Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 73
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:27
Anh quay người lại nhìn Trần Dĩnh ở cửa.
Trần Dĩnh cũng không ngờ Hoắc Kiêu vừa rồi lại chỉ mặc áo ba lỗ làm việc, má hơi ửng hồng, vội vàng cúi đầu xin lỗi.
"Xin lỗi, tôi không ngờ..."
"Không sao, xin hỏi cô có chuyện gì không?"
Mặc dù có chút không hài lòng với hành động tự tiện băng qua sân vào nhà của Trần Dĩnh, nhưng Hoắc Kiêu vẫn giữ thái độ lịch sự.
Thấy Hoắc Kiêu vậy mà không nhận ra mình, Trần Dĩnh ít nhiều cảm thấy thất vọng.
Cô tưởng rằng cả quân đoàn này hẳn ai cũng phải biết mình chứ.
Dù sao đoàn của cô cũng đã tổ chức rất nhiều buổi biểu diễn rồi, chỉ cần để ý một chút chắc chắn anh sẽ biết tên mình là gì.
Mà cô thì trong số bao nhiêu thanh niên đó lại chỉ liếc mắt một cái đã nhìn trúng Hoắc Kiêu, còn âm thầm dò hỏi thông tin của anh, thậm chí còn nhờ cô của mình đi làm mối, kết quả Hoắc Kiêu dường như chẳng có phản ứng gì, ngay cả mặt mũi cô trông như thế nào cũng không biết.
Nhưng Trần Dĩnh nghĩ lại, cảm thấy việc Hoắc Kiêu không nhận ra mình dường như lại khiến anh trở nên đặc biệt hơn, chứng tỏ anh không phải là một kẻ chỉ ham mê sắc đẹp!
"Lần đầu gặp mặt, để tôi tự giới thiệu trước nhé," Trần Dĩnh nở nụ cười, "Tôi tên Trần Dĩnh, là diễn viên múa chính của đoàn văn công. Sư trưởng Hồ là chú của tôi, tôi thay mặt chú ấy đến mời anh qua nhà ăn cơm."
Hoắc Kiêu nghe xong liền gật đầu, tỏ ý đã biết.
"Lát nữa tôi sẽ qua."
Người ta đã đích thân đến tận nơi mời rồi, anh không qua thì thật không nể mặt.
Trần Dĩnh đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cô giao cho, nhưng cô không rời đi ngay mà mím môi nhìn Hoắc Kiêu một cách do dự.
Đúng lúc cô định nói thêm gì đó, Hoắc Kiêu đã lên tiếng tiễn khách.
"Đồng chí Trần, nếu không còn chuyện gì thì cô về trước đi, tôi còn phải dọn dẹp một chút."
Trần Dĩnh: "..."
Một tràng lời định nói bị nghẹn lại nơi cổ họng, dù cô có tự tin đến đâu thì lúc này cũng không thể mặt dày mà nán lại thêm được nữa, chỉ đành nói một câu: "Vậy được rồi, tôi đi trước đây."
Nói xong quay người sa sầm mặt mày bỏ đi.
Cô không tin được, với điều kiện của mình mà Hoắc Kiêu lại không thèm để mắt tới!
Hừ, đợi mà xem!
Sau khi Trần Dĩnh rời đi, Hoắc Kiêu cũng không chậm trễ, nhanh ch.óng thu xếp một chút rồi xuất phát tới nhà Sư trưởng Hồ.
Chỉ có điều trên đường đi, chân mày không tự chủ được mà nhíu c.h.ặ.t lại.
Có Trần Dĩnh ở đó, anh không thể không nghi ngờ tính chất của bữa cơm này.
Xem ra vị lãnh đạo cũ, hay nói đúng hơn là sư mẫu, vẫn chưa từ bỏ ý định vun vén cho anh và Trần Dĩnh.
Hoắc Kiêu quyết định lát nữa ăn cơm xong sẽ nói rõ với sư mẫu, nếu không sau này e là họ sẽ còn tiếp tục tìm cơ hội.
Vì không muốn gieo hy vọng cho sư mẫu và Trần Dĩnh nên suốt bữa cơm, thái độ của Hoắc Kiêu tuy không thể nói là quá lạnh lùng nhưng cũng hoàn toàn không có chút gì gọi là mặn mà. Vợ Sư trưởng Hồ là Trần Nhuế nhìn mà sốt ruột không thôi.
Bà muốn nắm bắt cơ hội để nói gì đó trên bàn ăn, nhưng lại bị Sư trưởng Hồ liếc mắt ra hiệu, lắc đầu với bà, ý bảo bây giờ không phải lúc thích hợp.
Trần Nhuế thấy vậy cũng chỉ đành thôi.
Còn Trần Dĩnh từ nhỏ gần như được cưng chiều mà lớn lên, xung quanh có người bạn khác giới cùng lứa nào mà không săn đón cô. Dù có thiện cảm lớn với Hoắc Kiêu đến đâu thì bữa cơm này cũng khiến cô bực bội vô cùng.
Cô đã mấy lần chủ động gợi chuyện, nhưng phản ứng của Hoắc Kiêu đều rất nhạt nhẽo, để mặc cô một mình diễn kịch câm ở đó.
Trần Dĩnh tức đến nổ phổi.
Thế nên vừa ăn xong là cô vội vàng rời đi, không thèm ngoảnh đầu lại.
Hoắc Kiêu thấy vậy thầm thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt bất lực của Sư trưởng Hồ. Còn vợ Sư trưởng Hồ là Trần Nhuế thì lại nhìn anh với vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhịn được.
"Tiểu Hoắc này, cậu là một thanh niên thông minh như vậy, chẳng lẽ không nhìn ra mục đích của bữa cơm này sao?"
Hoắc Kiêu gật đầu, dù thấy áy náy về chuyện này nhưng vẫn chỉ có thể bày tỏ lại một lần nữa.
"Sư mẫu, đồng chí Trần Dĩnh rất ưu tú, cô ấy sẽ gặp được người tốt hơn và ưu tú hơn, nhưng người đó không phải là con."
Lời này của Hoắc Kiêu đã hạ thấp tư thế của mình xuống rất nhiều, Trần Nhuế dù có muốn phát hỏa cũng không phát hỏa nổi, chỉ đành xua tay.
"Thôi được rồi, sau này tôi cũng chẳng thèm quản chuyện này nữa, cậu tự lo cho mình đi!"
Nói xong Trần Nhuế cũng quay người lên lầu.
Sư trưởng Hồ thấy vậy chỉ đành mỉm cười áy náy, vỗ vai Hoắc Kiêu.
"Cậu đừng giận, sư mẫu cậu tính tình là vậy đấy, bà ấy cũng chẳng có ý xấu gì đâu, chỉ là nghĩ cậu và Trần Dĩnh các phương diện điều kiện đều khá tương xứng, nếu có thể đến được với nhau thì cũng là một chuyện vui, nên hôm nay mới gọi con bé sang."
Hoắc Kiêu gật đầu tỏ ý hiểu, không nói thêm gì nhiều, một lúc sau thì rời đi.
Sau khi anh đi, Trần Nhuế ở trên lầu hậm hực một hồi lâu mới xuống nhà.
Mặc dù bà cũng hiểu kết hôn là chuyện của hai người, phải cả hai cùng vừa mắt nhau mới được, nhưng cháu gái bà - Trần Dĩnh có điểm nào kém chứ? Trụ cột của đoàn văn công, xinh đẹp như vậy, gia đình lại có nền tảng, chẳng biết bao nhiêu thanh niên muốn theo đuổi còn chẳng được, vậy mà con bé chủ động bày tỏ thiện cảm với Hoắc Kiêu, anh ta lại không cần.
Chuyện này đổi lại là ai mà chẳng tức cơ chứ!
"Bản thân Hoắc Kiêu năng lực thì xuất sắc thật đấy, nhưng nhà cậu ta ở nông thôn, không nói là gánh nặng đi, nhưng đối với sự nghiệp và tương lai sau này của cậu ta thì chẳng có lấy nửa phần giúp đỡ. Anh cả tôi dù sao cũng là người có danh tiếng, có địa vị, cái đầu cậu ta cũng quá không thông suốt rồi đấy!"
"Còn nữa, nói về Dĩnh Dĩnh, con bé tốt biết bao nhiêu chứ! Đoàn văn công, thậm chí cả cái đảo này, có ai bì được với dung mạo của con bé không? Hoắc Kiêu vậy mà không biết trân trọng. Hừ, tôi thật chẳng biết nhãn quang của cậu ta cao đến mức nào nữa!"
"Tôi cũng muốn xem xem sau này cậu ta tìm được người vợ thế nào, liệu có bằng được một nửa con bé Dĩnh Dĩnh nhà chúng ta không!"
Sư trưởng Hồ nghe vậy không tự chủ được mà nhíu mày.
"Thôi được rồi, bà đừng nói chuyện này nữa. Người ta Tiểu Hoắc không có ý đó, chẳng lẽ bà còn ép cậu ta phải thành đôi với Trần Dĩnh sao?"
"Nồi nào úp vung nấy, vung và nồi có tốt đến mấy mà không khớp thì cũng chịu thôi. Bà cứ để tâm mãi chuyện này làm gì."
Sư trưởng Hồ cũng không hiểu nổi tại sao bà lại giận dữ đến thế, thậm chí còn nhắc tới xuất thân của Hoắc Kiêu. Sự khinh miệt trong lời nói đó Sư trưởng Hồ đều nghe ra được.
