Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 362

Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:19

Rất nhanh, Ngao An An đã thay xong linh thạch.

Cùng lúc đó, Tào Nghiêm và các lão huyền sĩ cũng bày sẵn trận thế trong phòng, chuẩn bị nghênh đón kẻ sắp tới.

Trong lúc nhóm Ngao An An dàn xếp ổn thỏa, Vu Duyên chứng kiến mọi việc mà cảm thấy từng giây từng phút trôi qua đều là sự giày vò.

Xong rồi!

Tiêu tùng thật rồi!

Hắn thừa hiểu, lúc anh hắn bước qua đây cũng chính là ngày tàn của hắn. Trừ phi hắn chịu hé răng tiết lộ vài thông tin hữu ích.

Nhưng hắn tự biết, điều đó là không tưởng. Bọn họ tuyệt đối không bao giờ phản bội Môn chủ! Tuyệt đối không!

Giữa lúc Vu Duyên đang chìm trong bi quan, chiếc Truyền Tống Trận đột ngột lóe lên một tia sáng.

Điều này báo hiệu, người đã đến!

Nhóm Tào Nghiêm lập tức nín thở.

Đây cũng là lần đầu tiên họ được chứng kiến một vật thể, chỉ dựa vào vài "viên đá" mà có thể dịch chuyển một người từ nơi cách xa ngàn dặm đến đây.

Thật quá kỳ diệu!

Còn kỳ diệu hơn cả chuyện trên đời có ma.

Ai nấy đều mở to mắt không chớp lấy một lần.

Chiếc bàn ngọc đang thu hút mọi ánh nhìn lúc này tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Khi ánh sáng ch.ói lóa đến mức nhức mắt, trên chiếc bàn tròn đột nhiên xuất hiện một bóng người.

"Anh hai, chạy mau..." Thấy vậy, Vu Duyên lập tức gào thét về phía bóng người kia.

Nhưng điều hắn không ngờ tới là, ngay lúc tiếng hét của hắn vang lên, một cú đá bỗng giáng xuống từ phía sau lưng bóng người nọ.

"Bốp" một tiếng, bóng người bị đá bay văng khỏi Truyền Tống Trận, khiến tiếng hét của Vu Duyên cũng tắc nghẹn ngay lập tức.

Muộn mất rồi!

Và chủ nhân của cú đá đó không ai khác chính là Ngao An An.

Khi người kia bị Ngao An An sút bay, ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt dồn vào cái chân của Ngao An An. Trong đầu họ chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.

Cẳng chân biết bay a! Tốc độ ra đòn này nhanh kinh hồn bạt vía!

Thấy mọi người cứ chằm chằm nhìn vào chân mình, Ngao An An thản nhiên thu chân lại, điềm tĩnh giải thích: "Sợ hắn chạy mất, dùng chân thì nhanh hơn."

Nghe vậy, mọi người tỏ vẻ đã hiểu. Chỉ là... tốc độ ra chân này thực sự quá nhanh, họ còn chưa kịp phản ứng gì cơ mà!

Tuy nhiên, vẫn phải thầm cảm tạ trời đất. Bởi nếu không nhờ phản xạ thần tốc của Ngao An An, rất có thể kẻ này đã tẩu thoát thành công.

Cú đá này tung ra quá chuẩn xác.

Nghĩ vậy, ánh mắt mọi người lại đổ dồn về bóng người vừa bị sút văng khỏi Truyền Tống Trận kia.

Ngay giây tiếp theo, khi nhìn rõ khuôn mặt kẻ nọ, tất cả những người có mặt đều sững sờ.

Dung mạo của kẻ vừa đến giống y hệt Vu Duyên, trông chẳng lệch đi đâu được, cứ như thể hai người đang soi gương vậy.

"Anh hai" trong miệng Vu Duyên là anh ruột của hắn sao? Giống nhau như đúc thế này, lẽ nào là anh em sinh đôi? Nếu là sinh đôi, có phải tình trạng của cả hai đều giống nhau không? Tại sao trong hồ sơ không hề nhắc đến việc Vu Duyên có anh sinh đôi?

Hàng loạt câu hỏi đua nhau lướt qua trong đầu mọi người, nhưng hiện tại vẫn chưa có lời giải đáp.

Lúc này, Vu Đình vừa bị sút bay cũng lồm cồm bò dậy từ mặt đất. Vừa bò dậy, hắn vừa cảnh giác quan sát tình hình xung quanh. Hắn vẫn nhớ mang máng lúc nãy nghe loáng thoáng tiếng Vu Duyên hét lên bảo hắn chạy mau.

Khi nhìn rõ mọi thứ, sắc mặt Vu Đình biến đổi hẳn. Hắn nhìn thấy Vu Duyên đang bị Tào Nghiêm ghì c.h.ặ.t trên sofa, không thể nhúc nhích.

"Lũ chúng mày, muốn tìm c.h.ế.t à." Sau khi nhận ra sự thật, Vu Đình không cần suy nghĩ liền ra tay. Mục tiêu đầu tiên chính là Tào Nghiêm đang đứng cạnh Vu Duyên. Về phần kẻ nào vừa nãy đá hắn, lát nữa hắn sẽ tính sổ sau. Dù sao thì từng đứa trong cái phòng này, chẳng đứa nào chạy thoát được đâu.

Nhìn cảnh này, Vu Duyên thực sự rất muốn gào lên một câu: "Anh hai, anh đ.á.n.h không lại bọn chúng đâu, chạy mau đi!" Nhưng cảm giác như miệng hắn đã bị thứ gì đó bịt kín, hoàn toàn không thể phát ra tiếng.

Theo bản năng, Vu Duyên quay sang nhìn Ngao An An đang đứng cạnh Truyền Tống Trận. Quả nhiên, hắn thấy cô đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, bộ dạng như thể đang nói: Con mồi đã sa lưới, sao có thể để vuột mất.

Ngay sau đó, hắn thấy Ngao An An dời mắt đi, bắt đầu tháo linh thạch trên Truyền Tống Trận ra.

Thấy cảnh này, Vu Duyên lập tức nhớ lại chuyện mình bị gài bẫy trước đó.

Cả người hắn bất giác rùng mình. Lát nữa anh hắn chắc không lọt chung cái hố này đâu nhỉ?

Trong lòng Vu Duyên dâng lên một dự cảm vô cùng tồi tệ.

——

Cùng lúc đó, trận chiến đã chính thức nổ ra.

Ngay khi bị đối phương nhắm làm mục tiêu, Tào Nghiêm chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt ập thẳng về phía mình. Vốn định né tránh, nhưng ông lại phát hiện cơ thể không thể nhúc nhích nổi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.