Đại Mỹ Nhân Hương Cảng Những Năm 80 - Chương 6

Cập nhật lúc: 26/01/2026 11:02

Lâm Khả Doanh không có hộ khẩu cảng Thơm, đương nhiên không thể mua cổ phiếu, cô tìm kiếm xung quanh, thoáng thấy một bà nội trợ ở cách đó không xa đang phân vân trước bảng đen ghi thông tin cổ phiếu ở ngay phía trước sảnh, bà ấy đang dùng tiếng Quảng Đông không mấy lưu loát để hỏi thăm tình hình cổ phiếu từ vài bà nội trợ khác.

Vô số bà nội trợ toàn thời gian cũng có giấc mơ chơi chứng khoán, chỉ là chơi chứng khoán có rủi ro, mua theo mã nào mới đúng? Thực sự là khiến người ta phải đắn đo.

Chờ đến khi bà ấy tách ra một mình, mãi vẫn không quyết định được, Lâm Khả Doanh lúc này mới tiến lại gần, thử lên tiếng: "Chị ơi, chị là người từ đại lục sang à?"

Chỉ vài câu nghe được ban nãy đã khiến Lâm Khả Doanh đoán được tám chín phần, giọng Quảng Đông của người chị này rõ ràng là học sau này, âm điệu rất đặc trưng.

Hà Tú Vân, người đã vượt biên đến cảng Thơm hai mươi năm trước, nghe thấy vậy thì giật mình kinh ngạc, sau khi trò chuyện vài câu với Lâm Khả Doanh, nhất là nghe Lâm Khả Doanh nói chuyện từ đại lục cho đến bộ phim truyền hình giờ vàng hot nhất hiện nay của cảng Thơm, bà đột nhiên nảy sinh cảm giác thân thiết.

Hà Tú Vân và chồng đều là người vượt biên, khi ổn định cuộc sống ở cảng Thơm cũng chỉ làm những công việc chân tay lương thấp nhất, sau này chồng làm cửu vạn, bà bày một sạp hàng bán chè (đường thủy), cộng thêm việc nuôi hai đứa con nên đã xin được một căn hộ công cộng nhỏ hẹp như chuồng chim bồ câu.

Bây giờ con gái bị bệnh, những người có thể mượn tiền bà đều đã mượn hết rồi, nhưng vẫn không đủ tiền phẫu thuật, mắt thấy đứa trẻ sắp phải dừng điều trị, hai vợ chồng lúc này mới chuẩn bị liều lĩnh đ.á.n.h một canh bạc, nắm c.h.ặ.t năm trăm HKD cuối cùng đi tới thị trường giao dịch cổ phiếu.

Lâm Khả Doanh có thể hiểu được tâm lý của con bạc khi lâm vào đường cùng, bèn quay sang nhìn thông tin của các mã cổ phiếu viết trên bảng đen.

Cô nhớ trước khi xuyên không, sếp của mình đã từng cảm thán rằng năm đó đi làm ăn ở cảng Thơm đã không có tầm nhìn mua cổ phiếu, thật đáng tiếc khi bỏ lỡ đợt tăng giá mạnh của cổ phiếu Cửu Long Thương vào đầu tháng sáu.

Tính toán thời gian, rồi nhìn lại giá mỗi cổ phiếu Cửu Long Thương trên bảng đen hiện nay là mười đồng, trong lòng cô kiên định, giao luôn ba mươi bảy HKD của mình qua: "Chị Hà, mua Cửu Long Thương đi, ba mươi bảy đồng này của em cũng xuống tiền cùng với chị."

Chỉ để lại một đồng để đi xe buýt.

Nếu không phải vì đường về biệt thự quá xa, Lâm Khả Doanh thậm chí còn không muốn để lại một đồng này.

Hà Tú Vân vốn dĩ là người thật thà, lần đầu mua cổ phiếu không tránh khỏi lo sợ, sau khi trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng kịch liệt, lúc này mới đồng ý: "Được!"

Xác nhận thông tin mua cổ phiếu với nhân viên áo đỏ, giao tiền.

Cùng lúc đó, tại phòng VIP trên tầng hai của Giao dịch Viễn Đông, những khách hàng lớn sở hữu lượng cổ phiếu khổng lồ đang ở bên trong.

Trong căn phòng đóng kín cửa, thư ký Dương đang báo cáo với Trình Vạn Đình: "Đại thiếu gia, cổ phiếu Cửu Long Thương đã được mua rải rác một triệu cổ phiếu rồi."

"Ừ." Trình Vạn Đình đứng trước cửa sổ kính, dư quang thoáng thấy một bóng dáng mặc áo hoa xanh thẫm ở vòng ngoài cùng, ánh mắt anh khẽ động, "Lưu Chí Cao sắp ra tay rồi, cổ phiếu Cửu Long Thương sẽ tăng mạnh ngay thôi."

Mặc dù chuẩn bị để Lưu Chí Cao và Jardine Matheson đấu với nhau và đàm phán trước, nhưng Trình Vạn Đình không định khoanh tay đứng nhìn, nhân cơ hội này kiếm một món trước cũng được.

Sau khi tạm biệt chị Hà tại Sàn giao dịch Viễn Đông, Lâm Khả Doanh mang theo một đồng HKD cuối cùng đi tìm bến xe buýt, nào ngờ khu Trung Hoàn xe cộ qua lại nhộn nhịp, những chiếc xe sang bên đường đã thu hút ánh nhìn của cô trước tiên.

Thứ càng thu hút ánh nhìn của cô hơn chính là người đàn ông cao lớn trong bộ vest lịch lãm đang chuẩn bị lên xe, đó không phải là vị hôn phu của cô thì là ai!

"Đại thiếu gia!" Lâm Khả Doanh vui mừng khôn xiết, bước nhỏ tiến lại gần.

Theo đúng cốt truyện, cô phải tiếp xúc nhiều với vị hôn phu, bày tỏ sự yêu mến, như vậy mới khiến anh ta phiền lòng mà vung ra một triệu HKD để hủy bỏ hôn ước.

Nhưng bây giờ, Lâm Khả Doanh càng vui mừng hơn vì chắc chắn sẽ có xe đi nhờ rồi, tiết kiệm được một đồng tiền xe buýt rồi!

Một tiếng "Đại thiếu gia" trong trẻo dịu dàng lọt vào tai, lờ mờ còn ẩn chứa vài phần vui mừng.

Trình Vạn Đình dừng động tác bước vào xe, đứng thẳng người nhìn lại, liền thấy người phụ nữ đã gặp đêm qua xuất hiện trước mắt.

Buổi trưa nắng gắt, Lâm Khả Doanh mặc bộ đồ hoa nhí màu xanh thẫm với vài miếng vá, cổ áo và tay áo đã giặt đến bạc màu, hai b.í.m tóc tết đen bóng loáng đung đưa theo nhịp chạy nhanh của cô.

Ánh mặt trời dường như rơi vào đôi mắt trong veo thanh khiết đó, lấp lánh rạng ngời.

"Đại thiếu gia, thư ký Dương, hai người có về biệt thự lưng chừng núi không?" Lâm Khả Doanh nghĩ đến việc mình đã tiết kiệm được một đồng tiền xe buýt là thấy vui rồi.

Mặc dù hôn ước sắp bị hủy bỏ, nhưng để vị hôn thê đi nhờ xe chắc hẳn phải có sự giác ngộ này chứ.

Thư ký Dương ngạc nhiên không biết tại sao vợ nuôi của Trần thiếu gia lại chạy đến đây, sau khi hỏi vài câu, biết được Lâm tiểu thư tự mình ra ngoài dạo chơi, anh ta chỉ gật đầu nhìn về phía đại thiếu gia.

Trình Vạn Đình đương nhiên nghe ra ý tứ trong lời nói của cô vợ nuôi của em họ, người này muốn đi nhờ xe của mình về biệt thự lưng chừng núi.

Anh dứt khoát ngồi vào chiếc Rolls-Royce Silver Spur, khoảnh khắc cửa xe đóng lại liền dặn dò thư ký: "Minh Huy, gọi xe đưa Lâm tiểu thư về."

"Vâng." Thư ký Dương hiểu rõ trong lòng, đại thiếu gia làm sao có thể chở một người phụ nữ không liên quan về chứ, huống hồ người này còn là vợ nuôi của em họ đại thiếu gia nữa!

Mặc dù không được đi nhờ xe sang của vị hôn phu, nhưng dù sao cũng tiết kiệm được tiền taxi và thời gian đi xe dài dằng dặc, Lâm Khả Doanh vui vẻ ngồi taxi về biệt thự lưng chừng núi.

Nhìn bộ dạng vị hôn phu coi cô vợ nuôi này như rắn rết mà tránh xa, tiền bồi thường tăng lên một triệu chắc chắn không còn xa nữa!

Hai ngày sau, thị trường chứng khoán cảng Thơm có những biến động dữ dội, Lâm Khả Doanh đọc những tờ báo được đưa đến biệt thự lưng chừng núi mỗi ngày, tuy không biết viết chữ phồn thể, nhưng giống như đa số người Trung Quốc, dường như cô bẩm sinh đã có khả năng đọc hiểu chữ phồn thể.

Sau khi đọc hiểu được bảy tám phần ý nghĩa trên báo, Lâm Khả Doanh khẳng định cổ phiếu Cửu Long Thương đang được một thế lực bí ẩn thu mua số lượng lớn, bắt đầu tăng giá, từ mười đồng mỗi cổ phiếu hai ngày trước đã tăng vọt lên hai mươi lăm đồng mỗi cổ phiếu.

Cô rời khỏi biệt thự lưng chừng núi, đi đến căn hộ công cộng nơi Hà Tú Vân sinh sống, hai người cùng bàn bạc, do cô đưa ra ý kiến, đợi thêm một thời gian nữa mới bán ra.

Hà Tú Vân gan không lớn, từ khi mua cổ phiếu mỗi ngày đều ngủ không ngon giấc, mở mắt ra việc đầu tiên là xem tình hình cổ phiếu Cửu Long Thương, thực sự là bồn chồn lo lắng, vô cùng khổ sở.

Thấy cổ phiếu bây giờ thực sự tăng giá rồi, phản ứng đầu tiên ngoài vui mừng ra thì lại thấp thỏm lo âu không biết buổi chiều có bị giảm mạnh không, ngày mai lại giảm tiếp không.

"Mua cổ phiếu này đúng là khó chịu quá, tăng thì vui nhưng cũng khó chịu, không biết khi nào nên bán nữa." Bà ấy mang vẻ mặt u sầu không giống một người mua được cổ phiếu tăng giá chút nào, "Đợi sau khi nộp đủ viện phí cho Đình Đình, tôi sẽ không bao giờ đụng vào cái thứ này nữa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.