Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [thập Niên 70] - Chương 32
Cập nhật lúc: 26/02/2026 15:06
Quách Khánh Vượng nghe người ta nói vị đoàn trưởng này không dễ đối phó, không ngờ anh lại nói thẳng thừng như vậy, lập tức kêu lên:
“Thủ trưởng oan cho tôi quá, tôi làm công tác cơ sở sao có thể có thành kiến với người dân được.
Tôi xin thề..."
Phương Trì Dã không nói gì, đôi mắt phượng lặng lẽ nhìn lão.
Quách Khánh Vượng nuốt nước bọt, vẻ mặt như đau đớn hối hận, tự trách nói:
“Thủ trưởng tôi chắc chắn sẽ sửa!
Tuyệt đối sẽ nghiêm túc bổn phận làm tốt công tác.
Từ nay về sau tôi không bao giờ gọi là thôn góa phụ nữa."
Đội tuần tra trị an tìm kiếm một vòng quanh đó, ngoài chai r-ượu ra thì chẳng phát hiện được gì khác.
Trước khi rời khỏi hiện trường, ánh đèn pin của Phương Trì Dã soi trúng một cây mía già dính đầy bùn đất.
Anh hạ mình cúi xuống nhặt nó lên:
“Mang đi."
Tô Nhụy về đến nhà, việc đầu tiên là lao vào phòng Tô Thường Nga để tóm ả.
Tô Thường Nga đóng c.h.ặ.t cửa không dám mở, ở trong phòng c.h.ử.i bới ầm ĩ.
“Tổ tông của tôi ơi, sao hai đứa lại bắt đầu cãi nhau rồi?"
Tô Ngọc Cầm đeo giỏ đi phía trước, Tô Lực một tay dìu Tô Hồng Bội đang yếu ớt vào trong sân.
Tô Nhụy lập tức dẹp bỏ hận thù, chạy lại đỡ Tô Hồng Bội:
“Thế nào rồi chị?
Tiêm xong thấy khá hơn chút nào không?"
Tô Hồng Bội chưa kịp mở miệng, Tô Ngọc Cầm đã mắng:
“Về nhà mà cũng không biết đường cắm nồi cơm lên, già đầu rồi mà tâm tính còn hoang dã thế, không coi cái nhà này là nhà thì cút xéo khỏi đây cho sớm!"
Đùng!
Tiếng rìu bổ vào gỗ vang lên khô khốc.
Tô Ngọc Cầm giật mình, nghe tiếng nhìn sang, Tô Lực đang bổ củi, cánh tay vung lên mang theo lưỡi rìu sắc bén, bổ đôi khúc gỗ dày.
Bà ta nghiến răng nói:
“Bổ đi bổ đi, bổ ch-ết tôi luôn đi cho xong!
Tôi đúng là có mắt không tròng, để cái hạng lầm lì như hũ nút vào nhà!
Từ lớn đến nhỏ chẳng có đứa nào làm cho người ta yên tâm cả!"
Tô Lực lầm lì nói:
“Tôi bổ củi để nấu cơm cho bà, bà vào nhà chờ đi."
Tô Ngọc Cầm lườm ông một cái cháy mặt:
“Không cần ông phải làm chủ cho tôi."
Nói đoạn rốt cuộc bà ta cũng vào nhà.
Tô Hồng Bội nằm trong phòng phía tây, ánh mắt đờ đẫn không biết đang nghĩ gì.
Đặc biệt là khi Tô Nhụy nói với chị rằng, có lẽ Uông Lộ Hưng có chuyện gì đó với Tiểu Quyên.
Tô Hồng Bội nhớ lại những việc làm của Uông Lộ Hưng hai năm qua, đúng là lén lút tìm một người khác cũng không phải là không thể.
Nhưng hắn ta cứ khăng khăng không đưa sính lễ cho chị, quay đầu lại định đưa sính lễ cho người khác, chuyện này làm chị không thể chấp nhận nổi.
Vốn dĩ định sau khi khỏe lại sẽ tìm Uông Lộ Hưng nói chuyện cho rõ ràng, nếu nhà hắn thực sự có khó khăn thì chị cũng cam lòng.
Bây giờ xem ra cũng chỉ là uổng công.
“Em út, em nói đúng, thà đau một lần còn hơn đau dài."
Tô Hồng Bội hôm nay như muốn khóc cạn nước mắt của nửa đời người, chị nhìn chằm chằm lên trần nhà bằng đôi mắt sưng húp, khàn giọng nói:
“Trái tim của một số người được làm bằng đ-á, không thể sưởi ấm được."
Tô Nhụy lại nói:
“Lời của mẹ chị đừng có nghe."
Tô Hồng Bội nhếch môi:
“Bà ấy khẩu xà tâm phật thôi."
Tô Nhụy chẳng thấy bà ta tâm phật chỗ nào, chỉ thấy toàn là d.a.o găm thôi.
Chỉ có Tô Hồng Bội là thấy ai cũng là người tốt.
Tô Hồng Bội nghiêng đầu, thấy trên khuôn mặt xinh xắn của Tô Nhụy lấm lem những vết bùn, chị đưa tay lau đi hỏi:
“Sao lại thành mặt mèo thế này?"
Tô Nhụy không nói chuyện mình quất Uông Lộ Hưng cho chị biết, bèn thoái thác:
“Lúc về không cẩn thận ngã một cái thôi."
Tô Hồng Bội gượng dậy:
“Ngã ở đâu?
Cho chị xem nào."
Tô Nhụy vội nói:
“Không sao không sao, da còn chẳng trầy xước tí nào."
Tô Hồng Bội lại được cô đỡ nằm xuống, chậm rãi nói:
“Không trầy xước là tốt rồi, ai đời như cô cứ cầm cây mía chạy lung tung khắp nơi, chị cứ sợ cô chọc vào mắt thôi."
Tô Nhụy cười nói:
“Không thể nào đâu mà."
Cười xong... cô ngớ người ra.
Cây... cây mía già đâu rồi?
Món v.ũ k.h.í lợi hại của cô sao lại không thấy đâu nữa rồi!
Ngày hôm sau.
“Chị Triệu!
Chị phải làm chủ cho con trai lớn của tôi với."
Bà Uông quẹt nước mắt, nghĩ đến Uông Lộ Hưng đang thoi thóp ở nhà, bà ta lại khóc lóc nói:
“Chắc chắn là Tô Hồng Bội rồi, nếu không sao vừa mới nhắc đến việc không đưa sính lễ là con trai tôi đã bị đ-ánh chứ?"
“Đồng chí ở đồn công an nói tại hiện trường không tìm thấy dấu vết của việc ẩu đả, vả lại chuyện con trai bà ngồi uống r-ượu bên lề đường, không chỉ có cô Diễm Nhi ở hợp tác xã làm chứng, mà đội trưởng Ngũ đi tuần tra cũng có thể chứng minh."
“Cái thói ham r-ượu chè của nó không phải ngày một ngày hai."
Chị Triệu khổ sở khuyên nhủ:
“Lúc được tìm thấy mùi r-ượu trên người nó đến rãnh nước thối cũng không át nổi, lúc tỉnh lại vẫn còn mơ mơ màng màng đấy thôi."
“Đấy là mơ mơ màng màng sao?
Đấy là bị đ-ánh cho não bộ lú lẫn rồi đấy."
Bà Uông thấy chị Triệu không giúp giải quyết, bèn lau nước mắt nói:
“Tôi nhất định phải tìm ra hung thủ."
Cán bộ Ngô đứng bên cạnh nhỏ giọng nói:
“Người ch-ết rồi mới được gọi là hung thủ chứ."
Bà Uông lườm cô một cái rồi bước ra khỏi cửa.
Về đến nhà, Uông Lộ Hưng vẫn đang nằm trên giường rên rỉ.
Mẹ hắn kể chuyện đồn công an còn phải điều tra, hắn khó khăn bò dậy khỏi giường nói:
“Rõ ràng con nghe thấy giọng của Tô Hồng Bội mà."
Bà Uông nói:
“Nằm xuống mau, ây da, chị Triệu bảo lúc đó Tô Hồng Bội đang ở trạm y tế tiêm, bác sĩ Tiền ở trạm y tế và cả cái gã hói kia đều có thể làm chứng."
Lúc bọn họ đang hết cách thì bên ngoài vang lên tiếng nói:
“Chào bà, chúng tôi là người của phòng trị an bộ đội, muốn hỏi thăm một chút về tình hình tối qua."
Uông Lộ Hưng vỗ đùi một cái:
“Đúng rồi!
Chính quyền địa phương không quản được thì bộ đội chắc chắn quản được!"
Hai chiến sĩ đeo băng tay đi vào, đứng trước giường hỏi han cặn kẽ chuyện của Uông Lộ Hưng một lượt.
Uông Lộ Hưng nhớ rất kỹ, ngay cả chuyện mình tự lẩm bẩm một mình cũng nói ra hết.
Hai chiến sĩ nhìn nhau một cái.
Uông Lộ Hưng liến thoắng nói:
“Chắc chắn là nhà họ Tô làm.
Không phải Tô Hồng Bội thì là Tô Nhụy, đúng, chắc chắn là Tô Nhụy!
Các anh phải bắt cô ta đi cải tạo!
Cô ta bình thường ——"
Chiến sĩ hơi cao một chút cắt ngang lời hắn:
“Chúng tôi làm việc phải coi trọng chứng cứ, không thể dựa vào suy đoán được, anh có bằng chứng không?"
