Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [thập Niên 70] - Chương 8
Cập nhật lúc: 26/02/2026 15:02
Tô Nhụy và cha thằng ngốc đồng thanh hỏi:
“Lý do gì?”
Tô Thường Nga vỗ vỗ vào cái túi đựng địa chỉ liên lạc, cười nói:
“Em gái tôi nó có đối tượng rồi.
Chỉ là không ở trong thôn, là người nơi khác, nên không rùm beng cho mọi người biết thôi.”
Nói xong cô ta móc mảnh giấy địa chỉ ra đưa cho cha thằng ngốc:
“Các người xem, đối tượng của nó là một sĩ quan quân đội, cùng đi lính ở tỉnh Xuyên với đối tượng của tôi đấy.”
Tô Nhụy há hốc mồm, trời đất ơi, chính cô còn không biết mình có đối tượng từ bao giờ!
Cả gia đình thằng ngốc đều sững sờ.
Có bỏ ra nhiều tiền hơn nữa cũng chẳng so được với bộ quân phục màu xanh lá đâu.
Người đàn ông ngây ngô làm tư thế b-ắn s-úng, hướng về phía Tô Thường Nga “pằng pằng” hai cái:
“G-iết cô.”
Tô Thường Nga cười lạnh nói:
“Anh dám tranh vợ với sĩ quan quân đội à?”
Nói xong cô ta cũng làm tư thế b-ắn s-úng “pằng pằng” hai cái.
Người đàn ông ngây ngô bỗng nhiên nằm vật ra đất, co giật mấy cái, sau khi bình tĩnh lại vài giây thì bắt đầu gào khóc t.h.ả.m thiết:
“Đ-ánh không lại, đ-ánh không lại!
Oa oa oa!
Tôi ch-ết rồi, tôi ch-ết rồi!”
Cha thằng ngốc nghiến răng nói:
“Thằng đó có thể đưa được nhiều hơn tôi sao?
Tôi thêm một trăm nữa.”
Lòng Tô Ngọc Cầm ngứa ngáy, nhưng bị Tô Thường Nga ngăn lại, nói nhỏ:
“Mẹ, con không muốn nó được hưởng vinh hoa phú quý đâu.
Đợi chuyện bên con thành công, còn kiếm được nhiều hơn thế này nữa.”
“Thật không?”
Ánh mắt Tô Thường Nga lướt qua thân hình mảnh mai yểu điệu của Tô Nhụy, cười xấu xa nói:
“Mẹ cứ yên tâm.”
Tô Thường Nga chỉ vì không muốn Tô Nhụy sống tốt, không ngờ lại vô tình giúp cô tránh được một kiếp nạn.
Cũng là giúp chính mình tránh được một kiếp.
Tô Nhụy không nghe thấy lời bọn họ, bình tĩnh nói với cha thằng ngốc:
“Thêm bao nhiêu cũng vô ích, chuyện hôn sự của tôi tôi tự quyết định, các người về đi.”
Người đàn ông ngây ngô bật dậy, nước mắt to bằng hạt đậu lăn dài, chỉ vào Tô Nhụy nói:
“Tôi sẽ canh chừng em, nếu em chia tay với hắn thì tôi sẽ đến cưới em!”
Tô Nhụy:
“...”
Còn gì đáng sợ hơn việc một thằng ngốc biết dọa g-iết người không?
Cuối cùng người đàn ông ngây ngô bị hai người anh họ dìu ra khỏi sân nhà họ Tô.
Tô Nhụy quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Tô Thường Nga:
“Chị đang tính toán cái gì?”
Tô Thường Nga cẩn thận cất mảnh giấy vào túi, cười rạng rỡ như hoa nói:
“Chẳng phải là để cứu em sao, chị đành phải lôi em rể ra trước vậy.”
“Chị đừng nói bậy, tôi không có đối tượng nào hết.”
Tô Nhụy không thèm để ý đến Tô Thường Nga nữa, biết người này chẳng có ý gì tốt đẹp.
Tô Nhụy vào phòng bốc một nắm muối rắc ra sân để xua đuổi vận đen.
Xong xuôi cô bê cái rổ nhỏ ra ngồi dưới cây táo khâu vá mấy thứ xanh xanh đỏ đỏ.
Tô Thường Nga còn định đợi Tô Nhụy hỏi chuyện mình, nhưng Tô Nhụy cứ lờ đi, nhất quyết để cô ta phải sốt ruột.
Tô Thường Nga không nhịn được nữa, chủ động đi tới cạnh chiếc ghế gỗ, đắc đắc ý ý nói:
“Em xem sĩ quan quân đội lợi hại chưa, chỉ mới nói ra thôi đã dọa cho thằng ngốc chạy mất dép rồi.
Chị bảo này em gái, thức thời mới là trang tuấn kiệt, chị đây tốt bụng tìm cho em một đối tượng tốt, em phải biết ơn đấy.
Nếu không em định gả cho thằng ngốc thật à?”
Tô Hồng Bội ôm củi khô với vẻ mặt đầy ngạc nhiên, thực sự tin vào lời nói dối của Tô Thường Nga, cũng đi tới nắm tay Tô Nhụy nói:
“Giới thiệu sĩ quan quân đội cho em á?
Đây là chuyện đại hỷ đấy.”
Tô Nhụy cạn lời vô cùng.
Đại hỷ cái nỗi gì, chẳng qua là có người đầu óc có vấn đề thôi.
Tô Nhụy hỏi ngược lại:
“Chị thực sự thấy đó là chuyện đại hỷ à?”
“Đúng thế chứ còn gì?
Chẳng lẽ còn là chuyện gì khác sao?
Đều là người một nhà, con hai chắc không hại em đâu.”
“...”
Tô Nhụy bảo Tô Hồng Bội thuần khiết đều là vì sự bao bọc đối với tình thân.
Có lẽ vì oán niệm của Tô Nhụy quá lớn, Tô Hồng Bội vội vàng móc từ trong túi ra một miếng bánh vừng nhét vào miệng Tô Nhụy để dỗ dành:
“Bà Uông làm đấy, nhân đậu đỏ nhé.”
Tạm gác chuyện nhà họ Uông mãi không chịu cưới xin qua một bên, bánh vừng nhà họ làm đúng là giòn tan, ăn rất ngon.
Tô Nhụy biết họ đang tính toán cái gì, chẳng phải là không muốn đưa tiền lễ hỏi sao.
Cứ kéo dài đến lúc chị cả lớn tuổi thì khỏi phải đưa, để chị làm trâu làm ngựa không công cho nhà họ.
Là một trong những nhân vật phụ của cuốn sách này, Tô Hồng Bội là người phụ nữ lương thiện và độ lượng, bốn mươi mấy tuổi tận mắt chứng kiến gã họ Uông ngoại tình với em họ, bừng tỉnh nhận ra, ly hôn với nhà họ Uông, một mình nuôi con vất vả vô cùng.
Cũng may con cái ngoan ngoãn, cộng thêm bản thân Tô Hồng Bội chăm chỉ cần cù, bắt kịp thời đại hồng lợi nên chuyển lên thành phố sống cuộc đời tốt đẹp.
Nhưng Tô Nhụy không muốn chị cả phải chịu khổ ở nửa đầu cuộc đời.
Hừ, sớm muộn gì cũng phải phá hỏng chuyện nhà họ.
Tô Thường Nga nháy mắt với Tô Ngọc Cầm.
Tô Ngọc Cầm muốn định đoạt hôn sự của Tô Nhụy trước khi Tô Lực về, liền tiến lên giả tạo nói:
“Trong nhà có giấy viết thư đấy, lát nữa con viết một lá thư gửi qua đó làm quen với người ta đi.”
Tô Nhụy phản kháng kịch liệt:
“Ai biết người đó là người hay là ma?
Con không viết.”
Tô Thường Nga nói:
“Mày không viết cũng phải viết, nếu không chị gọi thằng ngốc quay lại nhé?”
Tô Hồng Bội cũng ở bên cạnh nhỏ nhẹ khuyên nhủ:
“Cứ đuổi gia đình thằng ngốc đi trước đã, cũng không phải bảo em kết hôn ngay, em cứ coi như có thêm một người bạn qua thư đi.”
Tô Nhụy cũng muốn đuổi gia đình thằng ngốc đi, nhưng không phải là vừa thoát khỏi hang cọp lại sa vào miệng hùm sao.
Tô Thường Nga nói:
“Đây không phải là bạn qua thư, đây là xem mắt.
Lát nữa nhớ gửi kèm một tấm ảnh qua đó cho người ta xem.
Nếu người ta không ưng thì thôi vậy.”
Tô Hồng Bội vội nói:
“Em gái chị chắc chắn không ai không ưng đâu.”
Tô Thường Nga liếc cô một cái, mỉa mai nói:
“Thật không biết ai mới là chị ruột của chị nữa.”
Nói xong, cô ta móc vài hạt hướng dương trong túi ra, c.ắ.n trong miệng nói:
“Sáng mai người đưa thư đến, mày đừng quên gửi thư đấy.
Người ta là phó đại đội trưởng, mày phải biết nắm bắt cơ hội.”
Tô Nhụy vặn lại:
“Nắm bắt cơ hội?
Vậy chị nói xem nên viết thế nào?”
Tô Thường Nga đã nghĩ kỹ từ trước, vừa bấm ngón tay vừa nói:
“Quê quán họ tên, thông tin cá nhân, sở thích đam mê phải nói chứ?
Nếu không người ta biết mày là ai.”
Cô ta ngoài miệng nói vậy, trong lòng lại tính toán phải để Tô Nhụy viết càng rõ ràng càng tốt.
Bảo là tốt cho mình thì Tô Nhụy không tin.
Tuy nhiên thằng ngốc trước mặt đang hổ báo cáo chồn, Tô Ngọc Cầm dường như có tâm muốn gả mình cho đối phương.
Gia đình thằng ngốc làm việc đến tính mạng cũng không cần, Tô Nhụy lo lắng sẽ khó phòng bị.
Thêm nữa là Tô Hồng Bội tuy hơi khờ, nhưng có một câu nói đúng, cứ coi như là bạn qua thư trước đã.
Vừa khéo có thể yên ổn được một thời gian, để cô vượt qua giai đoạn này, đợi cha cô về rồi tính sau.
