Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [thập Niên 70] - Chương 91
Cập nhật lúc: 26/02/2026 19:02
Cả hai người họ đều làm thẻ ưu đãi nông nghiệp, Tô Nhụy là vì lý do công việc, bản thân cũng năng nổ chạy ngược chạy xuôi.
Tô Hồng Bội thì thực sự là để tiện về thăm Trần đại nương nên mới đặc biệt làm.
Trên xe khách không nhiều người.
Có người đi qua thôn Nghĩa Vọng để mời bác sĩ thú y chữa bệnh cho gia súc, có người thì đi đến trạm cuối là đơn vị bộ đội để thăm thân.
Tô Nhụy và Tô Hồng Bội mỗi người ôm một cái túi, xóc nảy mãi mới tới bộ đội.
Chưa kịp xuống xe, Tô Nhụy đã nhanh mắt nhìn thấy qua cửa sổ Trần Hải Diêm và Phương Trì Dã đang đứng đợi ở đó.
Tô Nhụy vẫy tay điên cuồng, Phương Trì Dã mỉm cười đầy ý nhị.
Tô Nhụy không hài lòng, Phương Trì Dã mới giơ tay vẫy vẫy.
Tô cán bộ nhỏ lúc này mới hài lòng.
Trần Hải Diêm giờ đã oai phong rồi, ngay cả Phương Trì Dã cũng bị anh sắp xếp:
“Trong nhà còn chút việc chưa dọn xong, em gái em cứ nói chuyện với đoàn trưởng Phương đi, trưa nay nhà anh đỏ lửa thì qua ăn cơm nhé.”
Tô Nhụy cố ý đứng sát cạnh Phương Trì Dã, gật đầu nói:
“Vâng anh rể, mười hai giờ hai đứa em chuẩn mười hai giờ có mặt.
Anh với chị cả nhớ chú ý thời gian nhé.”
Tô Hồng Bội đỏ mặt:
“Chú ý thời gian gì chứ.”
Tô Nhụy nói:
“Nấu cơm ấy ạ, chiều đối tượng của em còn phải làm việc mà.”
Phương Trì Dã rất phối hợp, đối tượng nhỏ tự mình dâng tới cửa, bảo anh làm gì cũng được.
Đợi đến khi lừa được đối tượng nhỏ vào ký túc xá đơn thân, Phương Trì Dã cũng không thèm giả vờ nữa.
Con sói đuôi dài đã lộ ra bộ mặt thật, khiến Tô cán bộ nhỏ thở không ra hơi.
Cô ngồi trên đùi Phương Trì Dã, ôm cổ anh vùi đầu vào.
Trong phòng chưa đốt lò, nhưng vẫn khiến cô toát mồ hôi.
“Báo cáo kết hôn đã nộp lên rồi.”
Phương Trì Dã tình trạng tốt hơn Tô Nhụy nhiều, ít nhất là không đổ mồ hôi.
Anh hôn lên chiếc cổ trắng nõn thơm tho nói:
“Thấy em khó chịu, anh còn khó chịu hơn.”
Tô Nhụy thẹn quá hóa giận bò xuống, ngồi bên mép giường chỉnh lại quần áo nói:
“Là anh khó chịu, nên cố ý làm em khó chịu theo.”
Phương Trì Dã chỉ mặc một chiếc áo lót quân đội, cảm giác nóng bỏng từ làn da khiến Tô Nhụy không dám lại gần nữa.
Cô nhìn xuống dưới một chút, tốt lắm, Phương Trì Dã, anh vậy mà vẫn chưa...
Phương Trì Dã kiềm chế nói:
“Nếu thật sự như vậy, hôm nay em đừng hòng ra ngoài.”
Có những chuyện đã khắc sâu vào xương tủy, anh muốn dành cho Tô Nhụy vào đêm tân hôn.
Chứ không phải phạm sai lầm trong một căn ký túc xá tạm bợ này.
“Em đi tắm trước nhé?”
Phương Trì Dã đi đến cửa nhà vệ sinh, sờ sờ ống nước nói:
“Vừa hay có nước nóng.”
Tô Nhụy thời gian qua quả thực vất vả, Phương Trì Dã biết cô muốn ngâm mình, còn kiếm được một cái thùng nước cao bằng nửa người cho cô.
“Được, vậy anh không được vào đâu đấy.”
Tô Nhụy rất thích bố cục một phòng khách một phòng ngủ một vệ sinh ở đây, còn có cả một bức tường đầy sách quân sự và báo chí, cô nhìn thấy là thích ngay.
Nơi này là lãnh địa riêng của Phương Trì Dã, tràn ngập hơi thở của anh, và cô đã bước vào.
Phương Trì Dã xả nước xong, ra cửa thấy Tô Nhụy ôm quần áo như một chú mèo nhỏ, đứng sau khe cửa chỉ tay đe dọa anh:
“Không được vào đâu nhé.”
Phương Trì Dã định thần lại:
“Anh hứa với em, sẽ luôn ở phòng khách đọc sách.”
Nhà vệ sinh ở trong phòng ngủ, anh thì ở phòng khách.
Tô Nhụy cảm thấy rất an toàn.
Đợi đến khi cô đang lim dim tận hưởng việc ngâm mình, bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Tiếp đó nghe thấy Phương Trì Dã hỏi:
“Ai đấy?”
Người cán bộ trực ban đưa Ngô Đan tới đứng nghiêm nói:
“Đây là Bí thư Ngô của thôn Khánh Nam, muốn báo cáo công việc với thủ trưởng.”
Cách đây không lâu Phương Trì Dã từng tìm Ngô Đan để làm dây cáp điện, cán bộ trực ban cứ ngỡ là chuyện tương tự nên đã dẫn người tới.
Phương Trì Dã trước tiên vào phòng ngủ khép cửa lại, quay đầu liếc nhìn Ngô Đan nói:
“Bí thư Ngô, có chuyện gì mà nhất định phải nói hôm nay sao?”
Ngô Đan ở ngoài cửa bịa ra một lý do, Tô Nhụy nghe không rõ.
Dù sao thì cũng mặt dày mày dạn vào được trong ký túc xá của Phương Trì Dã.
Tô Nhụy mặc quần áo t.ử tế, rón rén áp tai vào cửa nghe ngóng.
Ngô Đan nịnh nọt cười nói:
“Đoàn trưởng Phương ngài đừng chấp nhất.
Là tôi nghe ngóng được đơn vị mình sắp kéo dây điện thoại.
Tôi thấy có người ra ngoài thu mua máy điện thoại rồi.”
Phương Trì Dã cho ông ta vào cũng là để xem Ngô Đan có ý đồ gì, không để lại dấu vết liếc nhìn về phía phòng ngủ một cái, đi tới ghế sofa ngồi xuống nói:
“Rồi sao?”
Ngô Đan ngoác mồm cười đến mức cơ mặt sắp chuột rút:
“Ngài xem có thể nào đừng lắp cho thôn Tiểu Bá trước, mà ưu tiên cho thôn Khánh Nam chúng tôi không?
Tôi nghe nói trong quân đội ngài là cái này——” nói đoạn giơ ngón tay cái lên lắc lắc, lại cười nói:
“Cũng không thể bao nhiêu cái lợi đều cho thôn Tiểu Bá hết được.”
Phương Trì Dã cười lạnh một tiếng nói:
“Hồi trước kéo dây cáp điện qua thôn các ông, cả thôn trên dưới ngăn cản.
Giờ biết lợi ích rồi lại tới tìm tôi?”
Ngô Đan nói:
“Chúng tôi với thôn Nghĩa Vọng, thôn Tiểu Bá đều là anh em một nhà.
Ba thôn nghèo duy nhất của huyện.
Sự ưu đãi của các ngài không thể chỉ cho người khác mà không cho chúng tôi được.
Dù sao khoản trợ cấp nghèo đói của huyện chia cho ba thôn cũng như nhau mà.”
Dây cáp điện là cơ sở hạ tầng phục vụ quân đội, sau mới đến dân sinh.
Tiện tay giúp thì giúp, xóa đói giảm nghèo đã có địa phương và trung ương lo, quân đội không chịu trách nhiệm mảng này.
Hơn nữa không có dây cáp điện, dù Phương Trì Dã có muốn lắp dây điện thoại thì cũng phải thiết lập lại trạm thông tin cơ sở.
Chẳng lẽ bỏ qua dây cáp điện, để kỹ thuật lùi lại hai mươi năm sao?
Thấy Phương Trì Dã im lặng, xem chừng là muốn để Ngô Đan tự mình biết khó mà lui.
Ngô Đan vội vàng đi tới cửa, xách những món quà mang theo vào trong ký túc xá.
Phương Trì Dã trầm giọng hỏi:
“Thế này là có ý gì?”
Ngô Đan hạ thấp giọng nói:
“Đây toàn là đồ tốt cả.
Ngài xem, đây là nhân sâm hoang dã hai mươi năm, ăn vào kéo dài tuổi thọ.
Gói này là thịt sói, ăn vào c-ơ th-ể cường tráng.
Còn cái này mới thực sự là bảo bối, hì, tuyết liên thiên sơn, ăn vào giúp ngài tám mươi tuổi vẫn trẻ trung như thanh niên!”
Phương Trì Dã đang định nghiêm khắc từ chối, không ngờ nghe thấy trong nhà vệ sinh có tiếng động nhỏ.
Anh đứng dậy nói với Ngô Đan:
“Mau mang về đi.”
Vào đến nhà vệ sinh, thấy Tô Nhụy đã sớm mặc quần áo chỉnh tề, hầm hầm chỉ tay ra ngoài cửa nói:
“Ông ta muốn nẫng tay trên máy điện thoại của thôn Tiểu Bá chúng ta!”
Phương Trì Dã bật cười nói:
“Vô ích thôi, anh sẽ không phê chuẩn đâu.”
Tô Nhụy nói:
“Đuổi ông ta ra ngoài.”
Phương Trì Dã cười đáp:
“Được, đuổi ra ngay đây.”
Ngô Đan vẫn ở phòng khách đợi Phương Trì Dã vào trong, thở phào một cái thật mạnh.
Không hổ là người đứng đầu quân đội, tuổi còn trẻ mà áp lực thật lớn.
Đối mặt với vị lãnh đạo này khiến ông ta tim đ-ập như đ-ánh trống.
Khó khăn lắm mới nói hết được những lời đã chuẩn bị, nghe Phương Trì Dã bảo ông ta mang đồ đi, ông ta vội vàng lách cửa chạy mất.
