Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 497
Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:10
Dẫn đầu đoàn rước dâu là một chiếc xe Jeep của quân đội do Hoắc Kiêu lái, phía sau còn có một chiếc xe của xưởng Đỗ Minh Nguyệt và một chiếc của xưởng xưởng trưởng Đường. Cả đoàn có mấy chiếc ô tô, đầu xe đều thắt hoa hồng đỏ rực, vào thời đại này đúng là chuyện hiếm thấy. Người đi đường trông thấy đều dừng chân tò mò nhìn sang, kinh ngạc không biết ai kết hôn mà phô trương lớn đến thế.
Mà đám họ hàng bên ngoại mấy ngày trước nhận được thông báo của mẹ Đường về địa điểm tổ chức tiệc cưới, khi nghe tin đám cưới của Đường Y Y được tổ chức ở t.ửu lầu sang trọng cao cấp nhất thành phố thì đều sững sờ kinh ngạc. Họ hoàn toàn không ngờ Đường Y Y lại tổ chức tiệc cưới ở nơi đó, chẳng phải nói chỗ đó đắt lắm sao, vả lại trước đây chưa từng nghe nói có ai tổ chức tiệc ở đó cả? Người giàu ở thành phố cũng không thiếu, đương nhiên là có người đã từng đi hỏi rồi, tiếc là ông chủ đều dùng đủ mọi lý do để từ chối, mọi người cũng biết muốn tổ chức tiệc ở t.ửu lầu này không chỉ cần tiền mà còn cần cả quan hệ nữa. Vậy rốt cuộc là nhờ vào quan hệ của xưởng trưởng Đường hay là quan hệ của ai đây? Nhưng mặc kệ là nhờ quan hệ của ai, có thể bày được mười bàn tiệc ở đây, đám cưới này tuyệt đối đủ khiến người ta chấn động rồi.
Mẹ Đường nghĩ đến đám họ hàng bên ngoại đã từng bàn tán sau lưng về hôn sự của con gái mình, lúc nghe tin thì vẻ mặt mỗi người cứ như bảng pha màu, bà sướng rơn muốn cười. Đặc biệt là người em dâu kia của bà, thím ta dường như còn không dám tin mà hỏi một câu thật hay giả, mẹ Đường trực tiếp không thèm để ý đến thím ta. Thím ta đã nghi ngờ như thế thì đừng có đến, dù sao bớt đi một cái miệng của thím ta thì bà còn có thể sắp xếp thêm một người khác đến được. Thế nhưng nhìn thấy thím ta đã ngồi sẵn ở t.ửu lầu từ sớm, bà mới biết thím ta không những đến mà còn chiếm sẵn một chỗ ngồi rất đẹp từ lâu rồi. May mà thím ta không sáp lại gần nữa nên mẹ Đường cũng lười quản thím ta.
Đợi đến khi xe dừng hẳn, cô dâu trang điểm lộng lẫy liền được Đỗ Minh Nguyệt và cô em họ dìu ra ngoài. Đường Y Y vốn dĩ đã xinh đẹp dịu dàng, lúc này được trang điểm kỹ lưỡng lại càng khiến mọi người kinh diễm, Đỗ Minh Nguyệt thậm chí còn thấy khóe miệng anh hai mình đang vô thức cười toe toét. Đúng là ngốc xít thật mà. Đỗ Minh Nguyệt mỉm cười nghĩ thầm. Sau khi xuống xe, tiếng pháo nổ và tiếng trống chiêng lập tức vang lên rộn rã, trong tiếng hò reo của mọi người, đôi tân hôn bước vào t.ửu lầu.
Vì không có người dẫn chương trình nên người lên phát biểu là xưởng trưởng Đường. Thấy đôi trẻ bước vào, ông bèn xúc động phát biểu một tràng cảm nghĩ của mình, nói đoạn lại không kìm được mà rơi những giọt nước mắt của người cha già. Đỗ Minh Nguyệt đứng bên cạnh Đường Y Y, nghe thấy tiếng nức nở nhỏ nhẹ của cô bên cạnh cũng không khỏi đỏ hoe mắt. Đợi đến lúc mẹ cô là Triệu Kim Hoa lên sân khấu, Đỗ Minh Nguyệt lại suýt chút nữa bật cười thành tiếng, vì mẹ cô – đồng chí Triệu Kim Hoa – đã nói thế này:
"Cái thằng hai nhà tôi ấy à, từ nhỏ đã là đứa khiến tôi không yên tâm nhất, ai dè thằng nhóc này lại là đứa kết hôn sớm nhất trong mấy anh em, còn tìm được một người vợ vừa xinh đẹp vừa dịu dàng thế này, lòng tôi thực sự là rất mừng! Những chuyện khác tôi cũng chẳng nói nhiều nữa, tóm lại là hai đứa sau này bảo ban nhau sống cho thật tốt, con nhất định phải đối xử thật tốt với Y Y biết chưa?"
Thấy Đỗ Vũ Lâm bất lực gật đầu, mẹ cô bèn khoát tay một cái, dứt khoát tuyên bố: "Được rồi, vậy thì lên món thôi, mọi người cứ ăn uống cho thật ngon nhé!" Nhân viên của t.ửu lầu vừa nghe thấy thế liền nhanh ch.óng bưng món lên bàn một cách trật tự. Nghĩ đến giọng điệu và tư thế hào sảng lúc nãy của mẹ, Đỗ Minh Nguyệt thực sự cảm thấy mẹ mình rất có khiếu hài hước mà chính bà cũng không biết.
Gia đình họ cũng có một bàn riêng. Mặc dù hình như chẳng làm gì nhưng bận rộn cả một buổi sáng cũng thực sự rất mệt, nên Đỗ Minh Nguyệt vừa ngồi vào bàn là lập tức cầm đũa bắt đầu ăn cơm. Mới ăn được vài miếng, bên cạnh đột nhiên có một cái đĩa đưa sang, bên trên là tôm đã được bóc vỏ sẵn. Đỗ Minh Nguyệt ngẩn ra một lúc, thấy người bên cạnh là Hoắc Kiêu bèn theo thói quen nhận lấy cái đĩa. Trước đây ở nhà, hễ trên bàn cơm có tôm cua gì đó là Đỗ Minh Nguyệt sẽ lười gắp, mà cô cũng chẳng cần nhắc Hoắc Kiêu, đã thấy anh âm thầm bóc vỏ sẵn rồi đưa tới cạnh bát của cô. Sau này dần thành thói quen, hễ trên bàn có mấy món có vỏ là Hoắc Kiêu đều vô cùng tự giác xử lý giúp cô, còn Đỗ Minh Nguyệt cũng quen với việc cứ thế mà ăn thôi.
Chỉ là lúc này cả hai đều quên mất đây là đang ở đám cưới, ngồi cùng bàn tiệc không chỉ có hai người bọn họ mà còn có cả Triệu Kim Hoa và những người khác nữa. Triệu Kim Hoa trước đó còn đang nghĩ sao Hoắc Kiêu mãi chưa nhắc chuyện kết hôn, kết quả lúc này nhìn thấy anh bóc bao nhiêu tôm cho Đỗ Minh Nguyệt trước rồi mới đến lượt mình ăn, trong lòng bà sướng rơn. Hoàng Linh trước đây còn bảo thằng cả nhà bà ấy không biết hưởng, đầu óc có vấn đề, giờ bà nhìn xem, chẳng phải rất biết ý đó sao? Được rồi, chỉ cần anh cứ đối xử tốt với con gái Đỗ Minh Nguyệt như vậy thì dù anh có không nhắc chuyện kết hôn bà cũng yên tâm.
Có lẽ vì thức ăn ở t.ửu lầu này quá ngon nên đồ ăn trên bàn rất nhanh đã bị quét sạch sành sanh. Mà Đỗ Minh Nguyệt nghĩ đến lúc nãy Hoắc Kiêu cứ mải bóc tôm cho mình, dường như chưa kịp ăn được bao nhiêu, với sức ăn của anh chắc chắn là chưa no đâu. Thế nên sau khi đã ăn no uống đủ, cô bèn đứng dậy đi về phía nhà bếp định nhờ đầu bếp làm thêm chút đồ ăn. Kết quả là cô vừa mới đi tới góc rẽ đã thấy một bóng người quen thuộc đang chặn nhân viên phục vụ lại, rồi vội vàng hỏi: "Đồng chí, tôi hỏi thăm chuyện này, một bàn tiệc như thế này giá bao nhiêu tiền vậy, rồi ai là người trả tiền thế?"
Người đó không phải ai khác, chính là em dâu của mẹ Đường. Đỗ Minh Nguyệt không đi tiếp nữa mà đứng ngay phía sau quan sát bà ta, cô thực sự muốn biết bà ta nghe ngóng chuyện này là muốn làm gì. Nhân viên phục vụ tuy không rõ thân phận của thím ta nhưng nghĩ đều là khách đến dự đám cưới, chắc chắn cũng là họ hàng của nhà họ Đường và nhà họ Đỗ nên đã nói cho thím ta biết giá của mỗi bàn tiệc. Nghe thấy một bàn tiệc tận một trăm tệ, thím ta không kiềm chế được mà hít vào một hơi khí lạnh. Mẹ ơi, một trăm tệ một bàn, lương hiện tại của bà ta một tháng cũng chỉ có bốn mươi tệ, bà ta phải đi làm hai tháng rưỡi mới ăn nổi một bàn tiệc này! Vậy mười bàn tiệc kia chẳng phải là trực tiếp tốn hết hơn một nghìn tệ sao?
"Vậy ai là người trả tiền vậy, là nhà họ Đường à?"
