Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [thập Niên 70] - Chương 53
Cập nhật lúc: 26/02/2026 15:10
Tô Nhụy ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy sắc mặt anh ta không vui, cả người như đang kìm nén cảm xúc gì đó:
“Ý anh là gì?"
Quách Gia Vinh nói:
“Muốn người ta không biết trừ phi mình đừng làm."
Tô Nhụy đứng bật dậy nói:
“Có gì thì cứ nói thẳng ra, cái vẻ chua ngoa đó chẳng giống đàn ông chút nào."
Quách Gia Vinh cười lạnh nói:
“Tôi cũng là vì danh tiết của cô thôi, cô mà cứ nhất quyết muốn biết thì tôi sẽ hét toáng lên đấy."
Tô Nhụy vặn lại:
“Danh tiết của tôi?
Danh tiết của tôi liên quan gì đến anh?
Dù sao ở chỗ tôi thì anh chẳng còn chút danh tiết nào đâu."
Quách Gia Vinh nói:
“Đàn ông cần gì danh tiết?
Như đám đàn bà các người, nửa đêm đi tư hội với người khác đến tận sáng sớm, còn để người ta cõng xuống núi, loại đàn bà như vậy nếu là ngày xưa thì phải bỏ l.ồ.ng heo thả trôi sông—"
“Quách Gia Vinh!"
Một tiếng quát lớn khiến Quách Gia Vinh đang ồn ào lập tức im bặt.
Trần Hải Diêm vừa hay dẫn người đi tuần tra qua đây, thấy có người vây quanh tranh cãi liền đi tới nghe vài câu là đã nổi hỏa:
“Cha cậu là đại đội trưởng, sao cậu còn có thể nói ra những lời tàn dư phong kiến như vậy?"
Quách Gia Vinh chỉ vào Tô Nhụy, mắt đỏ sọc:
“Là cô ta không giữ đạo làm phụ nữ!"
Trần Hải Diêm giận dữ:
“Cậu im miệng đi, chỉ trích một nữ đồng chí không liên quan gì đến cậu như vậy có thích hợp không?
Cậu lấy thân phận gì, lập trường gì để chỉ trích?"
Bà Tống ở bên cạnh kéo Tô Nhụy, hét lên:
“Cái tên Quách Gia Vinh này cứ lượn lờ quanh đồng chí Tô Nhụy suốt, anh ta bị Tô Nhụy từ chối không chỉ một hai lần, hai người chẳng có quan hệ gì cả, anh ta còn xông xáo vu khống cô ấy, tôi thấy căn bản là cậy cha làm đại đội trưởng nên cố tình quấy rối phụ nữ."
Trần Hải Diêm quay sang nhìn những người khác, mẹ Đại Hoa, mẹ Hoàn T.ử và những người khác lần lượt làm chứng:
“Anh ta quấy rối lâu rồi, chắc cũng phải hai năm rồi ấy chứ."
Tô Nhụy nói:
“Đúng vậy, anh ta luôn dùng đủ mọi lý do để quấy rối tôi, không chỉ quấy rối khi tôi đang làm việc, mà còn xông vào nhà tôi quấy rối.
Tôi đã nói với cha anh ta vài lần rồi, cha anh ta căn bản không quản anh ta."
Trần Hải Diêm tức không chịu được, không ngờ dưới chân bộ đội lại còn có loại người ức h.i.ế.p dân lành như vậy, hơn nữa lại còn là gia đình cán bộ cơ sở.
Quách Gia Vinh dạo này tâm trạng ở nhà không tốt, cha anh ta không biết bị làm sao mà suốt ngày ở nhà thở ngắn thở dài, công việc hàng ngày cũng chẳng thèm quản nữa, công việc thường nhật của làng Khánh Nam đều do anh ta tiếp quản.
Sáng sớm tinh mơ không ngủ được muốn tìm Tô Nhụy nói chuyện, ai ngờ đi tới chân núi Đào thì thấy Tô Nhụy được một người mặc quân phục cõng trên lưng.
Anh ta đã nói gì nào?
Tô Nhụy chắc chắn sẽ câu dẫn một người!
Anh ta tức khí mượn cớ đưa dưa chuột tìm đến đây chất vấn, mới nói vài câu đã bị Trần Hải Diêm ngắt lời.
Trần Hải Diêm là người làng Đ-ập Nhỏ, đương nhiên sẽ hướng về Tô Nhụy.
Quách Gia Vinh tức không chịu được, trợn mắt nhìn vòng người đang vây quanh Tô Nhụy, biết hôm nay mình không phải là đối thủ, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà rời đi.
Tô Nhụy nhìn anh ta hậm hực rời đi, chỉ nghĩ đến việc đắc tội với loại tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi này, sau này không biết còn có chuyện gì đang chờ đợi mình.
Tâm trạng cô không được đẹp lắm, các thím các bà lần lượt đi tới an ủi cô.
Cảm xúc của Tô Nhụy tốt lên một chút, tiếp tục trộn xi măng.
Trần Hải Diêm tuân lệnh đi tuần tra, khi bàn giao công việc liền đem chuyện này kể cho đồng đội thay ca.
Ai ngờ truyền đi truyền lại, đến tai Phương Trì Dã.
Nghĩ đến việc mình chính là người trong cuộc đêm đó, vốn đã hết sức cẩn thận để tránh người khác hiểu lầm, ai ngờ vẫn bị hiểu lầm.
Lại biết được Quách Gia Vinh đã quấy rối Tô Nhụy bấy lâu nay, Phương Trì Dã gõ gõ mặt bàn, sầm mặt xuống.
Quách Gia Vinh từ công trường trở về làng Khánh Nam.
Nghĩ đến người phụ nữ mình hằng mong ước lại tùy tiện nằm trên lưng người đàn ông khác, càng nghĩ càng tức.
Ban đầu anh ta không thèm dùng đến thủ đoạn, bây giờ nghĩ lại, thà dùng sớm còn hơn, để tránh cô ta móc nối với người này người kia, nếu thật sự thành người của kẻ khác thì anh ta sẽ khó giải quyết.
Anh ta ở nhà đóng cửa không ra ngoài, suốt ngày tính toán, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn phải bắt đầu từ chỗ Tô Thường Nga.
Tô Thường Nga là chị kế của Tô Nhụy, cũng ngứa mắt Tô Nhụy, hai người nếu nội ứng ngoại hợp thì chắc chắn sẽ có cách chỉnh đốn Tô Nhụy.
Quách Gia Vinh nói là làm, sai người tìm Tô Thường Nga qua, hai người thì thầm to nhỏ suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng nghĩ ra cách để ép Tô Nhụy một phen.
Tô Thường Nga trước khi đi nói:
“Nó sống không tốt thì tôi có thể giúp nó.
Nhưng nó sống tốt hơn tôi thì không được."
Quách Gia Vinh nói:
“Cô chính là ghen tị, muốn thể hiện sự ưu việt chưa từng có.
Đợi nó gả cho tôi, bảo đảm cô sẽ càng ghen tị hơn."
Tô Thường Nga nghe được vài lời đồn thổi về nhà họ Quách, thay đổi thái độ nịnh bợ thường ngày, cười nói:
“Ha ha, vậy tôi sẽ chờ để được ghen tị."
Quách Gia Vinh lấy được thông tin liên lạc của nhà kẻ đần độn, nhanh ch.óng viết một bức thư nặc danh.
Nếu không phải Tô Thường Nga nói cho anh ta biết đối tượng của Tô Nhụy là một tên lao cải, anh ta còn do dự không biết có dám đắc tội người ta không.
Không còn nỗi lo phía sau, anh ta nhờ người gửi bức thư nặc danh đến nhà kẻ đần độn.
Người có thể giúp Tô Nhụy đối phó với kẻ đần độn chỉ có anh ta, đến lúc đó anh ta dẫn người qua, Tô Nhụy chỉ có thể chọn anh ta giữa anh ta và kẻ đần độn.
Trong lòng Quách Gia Vinh có hàng vạn ý tưởng, đợi đến khi Tô Nhụy rơi vào tay anh ta thì sẽ đối phó với cô thế nào.
Nghĩ đến khuôn mặt tuyệt mỹ rạng ngời của cô đẫm nước mắt, loại kích thích chấn động tâm hồn đó khiến Quách Gia Vinh càng thêm khao khát có được cô.
Anh ta ở nhà rảnh rỗi vài ngày, suốt ngày mơ mộng hão huyền, chờ đợi tin tức cả nhà kẻ đần độn lên đường.
Vạn lần không ngờ tới, trong lúc mình đang tính kế người khác thì cũng bị người khác nắm thóp.
Quách Khánh Vượng nghe được chút phong thanh, muốn lên huyện tìm người vận động, sáng hôm nay xách sữa bột bánh quy đang định rời đi, bỗng nhiên ông ta nghe thấy ngoài sân có tiếng phụ nữ trẻ tuổi mắng c.h.ử.i ầm ĩ.
Quách Gia Vinh từ trên giường bật dậy, nhào tới bên cửa sổ thấy người phụ nữ đang đi tới, người này không phải ai khác, chính là đối tượng được cha mẹ đính ước cho anh ta từ nhỏ, theo lý mà nói thì còn phải gọi một tiếng em gái.
Đối phương không có quan hệ huyết thống với anh ta, là cô con gái được nhà thông gia nhận nuôi, từ nhỏ đã ngang ngược bướng bỉnh, là cái tính nết lừa được nuông chiều mà lớn.
Cô ta không chỉ đi một mình, mà còn dắt theo cả cha mẹ và các anh trai nữa, đứng trước cổng sân mắng Quách Gia Vinh là tên bạc tình, lần trước đã hôn môi rồi mà không thèm tìm cô ta nữa, để cô ta phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng.
Quách Gia Vinh tức điên lên, từ trong nhà chạy ra nói:
“Ai hôn môi với cô chứ?"
Lệ Na nói:
“Chính là anh, anh uống say không nhớ nhưng tôi thì nhớ!
Đêm đó anh còn ngủ bên cạnh tôi nữa!
Bây giờ bụng tôi chưa to ra, đợi bụng tôi to ra rồi sẽ lại đến tìm anh, tôi không cần mặt mũi thì anh cũng đừng hòng có mặt mũi."
