Đại Quốc Hình Cảnh 1990 - Chương 224

Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:07

"Cô Chu, mời lên xe." Trịnh Hiền Khải không xuống xe, Lão Tam đeo kính râm, đội mũ mở cửa xe mời cô lên.

Thẩm Trân Châu giống như hôm qua, mang theo hai chiếc túi. Một chiếc đựng đồ cá nhân, một chiếc đựng máy ảnh và thiết bị phỏng vấn. Cô ngồi vào trong xe, phát hiện xe không chạy về hướng trung tâm thành phố mà lại đi ra ngoại ô.

"Ngại quá cô Chu, hay là chúng ta ra nhà hàng ngoại ô ăn mì cá nhé? Là do tôi sắp xếp không chu đáo, nhà hàng xoay buổi sáng không mở cửa."

Trịnh Hiền Khải ngồi cạnh Thẩm Trân Châu, nhỏ nhẹ nói: "Tôi quanh năm cắm đầu vào công việc, chả biết gì về mấy thứ lãng mạn, để cô chê cười rồi."

"Không sao, tôi cũng thích ăn mì cá hơn là nhà hàng xoay. Hồi nhỏ, hàng xóm nhà tôi rất hay câu cá cho nhà tôi, mẹ tôi thường xuyên nấu mì cá cho chúng tôi ăn." Thái độ của Thẩm Trân Châu tốt hơn hôm qua một chút, khiến Trịnh Hiền Khải lầm tưởng cô đã bị sức hút của lão thu phục.

Trịnh Hiền Khải hỏi dò: "Ồ, nghe giọng điệu của cô Chu thì có vẻ cô không phải con một? Bố cô làm nghề gì vậy?"

Thẩm Trân Châu nửa đùa nửa thật đáp: "Bố tôi làm nghề mổ lợn, chuyên mổ mấy con lợn béo. Mấy năm trước không cẩn thận đ.á.n.h người bị thương nên phải ngồi tù, để lại thằng anh trai thiểu năng suốt ngày ở nhà chảy dãi."

"Chậc, xem ra tuổi thơ của cô Chu cũng không mấy êm đềm nhỉ. Nếu cần gì, tôi lúc nào cũng sẵn lòng giúp đỡ." Trịnh Hiền Khải nói tiếp: "Tôi có quen người ở viện điều dưỡng. Nếu tình trạng của anh trai cô không quá tệ, đưa vào đó có thể được điều trị miễn phí."

"Được thế thì còn gì bằng." Thẩm Trân Châu chợt mỉm cười, lúm đồng tiền nhỏ xinh trên má thoáng hiện rồi biến mất, làm Trịnh Hiền Khải trợn tròn mắt si mê.

"Hôm nay xong việc cô nhất thiết phải về tỉnh lị à?" Trịnh Hiền Khải tiếp tục thăm dò: "Nếu không vội, cô có thể cùng tôi đến Liên Thành chơi một chuyến."

"Công việc không thể trì hoãn được." Thẩm Trân Châu cuối cùng cũng dùng khóe mắt liếc lão một cái, vẻ mặt lạnh nhạt hỏi: "Đến Liên Thành làm gì?"

Trịnh Hiền Khải đáp: "Bên đó ba mặt giáp biển, là một thắng cảnh du lịch. Chủ yếu là tôi muốn có vinh hạnh được đưa cô đến đó chơi hai ngày, tiếc là cô lại phải đi. Ngoài ra, tôi cũng định mở chi nhánh bán hàng ở Liên Thành, mở rộng kinh doanh, tạo thêm công ăn việc làm. Cô thấy thế nào?"

Thẩm Trân Châu lại cười: "Đến Liên Thành à? Thế thì tuyệt quá, ông quả nhiên có con mắt tinh đời."

Đôi môi dày của Trịnh Hiền Khải càng cười tươi tắn hơn: "Có vẻ cô Chu rất hài lòng với cách ăn nói và làm việc của tôi. Nói thật, tôi cũng cố tình làm vừa lòng cô. Người làm ăn thành đạt như tôi, số tiền kiếm được mỗi năm dư sức nuôi một đống đàn bà hám danh hám lợi. Nhưng tôi không muốn thế. Tôi thích những người phụ nữ có sự nghiệp, có đam mê riêng, và phải ưu tú như cô cơ. Những kẻ chỉ biết sống dựa dẫm vào người khác, hoàn toàn không nằm trong tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi."

Những lời Trịnh Hiền Khải nói đã không còn là ám chỉ nữa, mà là trắng trợn bày ra ý đồ dơ bẩn của lão. Từng câu từng chữ đều toát lên hàm ý Phóng viên Chu chính là hình mẫu bạn đời lý tưởng mà lão đang tìm kiếm.

Tiếc thay, Phóng viên Chu tính tình kiêu ngạo, chẳng thiếu người theo đuổi, nghe lão nói xong chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt nhẽo.

Trịnh Hiền Khải cũng chẳng bận tâm. Lão quen thói "tiên lễ hậu binh" (trước dùng lời lẽ mềm mỏng, sau mới dùng vũ lực). Nếu đối phương là kẻ cứng đầu thích ăn xương xẩu, thì gặm xương cũng phải từ từ, không được nóng vội.

Đúng như lời lão nói, Thẩm Trân Châu được ăn mì cá. Hương vị thực ra cũng tàm tạm, nhưng phải ngồi đối diện với Trịnh Hiền Khải khiến cô có cảm giác như đang uống mỡ lợn vậy.

Ăn sáng xong, họ quay lại xưởng gạch đỏ. Tối qua trời mưa, lúc Lão Tam mở cửa xe bị một chiếc taxi chạy ngang làm b.ắ.n nước bẩn lên ống quần. Gã không c.h.ử.i rủa mà âm thầm ghi nhớ biển số xe định sau này tính sổ, rồi mở cửa xe mời Trịnh Hiền Khải và Phóng viên Chu lên xe.

Thẩm Trân Châu cũng bị b.ắ.n vài giọt nước. Qua cửa kính ô tô, cô nhận ra người lái chiếc taxi đó là Triệu Kỳ Kỳ. Cô có thể thông cảm cho việc cậu ta muốn đ.â.m c.h.ế.t Trịnh Hiền Khải, nhưng làm ơn đừng đ.â.m trúng cả cô chứ.

May thay, Lão Tam lái xe đi một lúc, chiếc xe bám theo phía sau đã đổi thành Lục Dã cầm lái. Trái tim Thẩm Trân Châu lúc này mới tạm lắng xuống.

Đến khu xưởng trước, Thẩm Trân Châu cầm máy ảnh vừa đi tham quan vừa chụp hình.

"Đây là lò màn thầu nguyên thủy, có lịch sử 27 năm rồi. Ban đầu chỉ nung ra gạch mộc màu vàng, sau khi kỹ thuật nung và tưới nước được nâng cao, hơi nước có thể thẩm thấu hoàn hảo vào gạch mộc, biến nó thành màu đỏ, cũng giúp xưởng chúng tôi sản xuất ra loại gạch đỏ trứ danh này."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.