Đại Quốc Hình Cảnh 1990 - Chương 239
Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:08
Cố Nham Tranh mỉm cười: "Ông không nhận tội cũng không sao. Gia đình của những nạn nhân muốn giải quyết riêng kia cũng đã đến tận hiện trường xem t.h.i t.h.ể rồi. Dù họ có hám tiền đến đâu, khi chứng kiến kết cục bi t.h.ả.m của người thân mình như vậy, ai nấy đều khóc lóc cầu xin cảnh sát phải thực thi công lý. Ông chủ Trịnh ạ, đồng tiền của ông giờ vô tác dụng rồi."
Thẩm Trân Châu thật sự muốn vỗ tay khen ngợi Cố Nham Tranh. Chiêu này đúng là phải vỗ bàn tán thưởng.
Cho gia đình các nạn nhân chứng kiến cảnh tượng khai quật t.h.i t.h.ể hệt như địa ngục trần gian đó, đừng nói là người thường, đến cô là cảnh sát mà nhìn còn thấy kinh hoàng.
Trịnh Hiền Khải bỗng như thể bị ngạt thở, thở hổn hển liên tục: "Không thể nào! Bọn họ không thể nào từ chối tiền được!"
"Ông nghĩ ai cũng giống ông sao?" Cố Nham Tranh nói: "Bản thân ông làm gì ông tự rõ. Ông không phải là con người, nhưng họ thì là người."
Trịnh Hiền Khải hét lên: "Tôi sẵn sàng thêm tiền! Những người c.h.ế.t cứ tính cho tôi, tôi bồi thường hết!"
Đúng lúc này, Chu Truyện Hỉ gõ cửa bước vào từ bên ngoài, lấy ra một tờ giấy viết thư vẫy vẫy: "Người nhà đã viết đơn tập thể, yêu cầu xử phạt nghiêm minh kẻ g.i.ế.c người."
Trịnh Hiền Khải đổ ập người ra phía sau, trừng mắt nhìn trần nhà: "Tiền... tiền mà cũng không thèm... Bọn họ điên hết rồi."
"Khai hay không khai thực ra cũng chẳng quan trọng nữa, nhân chứng vật chứng đã rành rành ra đó. Nhưng chúng tôi vẫn cần một thái độ từ ông." Cố Nham Tranh chỉ vào khẩu hiệu sau lưng Trịnh Hiền Khải: "'Thành khẩn thì được khoan hồng, ngoan cố thì bị nghiêm trị'. Ông là người thông minh, tự mà lựa chọn đi."
Trịnh Hiền Khải nhắm mắt lại, há to miệng hít thở sâu. Vài phút sau, lão lầm bầm: "Tôi... tôi không khai..."
Cố Nham Tranh gật đầu, rút bằng chứng then chốt cuối cùng từ hồ sơ ném ra trước mặt Trịnh Hiền Khải: "Đây là hình ảnh hiện trường phạm tội do Hà Lena chụp lại, có tất cả các người trong này! Kẻ đứng ở vị trí thứ nhất chỉ đạo chôn cất t.h.i t.h.ể chính là ông đúng không? Người tiếp đón khách hàng mua người đẻ thuê cũng là ông đúng không? Kẻ vung d.a.o đ.â.m c.h.ế.t người kia vẫn là ông đúng không?"
Trịnh Hiền Khải bỗng bật dậy, nhìn bức ảnh với vẻ khó tin: "Sao có thể? Rõ ràng tôi không đưa cho cô ta cuộn phim! Không có máy ảnh sao chụp được!!"
Cố Nham Tranh lạnh lùng: "Đừng bao giờ coi thường bất kỳ một người phụ nữ nào. Trịnh Hiền Khải, giờ thì ông khai hay không khai?"
Hai hàm răng của Trịnh Hiền Khải bỗng run lặp cập, cả người run rẩy không ngừng, lời nói cũng lắp bắp: "Khai... tôi khai... Khai thì có phải sẽ không bị t.ử hình không?"
"Còn tùy thuộc vào biểu hiện của ông." Cố Nham Tranh cố tình úp mở: "Tôi vẫn còn những bằng chứng khác chưa đưa ra. Tốt nhất ông nên thành thật khai báo toàn bộ sự việc."
"Tôi khai... Tôi khai!" Trịnh Hiền Khải bắt đầu tuôn một tràng, nước bọt văng tứ tung, nước mắt cũng tèm lem tuôn chảy.
Nước mắt cá sấu.
Thẩm Trân Châu nhìn bộ dạng hèn nhát của Trịnh Hiền Khải, biết rằng những lời khai này chỉ đẩy hắn tiến thêm một bước đến con đường suối vàng mà thôi.
......
Lục Dã từ phòng thẩm vấn của Lão Ngũ bước ra, ném bản lời khai lên bàn làm việc, hớn hở nói: "Khai hết rồi. Bên cô thế nào?"
Thẩm Trân Châu vui vẻ ngồi uống cà phê cùng Hà Lena, điệu đà cong ngón út lên theo phong cách phương Tây: "Trịnh Hiền Khải đã nhận tội. Trương Nhất Minh đồng ý ra tòa làm chứng, chỉ đích danh mọi hành vi phạm pháp của lão."
"Đỉnh ch.óp!" Lục Dã giơ ngón tay cái tán thưởng Thẩm Trân Châu, rồi quay sang hỏi Chu Truyện Hỉ: "Bên người nhà giải quyết thế nào rồi?"
Chu Truyện Hỉ mỉm cười đáp: "Họ sẽ nhận được một khoản bồi thường dân sự. Còn yêu cầu gì thêm thì phải đợi Viện Kiểm sát và Tòa án quyết định."
Thẩm Trân Châu kinh ngạc: "Chẳng phải họ đã viết đơn liên danh yêu cầu trừng trị nghiêm khắc hung thủ, không cần tiền bồi thường sao?"
"Thư đó là giả đấy." Chu Truyện Hỉ nhún vai: "Tôi căn bản không hề dẫn họ đến đó! Hiện trường vụ án quan trọng như thế sao có thể cho họ vào được? Sau đó tôi cũng khuyên người nhà rồi, cái gì đáng nhận thì cứ nhận, còn cái gì không đáng thì chẳng ai ủng hộ họ đâu."
Thẩm Trân Châu há hốc miệng, bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra anh Tranh lừa Trịnh Hiền Khải à?... Vỏ quýt dày có móng tay nhọn nha."
Hà Lena vốn định đi về nghỉ ngơi, nghe vậy cũng bật cười: "Cuối cùng thì tôi cũng hiểu vì sao Đội trưởng Cố lại dặn tôi c.h.ử.i mắng Trịnh Hiền Khải thậm tệ như vậy. Hóa ra là có mưu đồ phía sau."
Thẩm Trân Châu đứng dậy tiễn cô, cảm thán: "Em cũng mới biết là có thể phá vỡ quy tắc như thế đấy."
Hà Lena đứng ngoài hành lang, trông đã rất mệt mỏi, cô giang hai tay ôm Thẩm Trân Châu: "Mọi người phá án xuất sắc quá. Sau vụ này, tôi sẽ làm một chuyên đề về lò gạch đen và đẻ thuê ngầm. Nhớ nhận lời phỏng vấn của tôi nhé."
