Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 533
Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:15
Vì theo thói quen sinh hoạt bình thường của Hoắc Kiêu, lúc này anh đã ngủ dậy và đi tập thể d.ụ.c rồi.
Không ngoài dự đoán, cô sẽ thấy anh trong sân.
Kết quả đúng như cô dự đoán, cô thực sự thấy Hoắc Kiêu đang giặt quần áo từ sáng sớm trong sân nhà họ Hoắc. Chỉ nhìn biểu cảm của anh thì thấy rất bình thường, không nhận ra anh có nhớ chuyện tối qua hay không.
Thế là Đỗ Minh Nguyệt chỉ đành thu xếp quần áo, đi "đùng đùng" xuống lầu, ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn mà trực tiếp đi sang nhà họ Hoắc.
Hai ông bà nhà họ Hoắc đã dậy từ sớm, mở cửa đón tiếp họ hàng, nên Đỗ Minh Nguyệt vào rất thuận lợi, không cần gõ cửa.
Đỗ Minh Nguyệt vừa bước vào sân nhà họ Hoắc đã bị Hoắc Kiêu nhìn thấy, động tác giặt đồ của anh khựng lại, do dự một lát, cuối cùng quyết định giả vờ như không chú ý thấy Đỗ Minh Nguyệt.
Không còn cách nào khác, thực sự là chuyện tối qua quá mất mặt, anh hiện giờ vẫn chưa biết đối mặt với Đỗ Minh Nguyệt thế nào.
Đỗ Minh Nguyệt thì đi thẳng đến bên cạnh anh, vì Hoắc Kiêu cao hơn cô nên cô dứt khoát cúi người nhìn từ dưới lên, nhất quyết phải đối mắt với Hoắc Kiêu cho bằng được.
Sau khi xác nhận Hoắc Kiêu không dám nhìn mình, Đỗ Minh Nguyệt lập tức nói: "Anh còn nhớ tối qua đã làm gì chứ, nếu không nhớ thì em có thể nhắc cho anh."
Hoắc Kiêu: "..."
Vậy nên bây giờ nói nhớ hay không nhớ đều vô dụng, Đỗ Minh Nguyệt đã quyết tâm muốn bắt anh nhớ lại chuyện tối hôm qua rồi.
Cuối cùng anh chỉ đành bất đắc dĩ và chột dạ gật đầu.
"Ừm."
Hừ hừ, cô biết ngay mà!
Đỗ Minh Nguyệt vốn còn muốn tìm Hoắc Kiêu nói chuyện tối qua, để anh cũng được nếm trải cảm giác "muốn độn thổ" một chút, nhưng đột nhiên nhận ra tai Hoắc Kiêu đỏ bừng, đỏ như sắp nhỏ m.á.u đến nơi.
Đỗ Minh Nguyệt sững sờ, như phát hiện ra lục địa mới, lập tức cười xấu xa.
"Hoắc Kiêu, có phải anh đang xấu hổ không?"
Hoắc Kiêu mấp máy môi, cố gắng chuyển chủ đề.
"Em đã ăn sáng chưa."
"Tai anh đỏ lắm, anh có biết không?"
Hoắc Kiêu: "..."
Thấy nụ cười trên mặt Đỗ Minh Nguyệt ngày càng lớn, Hoắc Kiêu đột nhiên phản kích.
Anh nhanh ch.óng nhìn quanh một lượt, xác định bây giờ bên ngoài không có ai, sau đó đột ngột ghé sát vào má Đỗ Minh Nguyệt, nhanh ch.óng hôn một cái lên mặt cô, rồi lại lập tức lùi về chỗ cũ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Đỗ Minh Nguyệt hoàn toàn đứng ngây người tại chỗ.
"Minh Nguyệt, ăn sáng chưa con, qua sớm thế này bộ có chuyện gì hả?"
Ngay lúc Đỗ Minh Nguyệt đang "hồn lìa khỏi xác", Hoàng Linh từ trong nhà bước ra, thấy Đỗ Minh Nguyệt liền đon đả chào hỏi.
Đỗ Minh Nguyệt lúc này mới hoàn hồn, đỏ mặt lườm Hoắc Kiêu một cái, sau đó giải thích với Hoàng Linh: "Dì ạ, con qua chỉ để nói với anh Hoắc Kiêu mấy câu thôi, không có chuyện gì khác ạ. Con nói xong rồi, con về trước đây ạ."
Nói xong, cô liền lập tức xoay người rời đi, bước chân thoăn thoắt.
Phía sau, Hoàng Linh ngẩn người một hồi, nghi ngờ không biết mình có nhìn nhầm không.
"Mặt Minh Nguyệt sao đỏ thế kia, hay là bị ốm rồi?"
Hoắc Kiêu cúi đầu tiếp tục vò quần áo, nghe vậy không nhịn được cong khóe mắt, rồi nói với Hoàng Linh: "Lát nữa con qua xem sao, chắc không vấn đề gì đâu ạ."
Dù có vấn đề thì ước chừng cũng là do quá căng thẳng thôi.
"Được, vậy lát nữa con qua nhé, còn có chuyện gì thì con cũng phải chăm sóc con bé cho tốt đấy."
Lúc nói chuyện, Hoàng Linh thầm cầu nguyện trong lòng, tuyệt đối đừng để bị ốm vào dịp Tết nhé, điềm không may chút nào.
Không được, lát nữa phải nấu cho mấy đứa ít nước gừng mà uống, trời lạnh thế này, không ốm cũng có thể uống để đuổi hàn.
Hoắc Kiêu chẳng biết Hoàng Linh đang nghĩ gì, chỉ trong ánh mắt lo lắng của bà mà nhớ lại khuôn mặt thẹn thùng của Đỗ Minh Nguyệt vừa nãy, tâm trạng lập tức trở nên rất tốt.
Tuy nhiên nghĩ đến việc trước khi xoay người đi Đỗ Minh Nguyệt đã lườm mình một cái, anh dù sao cũng có chút sợ cô sẽ thực sự giận, nên vẫn nhanh ch.óng đặt đồ trên tay xuống rồi đi sang nhà họ Đỗ một chuyến.
Trước khi qua, anh không quên mang theo một ít đồ ăn vặt, toàn là thứ Đỗ Minh Nguyệt thích ăn.
Lúc anh đến nhà họ Đỗ, nhà họ Đỗ vừa mới ăn sáng xong, thấy Hoắc Kiêu vào, người nhà họ Đỗ vội vàng hỏi anh có muốn ăn cơm không, Hoắc Kiêu lắc đầu, đảo mắt một vòng trong đám đông, phát hiện Đỗ Minh Nguyệt không có ở đó liền hỏi.
"Chú dì ạ, Minh Nguyệt không có ở đây sao ạ?"
Người nhà họ Đỗ đoán ngay được Hoắc Kiêu qua đây tìm Đỗ Minh Nguyệt, nghe vậy liền giải thích: "Ở trên lầu ấy, vừa nãy gọi xuống ăn cơm mà chẳng biết sao nó không xuống, bảo là không đói không muốn ăn, Hoắc Kiêu hay là con lên xem con bé thế nào?"
Hoắc Kiêu nghe vậy không khỏi lo lắng, nghi ngờ có phải mình đã trêu chọc người ta quá đáng rồi không.
Anh cau mày, lập tức gật đầu.
"Dạ, con lên xem sao ạ."
"Này, con tiện thể mang cho nó quả trứng lên."
"Dạ vâng."
Hoắc Kiêu gật đầu, nhận lấy quả trứng Triệu Kim Hoa đưa cho rồi đi thẳng lên lầu.
Lên lầu xong, anh đến trước cửa phòng Đỗ Minh Nguyệt gõ cửa, chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy giọng nói trong phòng: "Mẹ, giờ con chưa muốn ăn cơm đâu, cũng không đói lắm, lát nữa trưa con ăn ạ."
Đỗ Minh Nguyệt còn tưởng người ngoài cửa là Triệu Kim Hoa, kết quả bên ngoài đột nhiên vang lên giọng của Hoắc Kiêu.
"Là anh."
Đỗ Minh Nguyệt lập tức bật dậy khỏi giường, rồi nhìn sang sân nhà bên cạnh một cái, quả nhiên không thấy Hoắc Kiêu ở đó nữa, vả lại trên sào phơi đã có quần áo mới, có thể thấy anh đã giặt xong đồ rồi mới qua đây.
Im lặng hồi lâu, cô mới nói với Hoắc Kiêu - người vẫn luôn kiên nhẫn đợi cô trả lời ở ngoài cửa: "Anh... sao anh lại tới đây."
Đỗ Minh Nguyệt hiện giờ hoàn toàn chưa nghĩ ra cách đối mặt với Hoắc Kiêu thế nào, cứ hễ nghĩ đến chuyện Hoắc Kiêu làm lúc nãy là cô lại thấy ngượng ngùng.
"Anh muốn qua thăm em, vừa nãy dì bảo em không ăn sáng, tiện thể anh mang cho em ít đồ ăn."
Hoắc Kiêu nói xong cũng không giục Đỗ Minh Nguyệt, cứ lặng lẽ đứng ở cửa, cho cô đủ thời gian để đưa ra quyết định.
May mà cuối cùng Đỗ Minh Nguyệt cũng bước ra, cửa mở ra, liền thấy Hoắc Kiêu đứng ở đó.
