Đại Mỹ Nhân Đến Đảo Hoang Những Năm 70 - Chương 88

Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:29

Chỉ là tuy Trần Nhuế là sư mẫu của mình nhưng anh cũng không có trách nhiệm phải nói tất cả chuyện riêng của mình cho bà biết.

Sư trưởng Hồ cũng nghe ra giọng điệu của Trần Nhuế hơi quá trớn, thầm lườm bà một cái rồi vội vàng lên tiếng cười nói.

“Tiểu Hoắc, sư mẫu cậu không có ý gì đâu, chỉ là bao nhiêu năm qua chưa từng nghe cậu nhắc đến chuyện này, nhất thời thấy kinh ngạc thôi.”

“Nhưng mà chuyện hôn ước này rốt cuộc là thế nào vậy, cô bé đó lặn lội tới đây tìm cậu, là hai đứa định kết hôn rồi à?”

Thấy Sư trưởng Hồ có ý chuyển chủ đề, Hoắc Kiêu tự nhiên cũng sẽ không chấp nhất thái độ của Trần Nhuế nữa, chỉ giải thích với Sư trưởng Hồ.

“Hôn ước là lời hẹn ước định sẵn từ sớm của hai bà mẹ ạ, nhưng vì một số nguyên nhân nên cháu và cô ấy thực ra vẫn chưa từng gặp mặt, lần này về quê mới là lần gặp đầu tiên.”

Chuyện nhà họ Đỗ và nhà họ Lâm ôm nhầm con, Hoắc Kiêu thấy không cần thiết phải nói nhiều, chỉ giải thích đơn giản rằng mối quan hệ của hai người không giống như những cặp vị hôn thê vị hôn phu bình thường.

Thì ra là vậy.

Sư trưởng Hồ gật đầu hiểu ra, còn Trần Nhuế nghe xong thì càng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Thì ra đây chỉ là lời hứa miệng của mẹ Hoắc Kiêu và một người mẹ khác định ra.

Hơn nữa có thể thấy Hoắc Kiêu dường như không có ý gì khác với cô gái đó, nếu không thì biểu cảm của anh lúc này cũng không đến nỗi xoắn xuýt như vậy.

Cũng may thằng bé này biết điều, nếu không nếu nó thực sự giấu giếm tin tức có vị hôn thê mà không nói cho bọn họ biết thì Trần Nhuế thấy bà e là phải bàn bạc lại với lão Hồ về vấn đề nhân phẩm của Hoắc Kiêu rồi.

Nhưng có một cửa hôn sự đúng là cũng không phải chuyện nhỏ, Trần Nhuế vẫn thấy nên để cháu gái từ bỏ một số ý định thì tốt hơn.

“Được rồi, dù sao đi nữa thì cô bé đó cũng đã lặn lội từ xa tới, tôi với tư cách là lãnh đạo của cậu cũng vẫn muốn tận tình đón tiếp một chút, hay là cậu vẫn nên sắp xếp thời gian dẫn cô ấy qua cùng ăn bữa cơm đi.”

Mặc dù người tới không phải cha mẹ Hoắc Kiêu khiến Sư trưởng Hồ có chút thất vọng, nhưng khách đến là khách, cùng ăn một bữa cơm vẫn là được.

Quyền quyết định chuyện này không nằm ở anh, nên Hoắc Kiêu chỉ có thể nói: “Đợi cháu về hỏi ý kiến cô ấy xem sao ạ.”

Nếu Đỗ Minh Nguyệt muốn đến thì anh cũng sẽ không ngăn cản.

Dĩ nhiên, nếu cô không muốn qua đó thì anh càng sẽ không cưỡng cầu.

“Được, thời gian không còn sớm nữa, cậu về trước đi.”

Sư trưởng Hồ biết lúc này chỉ có một mình Đỗ Minh Nguyệt ở nhà, cũng không tiếp tục giữ Hoắc Kiêu lại nữa, còn giục anh nhanh ch.óng về nhà.

Hoắc Kiêu gật đầu, nhanh ch.óng quay người rời đi.

Mà trong lúc anh đi trả xe, Đỗ Minh Nguyệt đã thu dọn xong hành lý của mình.

Lần này cô tới không mang theo mấy bộ quần áo nên thu dọn rất nhanh.

Sau khi thu dọn hành lý xong, cô thấy Hoắc Kiêu mãi chưa về, do dự một chút vẫn bước về phía nhà bếp.

Chỉ thấy nhà bếp trống rỗng, chỉ có một chiếc lò nhỏ đặt ở góc tường, trên lò ngay cả một chiếc nồi cũng không có, có thể thấy Hoắc Kiêu không hề đỏ lửa nấu nướng ở nhà, đa số chắc vẫn là ăn ở nhà ăn.

Đỗ Minh Nguyệt vốn còn muốn nấu một bữa cơm, đợi lát nữa Hoắc Kiêu về rồi cùng ăn, nhưng nhìn tình hình trước mắt thực sự là “khéo nấu cũng khó làm khi không có gạo” mà.

Mặc dù không chắc chắn mình sẽ ở lại đây bao lâu, nhưng cô không dự định sẽ mãi đi theo Hoắc Kiêu ăn cơm nhà ăn.

Đùa à, cô đến hải đảo ngoài dự định sẽ tiếp xúc nhiều hơn với Hoắc Kiêu ra thì còn một mục đích nữa, đó là nhân cơ hội này đến ăn hải sản!

Hơn nữa cô vừa nãy trên đường lên đảo đã quan sát kỹ rồi, vùng biển này thực sự có không ít đồ tốt, ngay tại bờ biển đều có thể nhìn thấy những con nghêu bị nước biển thổi trôi lớp cát đi đang lấp ló trốn dưới cát.

Nếu không phải lúc đó có Hoắc Kiêu và những người khác ở đó cô không tiện xuống xe để đào thì lúc này e là đã đào được đầy một sọt nghêu rồi.

Nghêu tuy nhỏ nhưng nếu làm tốt thì hương vị cũng rất tươi ngon, nào là nghêu xào cay, nghêu luộc, còn có miến nghêu nồi đất linh tinh.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Đỗ Minh Nguyệt đã nghĩ ra vô số cách ăn nghêu rồi.

Cho nên cô nhất định phải tự mình nhóm bếp!

Ngay khi cô đang nghĩ ngày mai sẽ đến hợp tác xã cung ứng trên đảo xem thử mua một số đồ dùng nhà bếp thì Hoắc Kiêu đã về, đồng thời trong tay còn cầm hai chiếc cặp l.ồ.ng nhôm.

Thấy Minh Nguyệt nhìn qua, anh liền đặt cặp l.ồ.ng lên bàn và giải thích: “Lại đây ăn cơm đi, anh vừa ra nhà ăn lấy về đấy, đi hơi muộn một chút nên có lẽ không còn món gì ngon nữa.”

Bữa cơm đầu tiên khi đến hải đảo mà lại ăn cơm thừa canh cặn ở nhà ăn, Hoắc Kiêu có chút cảm thấy có lỗi với Đỗ Minh Nguyệt.

Nhưng may là Đỗ Minh Nguyệt không bận tâm, cô đi xe lâu như vậy rồi, sớm đã đói lả, lúc này tùy tiện có gì ăn để lấp đầy bụng là được rồi.

“Không sao đâu anh Hoắc, em vẫn chưa được ăn cơm nhà ăn quân đội bao giờ, hương vị chắc chắn là rất tuyệt!”

Đỗ Minh Nguyệt vừa nói vừa giúp Hoắc Kiêu cùng dọn dẹp.

Lời này của cô hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng.

Phải biết rằng thời đại này những người có thể làm việc trong các nhà ăn của các đơn vị thì chắc chắn không phải dạng vừa đâu, hơn nữa loại nhà ăn lớn cho hàng nghìn hàng vạn người như ở quân đội thì tay nghề của đầu bếp lại càng phải đạt đến trình độ điêu luyện mới được.

Quả nhiên, khi Đỗ Minh Nguyệt nếm thử hương vị liền biết nhận thức của mình là đúng.

Mặc dù cơm canh đúng là đã nguội nhưng vẫn có thể ăn ra hương vị của thức ăn, dầu muối cho rất đầy đủ, đã vượt qua rất nhiều người trong thời đại này rồi!

Thấy Đỗ Minh Nguyệt cúi đầu nhanh ch.óng ăn sạch sành sanh cơm canh trong cặp l.ồ.ng, Hoắc Kiêu khựng lại, buột miệng nói: “Đủ không, không đủ thì phần của anh cho em.”

Chỉ là lời vừa nói ra, anh liền nhận thấy có gì đó không ổn.

Đỗ Minh Nguyệt không phải là những đồng đội không phân biệt anh tôi, ngay cả bùn đất cũng từng ăn chung với anh, mà là một cô gái nhỏ anh căn bản không biết phải chăm sóc thế nào.

Điều quan trọng nhất là giữa bọn họ còn có một tầng quan hệ “hôn ước”.

Lúc này nói những lời như vậy rất dễ khiến cô gái người ta nảy sinh hiểu lầm.

Hoắc Kiêu rũ mắt xuống, thấp giọng nói: “Xin lỗi, anh không có ý gì khác, chỉ là lo em ăn không no thôi.”

Đỗ Minh Nguyệt vốn dĩ không nghĩ nhiều, vẫn là nhờ Hoắc Kiêu xin lỗi cô mới nhận ra lời anh vừa nói có chút mập mờ.

Cô vốn cũng định thấy ngại ngùng nhưng thấy Hoắc Kiêu đã ngại ngùng đến mức này rồi thì bỗng dưng cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì to tát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.