Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [thập Niên 70] - Chương 73

Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:12

“Tô Nhụy chẳng quan tâm ông ta thù hằn hay không, cây ngay không sợ ch-ết đứng.

Thôn Tiểu Bá khó khăn lắm mới có được tài nguyên tốt, cô sẽ không vì ai thù hằn mà đem lợi ích dâng cho người khác.”

Dùng lời của Quách Khánh Vượng thì là người không vì mình trời tru đất diệt.

Cô bây giờ là cán bộ thôn Tiểu Bá, đương nhiên mọi thứ phải suy nghĩ cho thôn Tiểu Bá.

Mọi người mệt thì mệt thật, vừa phải đảm đương nhiệm vụ làm nông, một tay nắm lao động, một tay nắm học tập.

Cô ở bên này bận rộn đến quên mình, còn ở doanh trại tân binh cách đó nghìn dặm, Phương Trì Dã chạy bộ xong ngồi trên bậc thềm nhìn lên bầu trời sao sáng rực.

“Gặp chuyện gì rồi à?"

Tần Sơn đưa cho anh chai nước ngọt, ướm hỏi:

“Cái vẻ mặt này của cậu trông cứ như thất tình vậy?"

Phương Trì Dã lặng lẽ nhìn về phía xa, cũng chẳng biết qua màn sao kia anh đang nhớ đến ai.

Anh vẫn chưa hiểu hết nỗi sầu muộn lúc này, bình thản nói:

“Đồng chí Tô Nhụy chắc là giận thật rồi."

Tần Sơn ngồi xuống cạnh Phương Trì Dã, quan sát kỹ biểu cảm của anh rồi thắc mắc:

“Theo lý mà nói, cậu đã giải thích rõ ràng với cô ấy rồi thì chẳng còn chuyện gì nữa chứ, sao cậu vẫn cứ nhớ nhung người ta thế?"

Phương Trì Dã thu lại ánh mắt, xoay xoay chai nước ngọt trong tay nói:

“Tôi hy vọng cô ấy có thể tha lỗi cho tôi.

Bao lâu nay không thú nhận với cô ấy, quả thực đã lỡ mất không ít cơ hội."

Tần Sơn cười hơ hơ nói:

“Cái vẻ mặt này của cậu trông không giống đang chờ đợi sự tha thứ đâu."

Phương Trì Dã nhìn anh ta:

“Thế thì giống cái gì?"

Tần Sơn nói:

“Trông giống như cô gái mình yêu không thèm đoái hoài gì đến mình, cậu sợ rồi đấy."

Phương Trì Dã nhíu mày:

“Đừng nói linh tinh, tôi và cô ấy chẳng có gì cả."

Tần Sơn vỗ vỗ vào ng-ực anh nói:

“Lão Phương, sống đến từng này tuổi rồi thì cũng nên thông suốt đi.

Bình thường cậu giáo d.ụ.c tư tưởng cho chiến sĩ thế nào?

Cậu cũng tự phân tích bản thân mình đi, rốt cuộc thứ cậu cầu xin bây giờ là lời xin lỗi của cô ấy sao?"

Phương Trì Dã cụp mắt xuống, nhất thời không biết có phải đang thực sự suy nghĩ hay không.

Tần Sơn thở dài nói:

“Hai mươi tám rồi, lông bông hai năm nữa là ba mươi đấy.

Cậu xem con bé nhà lão Trương đã biết đọc thơ Đường rồi, chúng ta phải cố gắng lên."

Anh ta thấy Phương Trì Dã vẫn không nói gì, liền hỏi:

“Thế cô ấy nói sao?"

Phương Trì Dã đáp:

“Không nói gì."

Tần Sơn hỏi:

“Thế cô ấy nói cái gì?"

Phương Trì Dã nói:

“Tôi gửi cho cô ấy sáu bức thư, một bức cũng không hồi âm."

Tần Sơn nghe ra chút tâm tư nhỏ mọn trong giọng điệu của người anh em, đột nhiên cười:

“Lão Phương ơi lão Phương, cậu cũng có ngày hôm nay.

Tôi hỏi cậu, cậu muốn cô ấy hồi âm gì cho cậu?

Cậu muốn nghe điều gì?"

Phương Trì Dã im lặng một lúc, hồi lâu sau mới nói:

“Tôi muốn nghe điều gì không quan trọng, tôi chỉ muốn biết cô ấy có bằng lòng hay không."

“Nghe câu này là tôi hiểu cậu không phải làm từ đ-á rồi."

Tần Sơn nói đến đây là đã làm tròn nghĩa vụ anh em.

Anh ta đứng dậy phủi m-ông nói:

“Thôi được rồi, đợt tuyển quân này rất thuận lợi, chắc sẽ về sớm thôi.

Lúc đó cậu gặp cô ấy mà nói chuyện.

Tôi thấy mỗi lần cô bé kia nhìn cậu là mắt không rời luôn, chắc cũng có chút ý tứ với cậu đấy.

Tranh thủ thời gian này, cậu tự mà suy nghĩ cho kỹ đi."

Phương Trì Dã định thần nhìn về phía sân tập, luôn cảm thấy trái tim mình sau khi gặp Tô Nhụy đã trở nên sống động hơn trước rất nhiều.

Trần Hải Diêm đến nhà họ Tô có phần gò bó.

Mỗi lần anh quay lại thôn Tiểu Bá đều được rất nhiều thím, nhiều bà niềm nở đón tiếp, hôm nay bước vào sân nhà họ Tô, hình như ánh mắt mọi người nhìn anh có thêm vài phần trêu chọc.

Tô Nhụy xắn tay áo thái thức ăn cho gà, thấy anh đến, phản ứng đầu tiên là gọi vào trong nhà:

“Chị cả, anh Trần đến rồi nè, chị dẫn anh vào nhà nói chuyện đi, em đang bận tay."

Tô Hồng Bội không đợi cô dứt lời đã ăn mặc chỉnh tề đi ra ngoài.

Trần Hải Diêm nhe hàm răng trắng bóng, đưa hai chai r-ượu Dương Hồ Đại Khúc và túi bánh đào lớn cầm trong tay cho Tô Hồng Bội.

Bộ quân phục trên người anh chắc hẳn đã được là lượt trước, trông rất phẳng phiu.

Đôi giày giải phóng dưới chân, ngay cả dây giày cũng sạch bong kin kít.

Tô Hồng Bội khách sáo nói:

“Anh đến là vui rồi, sao lại tốn kém mua nhiều đồ thế này."

Trần Hải Diêm lắp bắp:

“Toàn là... là cho chú và thím cả, của... của cô ở đây."

Nói xong lại từ trong túi giải phóng đeo bên mình lấy ra một gói nho khô, ngại ngùng nói:

“Nhớ em Nhụy từng nói cô thích ăn nho khô, đây là của đồng đội ở Tân Cương cho, cô giữ lấy mà ăn dần."

Trần Hải Diêm chỉ muốn Tô Hồng Bội nhận lấy gói nho khô, đây là thứ anh đã đặc biệt nhờ vả tìm đến chiến sĩ ở Tân Cương mua từ ngàn dặm xa xôi mang về, vì thế mà còn nợ người ta một ân tình.

Nho khô mua về không bõ công anh vất vả, từng hạt đều to hơn nho khô bình thường, từng hạt trong veo, mang theo hương thơm của nho.

“Cảm ơn anh, anh vào nhà ngồi đi, để tôi rót nước cho anh uống."

Tô Hồng Bội đứng trước mặt anh cũng có chút lúng túng, sắp xếp cho Trần Hải Diêm ngồi ở gian chính, rồi vội vàng chạy ra gọi Tô Nhụy:

“Em mau vào đây, một mình chị thì không tiện."

Tô Nhụy cố ý lề mề ở bên ngoài đấy thôi, vừa hay hôm nay Tô Ngọc Cầm và Tô Thường Nga đi chợ chưa về, cô sẵn lòng tạo cơ hội cho họ ở riêng với nhau.

“Em còn phải nấu cơm nữa, chị nói chuyện với anh Trần đi."

Tô Nhụy cho gà ăn xong, hét vào trong nhà:

“Anh Trần ơi, anh muốn ăn món gì nào?"

Trần Hải Diêm đi ra cửa gian chính nói:

“Làm phiền em, cho anh món đậu trắng hầm nhé, món đó anh ăn bao nhiêu cũng không thấy đủ."

Tô Nhụy nói:

“Thế hầm với khoai tây nhé?

Để em cho thêm ít thịt ba chỉ vào nữa!"

Trần Hải Diêm cảm kích nói:

“Vậy lần tới anh sẽ kiếm cho em hai tờ phiếu thịt."

Tô Nhụy cười nói:

“Bây giờ em cũng được phát phiếu thịt rồi, hôm nay coi như em mời, anh cứ yên tâm mà ăn cho thật no nhé."

Trần Hải Diêm cười hiền hậu:

“Vậy là anh được hưởng ké em rồi."

Tô Hồng Bội biết món súp bột mỳ là đích thân cô làm, Trần Hải Diêm một hơi húp hết ba bát.

Ăn cơm xong ngồi tán chuyện, Tô Nhụy thừa thắng xông lên nói:

“Vậy tuần sau anh lại đến ăn cơm nhé, em vẫn làm đậu trắng hầm cho anh, để chị cả tiếp tục làm súp bột mỳ cho anh ăn."

Trọng điểm của câu nói này đương nhiên là vế sau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.