Đại Quốc Hình Cảnh 1990 - Chương 273
Cập nhật lúc: 24/03/2026 09:05
Bà Hứa vừa dứt lời, người giúp việc Philippines phía sau lập tức đưa bình giữ nhiệt cho bà ta uống nước, kịp thời bổ sung nước bọt để bà ta có sức c.h.ử.i tiếp.
Bản chất Cố Nham Tranh là một người rất khéo léo trong giao tiếp, nhưng vấn đề là anh có muốn sử dụng sự khéo léo đó hay không. Thấy bà Hứa làm mình làm mẩy trước mặt mình, Cố Nham Tranh quay sang nói thẳng thừng với Thẩm Trân Châu: "Ghi vào hồ sơ: 'Người nhà nạn nhân từ chối hợp tác lấy lời khai'."
Một câu nói nhẹ nhàng mà có sức nặng ngàn cân, biến những yêu cầu chất vấn vừa rồi của bà Hứa thành một trò cười. Chưa đợi bà Hứa kịp mở miệng, Thẩm Trân Châu đứng nghiêm trang, dõng dạc nói: "Báo cáo, tôi sẽ dẫn đội ra ngoài rà soát."
Còn rà soát cái rắm gì nữa.
Cố Nham Tranh biết thừa cô đang muốn chuồn đi. Thật ra, anh cũng chẳng buồn tốn thời gian với một người nhà cố tình đến làm loạn và tính toán mưu mô. Anh dứt khoát nói với bà Hứa: "Nếu bà Hứa không được khỏe, vậy mời bà về khách sạn nghỉ ngơi trước. Khi nào vụ án có tiến triển, tôi sẽ cử người liên lạc với bà."
Bà Hứa tối sầm mặt đứng dậy. Bà ta đến để hạch tội là chính, chứ không thể làm trò đàn bà đanh đá lăn lộn ăn vạ trên đất được. Nghe Cố Nham Tranh có ý tiễn khách, bà ta nói: "Các người không tìm ra hung thủ, vậy thì hôm nay tôi bắt buộc phải đưa t.h.i t.h.ể chồng tôi về!"
Thẩm Trân Châu ngạc nhiên thốt lên: "Bà Hứa, bà vừa đến ngày đầu tiên đã đòi nhận t.h.i t.h.ể sao? Ít nhất cũng phải cho chúng tôi thời gian để phá án chứ."
Bà Hứa lườm Thẩm Trân Châu một cái sắc lẹm: "Chồng tôi, tôi có quyền quyết định! Cô làm sao hiểu được suy nghĩ của tầng lớp thượng lưu chúng tôi!"
Cố Nham Tranh nhận ra việc nhận lại t.h.i t.h.ể mới là mục đích chính của bà ta, có lẽ liên quan đến việc thừa kế tài sản.
"Xin lỗi bà Hứa, đại lục không phải Cảng Thành. Ở đây mọi người đều bình đẳng, không phân biệt giai cấp. Hơn nữa, theo quy định, chúng tôi tạm thời chưa thể giao trả t.h.i t.h.ể. Mong bà hợp tác."
Bà Hứa nghe Cố Nham Tranh từ chối, lại cho rằng anh cố tình làm khó dễ mình. Ở Cảng Thành bà ta luôn hô mưa gọi gió, nay đến đại lục vừa mất chồng lại vừa gặp trắc trở. Bà ta chỉ tay vào Cố Nham Tranh, Thẩm Trân Châu, rồi chỉ vào từng người trong Đội 4: "Công an đại lục các người, có mặt ai ở đây, cứ đợi đấy cho tôi!"
Sau khi bà Hứa đi khỏi, Điền Vĩnh Phong ló đầu ra từ cửa, chép miệng hai cái nói: "Chồng bà ta tự chuốc vạ vào thân bị người ta g.i.ế.c c.h.ế.t, sao bà ta không đi c.h.ử.i hung thủ mà lại quay sang trách móc chúng ta?"
Cố Nham Tranh thờ ơ đáp: "Vì bà ta không dám trách hung thủ. Người đầu ấp tay gối c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy, tôi chưa thấy bà ta rơi lấy một giọt nước mắt nào. Dẫn theo một đám người đến đây gây áp lực, nói cho cùng cũng chỉ là muốn nhanh ch.óng nhận lại t.h.i t.h.ể thôi."
"Cát bụi trở về với cát bụi?" Thẩm Trân Châu không hề tức giận. Không đáng để rước bực vào mình vì loại người này: "Người Cảng Thành cũng quan trọng chuyện 'Lá rụng về cội' sao?"
Cố Nham Tranh cười: "Lá rụng về cội gì chứ, giống như muốn nhanh ch.óng đem chôn để lấp l.i.ế.m thì đúng hơn."
"Không cần phá án nữa à?" Thẩm Trân Châu trố mắt ngạc nhiên.
"Đôi khi sự thật không quan trọng bằng tiền bạc." Cố Nham Tranh tựa lưng vào ghế: "Nhưng ở chỗ tôi, đã là án mạng thì bắt buộc phải phá. Mặc kệ là người Cảng Thành hay người đại lục, án mạng xảy ra ở Liên Thành mà giao cho tôi thì thuộc quyền quản lý của tôi. Lão Thẩm, cô cứ tiếp tục phá án đi, có vấn đề gì cứ thảo luận với tôi."
"Rõ!" Nhờ liều t.h.u.ố.c an thần của Cố Nham Tranh, Thẩm Trân Châu lập tức bắt tay vào việc ra ngoài điều tra.
Tuy nhiên, vào ngày thứ ba kể từ khi bà Hứa đến Liên Thành, ngay từ sáng sớm, chương trình "Đường dây Pháp luật Liên Thành" đã bắt đầu chĩa mũi dùi công kích vào nữ cảnh sát Thẩm Trân Châu.
‘Không thấy bóng dáng đâu ở hiện trường phá án, lại để cái danh xưng "Hoa khôi cảnh sát" lả lơi tạo dáng trước ống kính! Điều người dân cần là sự an toàn, chứ không phải một bình hoa di động. Nữ công an tỏ vẻ dễ thương, cool ngầu trên sóng truyền hình, liệu có xứng đáng với sự chờ đợi của gia đình nạn nhân không? Công an không phải là ngôi sao, phá án mới là đạo lý cứng rắn nhất. Không phá được án thì xin mời từ chức, đó mới là thái độ có trách nhiệm với nhân dân!’
‘Kiến nghị một số vị lãnh đạo bớt nghĩ cách tạo ra ngôi sao, mà hãy suy nghĩ nhiều hơn đến việc làm sao để phá án. Thay vì để nữ công an xuất đầu lộ diện, mua vui mua cười, chi bằng dồn lực lượng vào việc phá án, dồn tâm trí vào việc điều tra. Quần chúng nhân dân cần một cảm giác an toàn thực sự, chứ không phải những hình tượng thần tượng công an sáo rỗng!’
