Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 164
Cập nhật lúc: 04/03/2026 16:20
Đây là trải nghiệm thực tế của Vương Liên. Nếu không vì Hứa Quốc Thanh thật lòng yêu thương và đối xử tốt với mình, cô đã chẳng bao giờ muốn sống chung dưới một mái nhà với người mẹ chồng như vậy.
Nhờ có sự khéo léo của Hứa Quốc Thanh, dù cuộc sống thỉnh thoảng có chút xích mích nhỏ, nhưng nhìn chung vẫn rất hạnh phúc.
Hứa Quốc Thanh nghe vậy định nói gì đó thì bà Hứa đã cầm mấy xấp tiền bước ra, vừa đi vừa mạnh miệng khẳng định: “Đống này rõ ràng là tiền thật mà.”
“Không phải tiền thật, là minh tệ đấy.” Ngao An An cất giọng nói.
Lời vừa dứt, những tờ nhân dân tệ trong tay bà Hứa lập tức biến thành xấp tiền âm phủ.
Chứng kiến cảnh tượng kỳ dị đó xảy ra ngay trước mắt, bà Hứa không nhịn được mà hét lên thất thanh, vội vàng ném đống tiền xuống đất.
Tiền sao lại tự nhiên biến thành minh tệ thế này?
Thật đáng sợ! Quá mức đáng sợ!
Có quỷ! Chắc chắn có quỷ thật rồi!
Bà Hứa lúc này thực sự bị dọa cho hết hồn.
Mắt trợn ngược, tưởng chừng như sắp ngất đi.
Thấy vậy, Ngao An An liền nhanh tay truyền một luồng linh khí mỏng vào người bà ta.
Nhân vật chủ chốt này tuyệt đối không thể ngất lúc này được.
Nhờ hành động của Ngao An An, bà Hứa lập tức đứng vững lại, nhưng khi nhìn đống minh tệ dưới đất, tim bà ta lạnh toát.
Tiền sao lại là đồ giả được cơ chứ?
Ngay sau đó, bà ta nhận ra một sự thật kinh hoàng. Nếu tiền là giả, là minh tệ, vậy thì kẻ mua bát tự đích thị là quỷ. Thế những chuyện con trai bà vừa kể là do quỷ làm thật sao?
Sự sợ hãi ập đến, bà ta quay sang Hứa Quốc Thanh mếu máo: “Quốc Thanh ơi, mẹ xin lỗi con! Mẹ đã hại con rồi.”
Hứa Quốc Thanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, nhờ có đại sư ở đây nên tạm thời con vẫn ổn.”
“Tạm thời không sao là thế nào? Đại sư đâu? Đại sư ở đâu? Phải nhờ ngài ấy cứu con cho bằng được.” Bà Hứa cuống cuồng hỏi.
“Tôi ở đây.” Ngao An An chọn đúng thời điểm để lên tiếng.
Ánh mắt bà Hứa lập tức đổ dồn về phía Ngao An An: “Cô là ai?”
“Tôi chính là vị đại sư mà bà vừa nhắc đến.”
Nghe vậy, ánh mắt bà Hứa tràn đầy sự nghi ngờ. Quá trẻ! Lại còn quá xinh đẹp! Thật khó mà tin tưởng được.
“Mẹ, chính mắt con nhìn thấy vị đại sư này lấy một hình nhân giấy nhỏ từ người Tiểu Liên ra đấy. Mẹ không tin ai thì cũng phải tin con chứ?” Hiểu rõ tính mẹ mình, Hứa Quốc Thanh lập tức đứng ra làm chứng: “Hơn nữa, mẹ thử nghĩ xem, trong vòng một tháng nay, khu chung cư mình đã có bao nhiêu người c.h.ế.t rồi? Đại sư nói đó đều là do bị liên lụy. Nếu chúng ta không giải quyết, thì chẳng mấy chốc cũng đến lượt gia đình mình thôi.”
Quả thật, những lời của Hứa Quốc Thanh đã khiến bà Hứa tin tưởng Ngao An An thêm vài phần. Bà ta bèn hỏi: “Vậy đại sư, tôi phải làm gì để cứu con trai tôi?”
Đúng vậy, con trai bà ta chắc chắn sẽ không lừa bà ta đâu.
“Muốn tôi ra tay thì phải có thù lao.” Ngao An An thẳng thắn đề cập.
“Bao nhiêu?”
“Một vạn tệ, nếu bà đồng ý trả, tôi sẽ giải quyết ngay lập tức.” Ngao An An ra giá.
Nghe đến tiền, khuôn mặt bà Hứa lộ rõ vẻ xót xa, nhưng cuối cùng bà ta vẫn c.ắ.n răng gật đầu “Được”. Sau đó bà ta xoay người đi vào phòng, lúc trở ra trên tay đã cầm một xấp tiền.
“Đây, một vạn đây.”
Ngao An An nhận lấy tiền, rồi nói tiếp: “Bây giờ bà hãy mang đống minh tệ này ra trước cửa cầu thang đốt đi. Chuyện tiếp theo cứ để tôi lo.”
“Được, tôi đi ngay đây.” Bà Hứa vội vã ôm đống minh tệ chuẩn bị đi đốt.
“Mẹ, để con đi cùng mẹ.”
“Không được, con là nam nhân mang dương khí, đi theo sẽ có hại cho sức khỏe.”
“Bà Hứa, để cháu đi cùng bà.” Vương Thiến Thiến nhanh nhảu xung phong.
Ngay sau đó, hai người cầm theo cái lư hương hay dùng để đốt vàng mã và đống minh tệ đi ra hành lang.
Trên đường đi, bà Hứa dò hỏi về lai lịch của Ngao An An.
Vương Thiến Thiến nghe vậy, liền tuôn ra một tràng dài: “Cháu mời đại sư đến giúp dượng là vì đại sư đã phát hiện ra vụ này và đăng bài trên mạng. Cháu xem qua thì thấy, chuyện của dượng không phải vì vụ này thì là gì? Dì cháu đêm nào cũng mơ thấy có người ngồi bên mép giường...”
Vương Thiến Thiến thao thao bất tuyệt, bà Hứa chợt nhớ ra Vương Liên và Hứa Quốc Thanh cũng từng kể chuyện này với bà ta. Lúc đó bà ta còn gạt đi, cho rằng do Vương Liên tự gặp ác mộng.
Giờ ngẫm lại, toàn thân bà Hứa lại run lên bần bật.
Rất nhanh, khi đến hành lang, bà Hứa liền châm lửa đốt đống minh tệ.
Chỉ một lát sau, mùi khói khét lẹt bay ra, thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Thấy bà Hứa đang đốt đồ, hàng xóm láng giềng liền chạy ra hỏi han.
Vốn dĩ luôn tự cho mình nắm rõ chân tướng sự việc, bà Hứa liền oang oang kể lại mọi chuyện.
