Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [thập Niên 70] - Chương 85
Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:13
Tô Nhụy nói:
“Hèn chi không thấy cô ta đâu."
Tô Hồng Bội bảo:
“Chị thấy người đó hung thần ác sát lắm, em tuyệt đối đừng có lai vãng qua bên đó."
Tô Nhụy hỏi:
“Thế còn chị?
Chị có ý gì với anh Trần Hải Diêm không?"
Tô Hồng Bội đáp:
“Chị lớn hơn anh ấy ba tuổi, gia cảnh thế này cũng chẳng xứng với người ta."
Chị vò vò vạt áo, vốn tưởng mình có thể chấp nhận việc nữ đồng chí khác đối tốt với Trần Hải Diêm, nhưng giờ trong lòng thật sự thấy khó chịu.
Diễm Nhi cũng không phải người ngoài, tuổi tác và Trần Hải Diêm cũng hợp, công việc lại tốt.
Nhưng chị thật sự thấy buồn.
Tô Nhụy nói:
“Anh ấy sớm đã có ý với chị rồi.
Nếu chị cứ giữ kẽ mãi, cẩn thận bị người ta cướp mất đấy."
Tô Hồng Bội cúi đầu:
“Để chị suy nghĩ thêm đã.
Chị không muốn anh ấy phải làm anh em cột chèo với hạng người như thế."
Tô Nhụy hỏi gặng:
“Thế chị có thích anh ấy không?"
Nếu là bình thường Tô Nhụy tuyệt đối sẽ không hỏi như vậy, mà hỏi thì Tô Hồng Bội cũng chẳng nói.
Hôm nay lời đã đến nước này, Tô Hồng Bội không muốn phủ nhận lòng mình.
Thấy trong phòng không có ai khác, chị thấp giọng:
“Người như thế ai mà chẳng thích.
Chị chỉ không muốn anh ấy bị chị kéo lụy thôi."
“Tôi không sợ em kéo lụy!"
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng của Trần Hải Diêm, Diễm Nhi đã kéo anh tới đứng chặn ở cửa, nghe trộm lời của Tô Hồng Bội tuy không quang minh chính đại cho lắm, nhưng anh quá muốn biết tâm ý thật sự của chị.
Tô Hồng Bội “ối" một tiếng, mặt đỏ như lửa đốt.
Diễm Nhi đứng ở cửa, thô lỗ nhét bát canh đậu xanh vào tay Trần Hải Diêm, nói với Tô Hồng Bội:
“Cậu mà còn do dự nữa là tớ cướp anh ta đi luôn đấy."
Trần Hải Diêm vội vàng nói:
“Đừng đừng đừng, đồng chí Diễm Nhi, người tôi thích là đồng chí Tô Hồng Bội.
Tôi có lỗi với cô."
Diễm Nhi nhổ một bãi nước bọt, cười mắng:
“Cho anh cái thang là anh leo lên thật đấy à.
Tôi với tiểu Nhụy đang đợi uống r-ượu mừng của hai người đây."
“Có, muốn bao nhiêu cũng có."
Trần Hải Diêm ngây người nhìn Tô Hồng Bội, lắp bắp nói.
Tô Hồng Bội hiểu ra mình bị Tô Nhụy gài bẫy hỏi chuyện, oán trách nắm đ-ấm định đ-ánh Tô Nhụy, Tô Nhụy cười hì hì né tránh:
“Hai người cứ nói chuyện đi, em với Diễm Nhi bưng trà qua kia."
Trần Hải Diêm cảm kích nhìn Tô Nhụy và Diễm Nhi rời đi, rồi bước vào trong phòng đối diện với Tô Hồng Bội, cà lăm nói:
“Tôi... tôi đi viết báo cáo."
Tô Hồng Bội hỏi:
“Anh viết báo cáo gì?"
Trần Hải Diêm gầm lên:
“Tôi muốn cưới em, tôi đi viết báo cáo kết hôn!"
Tô Hồng Bội bịt mặt, quay vào tường dậm chân:
“Làm gì có ai nóng vội như anh chứ!"
Trần Hải Diêm nhìn b.í.m tóc dày cộp của chị, thật lòng yêu mến:
“Tôi mà còn nóng vội à?
Tôi thích em bao nhiêu năm rồi.
Đồng chí Tô Nhụy có thể làm chứng, em thích ăn gì, uống gì, thích vải gì, hoa gì, cô ấy đều nói cho tôi biết hết.
Vui buồn của em chính là vui buồn của tôi.
Tô Hồng Bội, cho tôi một cơ hội, để tôi được yêu em."
Tô Hồng Bội thẹn đến mức muốn đ-âm đầu vào tường, chẳng biết hôm nay Trần Hải Diêm uống nhầm thu-ốc gì rồi.
Bên ngoài, Tô Nhụy và Diễm Nhi vừa đi vừa nhại lại:
“Để tôi được yêu em."
“Tôi cũng yêu cậu."
Hai người Tô Nhụy và Diễm Nhi rời đi rồi túm tụm cười hì hì với nhau.
Diễm Nhi hỏi:
“Sao cậu biết gọi Trần Hải Diêm tới là sẽ thành công?"
Tô Nhụy nói:
“Anh ấy lo chị cả em bị bắt nạt ở nhà họ Tô, bao nhiêu năm nay em cũng thấy rõ rồi.
Em nghĩ chi bằng chọn ngày không bằng gặp ngày, thời cơ tốt không đợi ai, cứ nói thẳng ra cho xong, thành hay không thì cho một lời dứt khoát, đỡ phải ai nấy đều bồn chồn trong lòng."
Quan trọng là thấy Tô Hồng Bội dường như cũng có ý với Trần Hải Diêm, cô rất sẵn lòng đẩy một nhát.
Tô Nhụy còn đang mải cười chuyện người ta yêu đương, cùng Diễm Nhi đi đến đầu thôn đưa trà cho các chiến sĩ, vừa ngẩng đầu lên đã thấy xe Jeep của Phương Trì Dã từ trên núi xuống.
Phương Trì Dã trước tiên tiến hành kiểm tra công trình cáp điện, thấy tuyến thi công được vạch bằng vôi trắng của thôn Tiểu Bá, bèn nói với chị Triệu:
“Nửa năm nay làm phiền mọi người đi lại khó khăn rồi."
Có thể tưởng tượng được đường sá thôn Tiểu Bá sẽ bị đào xới đến mức nào.
Nếu khôi phục thành đường bùn thì đơn giản, nhưng các đồng chí phụ nữ thôn Tiểu Bá thà thắt lưng buộc bụng chứ không chịu mất mặt, nhất quyết muốn làm đường xi măng, việc này lại tốn thêm một quý nữa.
“Không sao đâu, mọi người đều đang vui vẻ lắm."
Phương Trì Dã gật đầu:
“Cảm ơn sự phối hợp của mọi người, bộ đội sẽ luôn ghi nhớ."
Sau khi chào hỏi chị Triệu xong, Phương Trì Dã lững thững đi tới đứng cạnh Tô Nhụy.
Tô Nhụy cũng không nói gì, buông thõng đôi tay nhỏ thổi làn gió tháng Năm, cực kỳ dễ chịu.
Bỗng nhiên, mu bàn tay cô hơi ngứa.
Cúi đầu nhìn, Phương Trì Dã đang lén dùng đầu ngón tay gãi nhẹ cô một cái.
Tô Nhụy mím môi cười, Phương Trì Dã cười hỏi:
“Cho xin ngụm trà?"
Tô Nhụy đáp:
“Mua nước ngọt cho anh nhé, đi không?"
Phương Trì Dã nói:
“Đúng lúc tôi có mang đồ ngon cho em đây."
Nói rồi anh lấy từ trong túi ra một gói chân gà da hổ đưa cho Tô Nhụy:
“Nhớ là em thích ăn cái này."
Một đồng rưỡi mới được năm cái thôi đấy, cái anh chàng phá gia chi t.ử này!
Tô Nhụy nhận lấy chân gà, nuốt nước miếng, ngon thì đúng là ngon thật.
Thôi kệ, ở nhà thì tiết kiệm chứ ra ngoài thì phải hưởng thụ tí chứ.
Họ cùng đi về phía hợp tác xã, hai người đi sát cạnh nhau, chẳng hề kiêng dè ánh mắt người khác.
Sắp đến cửa hợp tác xã thì gặp hai người đi ngược chiều tới.
Thị lực của Phương Trì Dã cực tốt, anh thấp giọng:
“Chiến Hoan?"
Đối diện, Tô Thường Nga mặt mày tiều tụy, đang dẫn Chiến Hoan đến ủy ban thôn tìm Tô Nhụy mà không thấy, đang định đi về phía công trường thi công, không ngờ lại chạm mặt nhau.
Mặt mũi nhìn chưa rõ nhưng cái dáng đi thì cô ta nhận ra ngay.
Từ đằng xa, cô ta đã chống nạnh đứng đợi rồi.
Chiến Hoan những ngày này đã để râu quai nón mọc ra, gã gác tay lên vai Tô Thường Nga, nheo mắt hỏi:
“Đó là đứa em gái của cô à?"
Tô Thường Nga nịnh nọt:
“Hoa khôi của thôn đấy, đẹp lắm.
Năm nay mới mười tám, mơn mởn luôn."
Chiến Hoan hất cằm, nắm đ-ấm kêu răng rắc:
“Kẻ bên cạnh nó là ai?
Sao cũng mặc đồ xanh (quân phục)?
Cô không lừa ông đấy chứ?"
Tô Thường Nga nén nỗi sợ hãi trong mắt, nhỏ giọng:
“Chắc là chiến sĩ giúp sửa đường thôi, hôm nay anh cứ nhìn người trước đã, lát nữa tôi sẽ giúp anh đưa nó—"
Chiến Hoan túm lấy tóc cô ta, ép cô ta ngẩng đầu lên:
“Cô đúng là một con mụ độc ác thật đấy."
Tô Thường Nga không dám kêu la, ở nhà cô ta càng kêu thì Chiến Hoan càng đ-ánh nặng.
Ngược lại cứ khép nép làm người, cẩn thận hầu hạ thì gã còn nhịn được không ra tay.
