhóc mày và mẹ mày là giỏi nắm thóp tao nhất thôi! Chắc chắn là do hai mẹ con mày mật báo!"
Nói đoạn lại tung một cú đá mạnh, khiến người kia kêu oai oái.
Người bị đá trúng sau khi gào lên một tiếng liền lập tức nhìn về phía Hoắc Kiêu ở bên cạnh, gấp giọng cầu cứu.
"Á! Anh họ anh mau qua cứu em với, mau giúp một tay đi!"
Đây là...... tình huống gì vậy?
Đỗ Minh Nguyệt nhìn cảnh tượng trước mắt, trực tiếp đứng hình.
May mà điều khiến cô an tâm là Hoắc Kiêu không tham gia vào, cũng không bị thương.
Có điều sau đó cô nghĩ lại, với thể hình của Hoắc Kiêu, cộng thêm người ta còn ở trong quân đội, có thể tùy tùy tiện tiện bị người ta làm bị thương sao?
Vừa rồi đúng là vì sự việc xảy ra đột ngột nên theo bản năng lo lắng thôi.
Mà Hoắc Kiêu hiển nhiên cũng không ngờ Đỗ Minh Nguyệt lại xuất hiện ở đây, sau một thoáng ngập ngừng, cuối cùng vẫn không chọn lúc này để chào hỏi cô.
Bởi vì chuyện trước mắt vẫn chưa xử lý xong, anh không tâm trí đâu mà quan tâm chuyện khác.
"Anh họ, anh mau tới giúp em đi, anh mà không giúp là em bị đ.á.n.h c.h.ế.t thật đấy!"
Hoàn hồn lại, anh nhìn sang người em họ ruột Hoàng Hạo Nhiên đang bị Hứa Văn Tài đè ra đ.á.n.h, ánh mắt thoáng chốc trở nên băng giá.
"Hoàng Hạo Nhiên, tại sao nó lại đ.á.n.h cậu?"
Hoàng Hạo Nhiên định theo bản năng giải thích chẳng phải vì Hứa Văn Tài tưởng mình mật báo sao, nhưng lời đến cửa miệng, nhìn thấy Hoắc Kiêu trước mặt, anh lại đột nhiên cứng họng, vì Hoắc Kiêu chắc chắn sẽ hỏi anh mật báo chuyện gì.
Vậy chẳng phải anh đang tự khai trước mặt Hoắc Kiêu sao.
Cuối cùng anh chỉ có thể nén đau xảo trá nói: "Em cũng không biết nữa, tóm lại là nó phát điên rồi!"
Hứa Văn Tài thấy anh ta đến nước này rồi còn đang giả bộ, trực tiếp giận đến mức cười gằn.
"Mày mới điên ấy, cả nhà họ Hoàng các người đều điên hết rồi!"
"Lúc đầu nếu không phải mẹ mày bảo chuyện hôn sự này bà ấy có thể lo liệu được, tao sẽ tốn bao công sức đưa mày vào nhà máy làm gì, kết quả các người chiếm được lợi lộc rồi còn phản bội tao, mày cứ đợi đấy, chuyện này tuyệt đối chưa xong đâu!"
Vừa nghe Hứa Văn Tài nói vậy, lòng Hoàng Hạo Nhiên thắt lại, công việc này khó khăn lắm anh mới có được, anh tự nhiên không muốn từ bỏ.
Nên lúc này dù cho có căm hận Hứa Văn Tài đến mấy, anh cũng chỉ có thể nhẫn nhịn đổi giọng giải thích: "Anh Văn Tài, chuyện này thực sự không phải em nói ra đâu, em thề với anh, nếu em thật sự làm chuyện này, em, em cả đời này không sinh được con trai!"
Hứa Văn Tài và Hoàng Hạo Nhiên đ.á.n.h nhau nãy giờ, thực ra cũng đã kiệt sức rồi.
Lúc này nghe thấy anh ta vậy mà dám thề độc như vậy, ngược lại bị làm cho ngạc nhiên mà bình tĩnh lại không ít.
Chẳng lẽ chuyện này thực sự không phải Hoàng Hạo Nhiên hay là mẹ nó mật báo với nhà họ Hoắc?
Vốn dĩ trước đó Hứa Văn Tài rất khẳng định, dù sao công việc của Hoàng Hạo Nhiên cũng đã tới tay rồi, dường như cũng không cần thiết phải che che giấu giấu giúp anh ta nữa.
Cộng thêm dù nói thế nào đi nữa thì cái cô Hoắc Lị Lị kia cũng là chị họ ruột của nó, m.á.u chảy ruột mềm, nó không thể thật sự trơ mắt nhìn chị họ mình gả cho một người đàn ông không có năng lực duy trì nòi giống được.
Không chỉ vậy, trước đó anh ta còn suýt chút nữa đã kết hôn với một cô gái khác rồi, chuyện này đặt lên người ai ước chừng cũng đều không thể chấp nhận được.
Nếu không phải lúc đầu cái cô gái có hôn ước với anh ta kia tình cờ sống gần nhà mẹ đẻ của mẹ Hoàng Hạo Nhiên, lúc cô ta về nhà ngoại tình cờ nghe được chuyện này, anh ta cũng không đến nỗi bị mẹ con Hoàng Hạo Nhiên nhắm trúng, bắt nhà họ Hứa sắp xếp công việc cho con trai bà ta!
May mà sau đó mẹ Hoàng Hạo Nhiên còn bảo có thể giới thiệu đối tượng cho anh ta, là một cô gái tốt, tính tình dịu dàng lương thiện, chỉ c.ầ.n s.au này anh ta đối xử tốt với cô ấy thì bà ta tạm thời sẽ không nói cho cô gái biết vấn đề về cơ thể của anh ta, đợi sau này kết hôn rồi, hai bên đều có tình cảm rồi thì mới từ từ nói chuyện này cho cô ấy biết.
Thậm chí mẹ Hoàng Hạo Nhiên còn nói, con cái cũng không phải là thứ bắt buộc phải có để vợ chồng sống với nhau, ngày xưa bao nhiêu cặp vợ chồng già con cái mất sớm, người ta hai vợ chồng chẳng phải vẫn nương tựa nhau sống hết đời đó sao.
Hứa Văn Tài cũng tin vào lời nói đó của mẹ Hoàng Hạo Nhiên, cộng thêm có nhược điểm nằm trong tay người ta, nên cuối cùng sau khi gặp gỡ Hoắc Lị Lị hai lần thấy cô đúng là một người dịu dàng trầm tĩnh, thậm chí nói khó nghe một chút chính là một người không có cá tính, anh ta mới dần dần yên tâm.
