Đại Quốc Hình Cảnh 1990 - Chương 265

Cập nhật lúc: 24/03/2026 01:02

"Tầm nhìn dưới nước rất hạn chế, dòng chảy lại xiết, có thể sẽ không thu hoạch được gì đâu!" Một người phụ trách trên tàu tuần tra hét lớn.

Thẩm Trân Châu ra dấu tay OK: "Đã rõ, vất vả cho các anh rồi!!"

"Đại ca đại đổ chuông kìa." Lục Dã huých vai Thẩm Trân Châu nhắc nhở.

Thẩm Trân Châu bước vài bước về phía hàng rào tôn. Rất tiếc là thời này chưa có chức năng hiển thị số gọi đến, nhưng may mà cô không bao giờ nghe nhầm giọng của anh Tranh.

"Có người đến chưa?"

Thẩm Trân Châu nhìn thấy phía sau hàng rào tôn có rất nhiều người dân hiếu kỳ bị thu hút bởi sự ồn ào này, tụ tập đông đúc thành ba vòng trong ba vòng ngoài để xem. Cô quay lại chỗ cũ, nói: "Đến rồi ạ! Em nói anh nghe này, có cả chục chiếc tàu lớn nhỏ kéo đến, hoành tráng lắm, không biết còn tưởng là đi bắt cướp biển cơ."

Nghe Thẩm Trân Châu có thể thao thao bất tuyệt qua điện thoại, Cố Nham Tranh thở phào nhẹ nhõm, giọng nói mang theo ý cười: "Xem ra em rất tự tin là sẽ tìm thấy t.h.i t.h.ể."

Thẩm Trân Châu hạ giọng thì thầm: "Anh Tranh cứ yên tâm ở nhà đi, em nhất định sẽ mang tin tốt về. Nếu có ai mách lẻo gì anh thì đừng có tin nhé."

"Được, yên tâm, ai mách lẻo thì toàn là nói hươu nói vượn thôi."

"Chuẩn luôn!" Cô cảnh sát nhỏ hớn hở, nghe thấy có người gọi bên kia bèn vội vã cúp máy.

Cố Nham Tranh vốn định động viên cô, ngược lại bị Thẩm Trân Châu động viên lại. Sau khi hỏi han vài câu, anh cúp điện thoại, kìm nén khao khát muốn chạy ngay đến bãi biển Sao Biển, ép bản thân ngồi lại bàn làm việc để hoàn thành mớ tài liệu rắc rối.

"Đồng chí Thẩm!" Lục Tiểu Bảo xách theo va-li đồ nghề pháp y chui qua khe cửa hẹp của hàng rào tôn, theo sau là Tần An.

Thẩm Trân Châu ngạc nhiên thốt lên: "Sao hai người lại đến sớm thế?"

Tần An cười nói: "Dù sao tan làm cũng định đến đây chơi một chút, tiện đường ghé qua, đỡ mất công cô lại phải tìm gọi chúng tôi."

Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh nói chen vào: "Sư phụ bảo cô chắc chắn sẽ tìm được t.h.i t.h.ể. Người sĩ diện như cô, nếu không nắm chắc mười mươi thì đời nào lại làm rùm beng gọi ngần ấy người đến đây."

Thẩm Trân Châu đút hai tay vào túi quần, đắc ý liếc nhìn Điền Vĩnh Phong và nhóm Tiêu Mẫn, hất cằm khiêu khích: "Nghe thấy chưa?"

Cố Nham Tranh đã dám cử Đội phó của mình sang tiếp quản vụ án treo của Đội 2, Điền Vĩnh Phong cũng muốn xem Đội Trọng án số 4 rốt cuộc có bản lĩnh gì. Anh ta dứt khoát bảo người của Đội 2 ở lại đây để "học hỏi" kỹ xảo phá án của Đội 4.

"Đã rà soát khu vực biển lân cận, không phát hiện t.h.i t.h.ể!"

"Đã rà soát toàn bộ khu vực đá ngầm, khu vực bất thường, khu vực dòng chảy mạnh, không phát hiện gì cả!"

"Không phát hiện gì ở các khu vực địa hình phức tạp ven bờ!"

Những báo cáo "không phát hiện" liên tiếp dội về khiến sắc mặt Thẩm Trân Châu tối sầm lại. Cô đứng trước bức tường chắn sóng, nheo mắt nhìn đăm đăm xuống khu vực dưới chân cầu, nói với viên hải cảnh trên tàu tuần tra: "Đồng chí, có thể tìm kiếm sâu hơn xuống dưới nữa được không? Tôi nghi ngờ t.h.i t.h.ể có thể bị kẹt trong khe đá ngầm hoặc bị nhét vật nặng dìm xuống vùng nước sâu!"

"Việc này cần liên hệ với Cục Hàng hải để xin sử dụng thiết bị dò tìm cá. Trời sắp tối rồi, không có thiết bị thì không thể tiếp tục tìm kiếm được." Người này có rất nhiều kinh nghiệm tìm kiếm cứu nạn trên biển, nên không vội vã nhổ neo rời đi vì những báo cáo "không phát hiện" liên tiếp, điều này khiến Thẩm Trân Châu thở phào nhẹ nhõm.

Họ nhanh ch.óng liên lạc với Cục Hàng hải. Biết tin Đội Cảnh sát Hình sự Cục Cảnh sát thành phố đang trục vớt t.h.i t.h.ể tại đây, Cục Hàng hải đã lập tức điều động thiết bị tân tiến nhất thời bấy giờ —— đèn pha rọi dưới nước.

Bà con ngư dân đứng trên boong tàu cầm lưới chuẩn bị đ.á.n.h bắt thử. Các đồng chí thợ lặn có trang thiết bị đã thay ống dưỡng khí mới, lặn sâu xuống đáy biển tối tăm để cứu vớt một t.h.i t.h.ể suýt bị chôn vùi mãi mãi.

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, sự kiên nhẫn của những người trên bờ đã cạn kiệt. Điền Vĩnh Phong hướng ánh mắt nặng nề về phía bóng lưng nhỏ bé nhưng vô cùng kiên định phía trước. Dường như những lời xì xào bàn tán xung quanh và kết quả tìm kiếm vô vọng không thể quật ngã được ý chí của cô.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua nặng nề. Cảnh tượng tẻ nhạt khiến Thẩm Trân Châu nghe thấy một bộ phận đám đông hiếu kỳ bên kia hàng rào tôn đã bỏ về.

Bác bảo vệ già đứng chặn ở cửa hẹp đang cãi nhau chí ch.óe với những kẻ tò mò muốn chen vào trong.

"Chúng ta về trước đi." Điền Vĩnh Phong đã đứng chôn chân trên bờ hơn 4 tiếng đồng hồ. Thấy Thẩm Trân Châu vẫn chưa thu hoạch được gì, nhớ lại ba mươi mấy ngày đêm vô vọng của chính mình, anh ta dập tắt ngọn lửa chế nhạo, định lẳng lặng rút lui để giữ thể diện cho mọi người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.