Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [thập Niên 70] - Chương 19
Cập nhật lúc: 26/02/2026 15:04
“Đợi đến khi Phương Trì Dã rời đi, Tần Sơn đến tiếp nhận lệnh điều động.”
Anh ta đã thông qua hơi với Phương Trì Dã, không nói hai lời liền ký tên.
Sư đoàn trưởng Tôn thấy anh ta cũng định đi, liền nháy mắt với Âu Hoa.
Âu Hoa đi theo, chạy nhỏ bước chặn Tần Sơn lại hô:
“Chính ủy Tần, xin dừng bước."
Tần Sơn từ tốn quay đầu, vẫy vẫy văn bản trong tay nói:
“Còn có việc gì à?"
Âu Hoa kéo anh ta đến văn phòng không người, hỏi:
“Trung đoàn trưởng Phương tìm đối tượng thật à?"
Người thông minh không nói lời mờ ám, thẳng thắn với nhau thì mọi người đều đỡ lo.
Đây là kinh nghiệm mà Âu Hoa rút ra được sau khi tiếp xúc với anh ta.
Nếu không, một cái vòng vo anh ta có thể lượn ra mười dặm, khiến người ta lạc mất phương hướng.
Tần Sơn ngẫm nghĩ một lát, tỏ vẻ cao thâm nói:
“Vẫn chưa chốt, anh ấy đang tiếp nhận khảo sát."
Trong lòng anh ta như sấm dậy, nhưng mặt không biểu lộ.
Anh em có đối tượng rồi, sao không nói cho anh ta biết?
Âu Hoa quan sát sắc mặt nói:
“Vậy theo anh tiếp xúc, anh thấy Trung đoàn trưởng Phương thích đồng chí nữ như thế nào?"
Tần Sơn biết đây chắc chắn là điều thím Tôn muốn biết, bèn suy đoán:
“Người như anh ấy chắc chắn không cần người xinh đẹp.
Chúng ta quanh năm đi lính, bị cắm sừng thì không ra thể thống gì.
Phải là người bổn phận, biết lo toan gia đình.
Nói đơn giản là phải dịu dàng hiền thục, giữ đạo làm vợ.
Đặc biệt thân phận quân tào khác biệt, còn phải biết bao dung."
Âu Hoa mặt mày nghiêm túc ghi nhớ hết lại.
Nghĩ đến cô gái trên tấm ảnh mà phu nhân thủ trưởng nhắc tới, chắc cũng dịu dàng hiền thục, bổn phận bao dung như vậy nhỉ.
Thôn Tiểu Bá.
Tô Nhụy không dịu dàng không hiền thục nhưng lại xinh đẹp hắt xì một cái.
Đợi đến khi những người khác vào nhà, cô chẳng hề có chút lòng bao dung nào, chặn đứng Tô Thường Nga đang định ra ngoài, hỏi dồn dập:
“Chị giới thiệu cho tôi rốt cuộc là người thế nào?"
Tô Thường Nga mặt không đổi sắc nói:
“Sĩ quan sĩ quan sĩ quan, để tôi nói bao nhiêu lần nữa?"
Tô Nhụy đoan chắc cô ta sẽ không tốt bụng giới thiệu sĩ quan, đứng ở cửa không cho Tô Thường Nga ra ngoài mua giấy viết thư:
“Chị không nói tôi sẽ không để chị ra khỏi cửa đâu."
“Mẹ!"
Tô Nhụy u ám nhìn chằm chằm cô ta:
“Mẹ chị đi ra ngoài rồi."
Tô Thường Nga không tin, lại gọi một tiếng:
“Mẹ!!"
Giọng của Tô Ngọc Cầm truyền vào từ ngoài tường:
“Có đây!"
Tô Thường Nga nhìn Tô Nhụy, nghiêng nghiêng đầu.
Lần này đến lượt Tô Nhụy mặt không đổi sắc nói:
“Ồ, về rồi đấy."
Tô Thường Nga tiến lên đẩy cô một cái, không đẩy nổi.
Tô Nhụy thấp hơn cô ta nửa cái đầu, quanh năm làm việc đồng áng nên toàn là sức lực dẻo dai.
Cô bám c.h.ặ.t lấy khung cửa nhất quyết không cho Tô Thường Nga ra ngoài.
Tô Thường Nga nhướng đôi lông mày mảnh được kẻ bằng que diêm cháy, quay đầu kéo ngăn kéo tìm cái dùi.
Cô ta muốn đ-âm ch-ết cái đồ không biết lớn nhỏ này.
Tô Nhụy lẳng lặng đặt tay lên thắt lưng, chỗ đó giấu một cây kéo cắt cành cây.
Tô Thường Nga dám đ-âm, cô liền dám “cạch" một cái.
Chưa đợi hai người ra tay, Tô Hồng Bội đã gọi:
“Hai đứa đừng đ-ánh nh-au nữa, chiều nay phải đi sửa cành cây, mau qua ăn cơm."
Ăn cơm?
Là một tin tốt.
Tô Nhụy và Tô Thường Nga không hẹn mà cùng buông tay, đi đến gian nhà chính.
Tuy nhiên, hai người họ vừa ngồi xuống, mẹ của Tô Ngọc Cầm và Quách Gia Vinh đã thân thiết đi vào.
Xúi quẩy.
Tô Nhụy cầm lấy bánh bao ngô, nhét vào bên trong một ít dưa muối cánh kiến.
Bánh bao làm từ bột khoai lang c.ắ.n vào rất chắc, cô phồng má ăn cơm, ánh mắt hoàn toàn không nhìn mẹ Quách Gia Vinh.
Tô Thường Nga giả vờ đứng lên nói:
“Bác Quách đến rồi ạ?
Bác ăn cơm chưa?"
Điều kiện gia đình bác Quách ở nông thôn là thuộc loại hàng đầu.
Ánh mắt bác ta quét qua bàn ăn nhà họ một cái, một nhà đàn bà vây quanh một đĩa dưa muối ăn cơm, bác ta thôi không tham gia thì hơn.
Bác Quách ngồi sang một bên, Tô Ngọc Cầm không tiện ăn cơm trước mặt bác ta, mắt thấy Tô Nhụy lấy từ trong tủ bát ra quả trứng muối cô giấu rồi gõ mở, lòng đỏ chảy dầu rơi xuống bánh bao ngô.
Tô Hồng Bội không muốn, vậy thì đừng trách Tô Nhụy ăn mảnh, không cho ai hết, c.ắ.n một miếng thật to, mặn đến mức mặt nhỏ trắng bệch, vẫn cứ cứng miệng bảo ngon.
Ba cân muối muối ra mười quả trứng, Tô Ngọc Cầm hận không thể mười bữa ăn một quả, làm mặn chát.
Khiến Tô Thường Nga tức đến mức thở ra bằng mũi, thầm mắng cô.
Bác Quách nhìn thấy cũng chê bai.
Con gái lớn tướng thế này mà không biết chi-a s-ẻ.
Tuyệt đối không được vào cửa nhà bác ta.
Tô Nhụy cố ý làm cho bác ta xem, cô nhớ trong sách mẹ Quách Gia Vinh từng đến nhà gây sự, mắng nguyên chủ không biết xấu hổ, quyến rũ con trai bác ta.
Còn nói con trai bác ta đã có đối tượng đính hôn, là em họ anh ta.
Lần này không mắng nữa.
Tô Nhụy nhìn cái kéo lớn vừa đ-ập lên mặt bàn, có lẽ đã có tác dụng răn đe.
Bác Quách không mắng thì không mắng, trước tiên khách sáo với Tô Ngọc Cầm vài câu, rồi bắt đầu nói bóng gió mỉa mai Tô Nhụy.
“Đồng chí nữ trẻ tuổi ở thôn Khánh Nam ấy, bình thường cứ thích ăn diện lẳng lơ.
Đi đường còn đ-ánh hông, chuyên môn quyến rũ đàn ông có vợ."
Tô Nhụy:
“Ai đi đường mà chẳng lắc hông hả bác, bác ơi, cháu thấy bác lắc cũng đẹp lắm đấy."
“..."
Bác Quách:
“Hầy, con trai bác tính tình tốt, hào phóng.
Trong thôn nhiều cô gái trẻ để ý lắm.
Cháu bảo ngộ nhỡ không cẩn thận đi vào đường lầm lạc thì phải làm sao?"
Tô Nhụy nói:
“Thế thì phải chú ý rồi, tội cưỡng ép là phải ăn đ-ạn đấy, nhà bác sẽ tuyệt tự mất."
Bác Quách:
“......"
Bác Quách quét mắt qua cái kéo lớn, cảm thấy răng của Tô Nhụy sắc như mũi kéo đ-âm vào tim bác ta vậy.
“Thích nó là chuyện bình thường, nhưng cửa nhà bác không phải ai muốn vào cũng được đâu.
Ông cậu nó là cán bộ về hưu của xã, anh họ của cháu nội ông cậu nó còn là thủ trưởng quân đội, tính theo quan hệ còn phải gọi một tiếng chú họ đấy.
Cháu bảo gia đình như chúng ta, sao có thể dây dưa với hạng phụ nữ không ra gì chứ."
Khá khen thay, cái này không chỉ đào bới tổ tiên tám đời nhà mình, mà còn đào cả nhà người khác ra nữa.
Tô Ngọc Cầm nghe ra rồi, con trai không biết xấu hổ, làm mẹ cũng không biết xấu hổ luôn.
Thế thì bà còn cần mặt mũi làm gì nữa?
Mau để Tô Nhụy lôi cái đối tượng xấu xí kia ra.
Tô Nhụy cười hi hi lấy bức họa tới, trịnh trọng đưa cho bác Quách nói:
“Cháu dù sao cũng là cán bộ đại diện, cũng đồng ý với ý của bác Quách, người của gia đình cán bộ chúng ta sao có thể tùy tiện cho người ta vào cửa chứ."
Bác Quách cầm bức tự họa của Diệp Trì Phóng giật nảy mình, đây là g-iết địch một ngàn tự tổn tám trăm?
Tô Nhụy lại nói:
“Cháu đã nói với Quách Gia Vinh một trăm lần rồi, anh ta không mọc đúng thẩm mỹ của cháu.
Bác xem, đây mới là đối tượng ruột của cháu.
Bác xem lông tóc rậm rạp, miệng đỏ như m-áu của anh ấy kìa, khỏe mạnh cường tráng biết bao."
