Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [thập Niên 70] - Chương 30
Cập nhật lúc: 26/02/2026 15:06
“Tô Nhụy không nhịn được nữa, ưỡn cái ng-ực nhỏ lên, chứng minh mình cũng có chút 'vốn liếng' trên người.”
Bà Tống cười khinh khỉnh:
“Cái đồ nhãi ranh cũng biết nhìn đàn ông rồi cơ đấy?"
Tô Nhụy cười lạnh:
“Cháu tất nhiên là biết nhìn đàn ông rồi."
Bà Tống dùng giọng điệu của người từng trải hỏi:
“Cái anh lúc nãy cô thấy thế nào?"
Thấy thế nào ư?
Bờ vai rộng và dày đó, quân hàm lấp lánh đó, vòng eo tinh gọn đó, đôi chân dài miên man đó!
Chiều cao ít nhất cũng một mét tám lăm, hai cánh tay dang rộng chắc bằng cả cái giường nhỏ của cô!
Tô Nhụy buột miệng nói:
“Nhìn là biết ngay đây là một ứng cử viên sáng giá để l.ồ.ng vỏ chăn rồi!"
Bà Tống:
“...
Cô đúng là cứng đầu khó bảo mà!"
Tiếng cười của đám phụ nữ xung quanh vang lên bên tai, Tô Nhụy đỏ mặt hậm hực đi trộn xi măng.
Tô Nhụy được sắp xếp công việc trộn xi măng.
Xi măng có thời gian bắt đầu đông kết, cô và các đồng nghiệp phải trộn đều xi măng trước khi nó bắt đầu đông lại.
Cô vừa trộn xi măng, trong đầu vẫn còn lấp ló cái nhìn thoáng qua lúc nãy.
Làm việc cả ngày xong, mặt mũi lấm lem trở về nhà, trong đầu vẫn không dứt được dáng vẻ tuyệt thế của vị sĩ quan kia.
Hùng dũng vác xẻng đi làm, mệt lử vác xẻng về nhà, một ngày kiếm được tám hào, còn bao thêm một bữa cơm, còn lại đều là tiền vốn lấy chồng, xem ra cũng rất ổn đấy chứ.
Về đến nhà, Tô Nhụy chợt thấy Tô Hồng Bội đang ngồi khóc dưới gốc cây táo, dưới chân đặt một đĩa bánh vừng.
Cô quăng xẻng chạy lại, ngồi xổm xuống bên cạnh Tô Hồng Bội hỏi:
“Chị cả, chị khóc cái gì thế?
Có phải cái thằng họ Uông kia lại bắt nạt chị không?"
Trong sách Tô Hồng Bội đã phải chịu khổ gần nửa đời người, Tô Nhụy đã đến đây thì không muốn để chị phải chịu khổ nữa.
Chỉ cần nghe thấy Uông Lộ Hưng bắt nạt chị cả, cô sẽ xắn tay áo lên đi đ-ánh nh-au với hắn.
“Chị nói mau đi, đừng để em lo lắng."
Tô Nhụy kéo chị cả dậy, để chị ngồi xuống chiếc ghế gỗ, cúi đầu nhìn hốc mắt chị khóc đỏ hoe, xót xa nói:
“Lần này lại vì chuyện gì?"
Những ngày qua Tô Hồng Bội đã khóc rất nhiều lần, hôm nay thực sự không nhịn được nữa, bả vai run lên, lấy khăn tay che mặt nói:
“Anh ta bảo nhà anh ta không để dành được tiền, không đưa nổi sính lễ cho chị."
“Cái hạng người thấp bé nhẹ cân, tàn tật độ ba đó, vỏ chăn còn chả l.ồ.ng cho ra hồn mà dám nói chuyện với chị như thế á?"
Tô Nhụy trong lòng đã hiểu rõ, đây là Uông Lộ Hưng cảm thấy đã nắm chắc chị cả trong tay, bắt đầu thu lưới rồi.
Theo diễn biến trong sách, cuối năm nay chị cả sẽ bước chân vào nhà hắn.
Tô Hồng Bội đau khổ khôn cùng, được Tô Nhụy ôm vào lòng khóc đến khản cả giọng:
“Anh ta nói chị đã hai mươi tư tuổi rồi, trong thôn những người phụ nữ hai mươi tư có người đã sinh hai đứa con rồi.
Anh ta... anh ta ——"
“Đừng nói nữa, em hiểu rồi."
Tô Nhụy ngắt lời chị, để chị cả hồi tưởng lại những lời gây tổn thương như vậy chẳng khác nào xát muối thêm vào vết thương.
Tô Nhụy đứng dậy rót nước cho Tô Hồng Bội uống, đợi Tô Hồng Bội bình tĩnh lại, cô mới bình tĩnh nói:
“Hắn ta cố tình kéo dài thời gian với chị đấy, chị thấy không, em đã bảo tâm địa hắn không tốt rồi, vậy mà chị vẫn tin hắn là người tốt.
Mấy cái bánh vừng mà định dỗ chị gả qua đó à."
Tô Nhụy càng nghĩ càng giận, một chân dẫm lên chiếc bánh vừng dưới đất, nghiến mấy cái nói:
“Hai mươi tư tuổi vẫn là tuổi hoàng kim, có nhiều nơi tốt nghiệp đại học cũng mới hai mươi tư thôi, ba mươi tuổi lập gia đình cũng là bình thường."
Tô Hồng Bội lau nước mắt nói:
“Nhưng... nhưng mà chị và anh ta đã tìm hiểu nhau sáu năm rồi."
Tô Nhụy nghiến răng nanh muốn ăn tươi nuốt sống hắn, giận dữ nói:
“Thế thì càng đáng hận, hắn tính kế chị từ sớm rồi.
Kéo dài sáu năm không cưới, mấy năm đầu người đến dạm ngõ chị ít lắm sao?
Chị nói chuyện tình cảm với hắn, hắn có nói chuyện tình cảm với chị không?"
Tô Hồng Bội nghĩ lại năm hai mươi tuổi, đúng là người làm mối đến dạm ngõ không ít.
Không thể nói là ba bữa một chuyến, nhưng mỗi tháng ít nhất cũng có một hai người.
Sau khi tìm hiểu Uông Lộ Hưng, chị đã từ chối không ít cuộc xem mắt, cứ ngỡ là sớm sẽ thành gia lập thất.
Chẳng biết tại sao, cứ hết ngày mai rồi lại ngày mai, vậy mà đã đến tận bây giờ.
“Tôi đã nói gì nào?
Thằng họ Uông đó chả phải hạng tốt lành gì đâu."
Tô Thường Nga đi từ ngoài vào, ả mặc chiếc sơ mi trắng mới may, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt mũi lấm lem của hai người.
Tô Ngọc Cầm và Tô Lực cũng từ ngoài cửa bước vào.
Tô Lực vác một bao cải thảo, đi đến dưới hiên nhà xếp từng cây một.
Vẫn như mọi khi, ông lầm lì ít nói.
Tô Ngọc Cầm liếc nhìn một cái, lại nhìn Tô Hồng Bội đang khóc lóc không thôi nói:
“Thế bản thân con có suy nghĩ gì không?"
Tô Nhụy giật mình, cô biết suy nghĩ của Tô Hồng Bội, chính là cam chịu tủi nhục để vun vén cho cái thằng khốn nạn họ Uông đó!
Cô vội vàng ngăn lời Tô Hồng Bội lại, lớn tiếng nói:
“Chia tay!"
Tô Hồng Bội kinh ngạc ngẩng đầu, nước mắt lã chã rơi:
“Chia tay?
Sáu năm qua..."
Tô Nhụy nắm lấy tay chị nói:
“Không chia tay còn để dành ăn Tết chắc?
Chị còn chưa bước chân vào cửa mà hắn đã bắt nạt chị thế này, nếu gả vào đó chắc chắn hắn sẽ coi chị như trâu ngựa mà sai bảo.
Không, nói không chừng chị còn chẳng bằng trâu ngựa ấy."
Kiếp trâu ngựa tuy khổ cực, nhưng ít ra cũng là làm 996 (từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần).
Còn hạng như Tô Hồng Bội gả đi, chắc chắn là làm 007 (từ 0h sáng đến 0h tối, 7 ngày/tuần)!
Tô Hồng Bội lạc giọng:
“Chị còn không bằng súc vật sao?"
Tô Nhụy gật đầu lia lịa:
“Đúng thế!"
Tô Thường Nga lại tựa vào gốc cây táo c.ắ.n hạt dưa, cười lạnh nói:
“Thế cũng tốt, nhà mình sẽ có hai con lừa sống rồi."
Tô Nhụy nhìn cái quai hàm bạnh của ả nói:
“Cái đồ tinh ranh bớt nói vài câu đi được không?
Chuyện của tôi với cô vẫn chưa tính xong đâu đấy."
“Tôi với cô thì có chuyện gì?"
Tô Thường Nga thấy Tô Nhụy hăng m-áu, bèn nhét hạt dưa vào túi, tiến lại định đẩy Tô Nhụy.
Tô Nhụy nghiêng người huých ả một cái, Tô Thường Nga lùi lại mấy bước rồi ngã vào gốc cây táo.
Tô Thường Nga gào lên:
“Mẹ!"
Tô Ngọc Cầm cau mày:
“Lại chuyện gì nữa đây?"
Tô Thường Nga đang định mở miệng thì Tô Hồng Bội gào lên một tiếng:
“Tôi không sống nổi nữa đâu!"
Tô Nhụy phản ứng nhanh nhẹn, lao tới giữ c.h.ặ.t lấy chị, chậm một chút là chị đã đ-âm đầu vào gốc cây táo rồi.
Chưa kịp mừng thầm thì nhìn lại, Tô Hồng Bội do giận quá mất khôn, uất ức đến mức không thở được mà ngất xỉu.
Tô Nhụy vội vàng bấm nhân trung, thấy chị thở ra nhiều hơn hít vào, hoảng hốt cõng chị chạy thẳng đến trạm y tế.
Tô Thường Nga chạy theo phía sau cầm c.h.ặ.t ví tiền của Tô Ngọc Cầm, hốt hoảng kêu:
“Cô đi chậm thôi, kẻo ngã đấy!"
Tô Nhụy chạy cực nhanh, có mấy chiếc xe lừa bên cạnh cũng bị cô vượt qua.
Con lừa không phục, đuổi theo mấy bước rồi nhìn theo bóng lưng Tô Nhụy mà kêu:
“Hệ oanh hệ oanh ——"
Tại trạm y tế, bác sĩ duy nhất khám bệnh cho người ở thôn Nghĩa Vọng, nghe nói là bác sĩ thú y chuyển nghề.
Ông ta cầm chiếc kim tiêm lớn dùng để tiêm cho bò đi tới.
