Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 407
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:28
Câu chốt của Ngao An An nghe rất dứt khoát, thể hiện ý chí vô cùng kiên định.
Đứng bên cạnh, Kỷ Lam tuyệt đối im lặng không thốt một lời.
Quản lý Ôn Tư Châu Báu nghe xong, nở nụ cười nhã nhặn: "Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của cô. Nhưng với hiệu ứng này, số lượng kim cương cần dùng sẽ tiêu tốn một khoản tiền không nhỏ. Cô chỉ định dùng để trang trí trần nhà thôi sao?"
Nheo mắt suy nghĩ một lúc, Ngao An An đáp: "Ông nói cũng đúng, chỉ trang trí trần nhà có vẻ hơi đơn điệu. Ông có thể làm thêm cho tôi vài món đồ trang trí trong phòng không? Ví dụ như đèn ngủ, hay là rèm che giường chẳng hạn. Ba mặt rèm đều kết bằng chuỗi kim cương, rồi cả rèm cho hai cái cửa sổ trong phòng nữa. Tôi muốn lấy hết."
Ngao An An vung tay đặt thêm một mớ hàng, nghe qua thôi cũng đủ thấy số lượng kim cương cần dùng là một con số khổng lồ.
Quản lý: "..."
—— Ý tôi đâu phải bảo cô mua thêm nhiều thế!
Nhưng giờ thì ông ta cũng phần nào hiểu ra vấn đề.
Khách sộp Ngao An An trước mặt đây rõ ràng là người không hề thiếu tiền.
Chịu chơi đến mức dùng kim cương làm rèm che giường với rèm cửa sổ, ông ta còn biết làm gì nữa? Chốt đơn chứ sao!
Dù Ôn Tư Châu Báu chưa từng nhận đơn đặt hàng thiết kế riêng nào xa xỉ đến mức này, nhưng có ai lại đi chê tiền bao giờ.
Quản lý bắt đầu thầm tính toán khoản lợi nhuận khổng lồ mà cửa hàng có thể thu về từ thương vụ này.
Tất nhiên, ông ta không quên đáp lời Ngao An An, nụ cười trên môi càng thêm tươi rói: "Dạ vâng, các nhà thiết kế của chúng tôi nhất định sẽ tạo ra những bản vẽ hoàn hảo nhất."
Chỗ này toàn là tiền không đó!
"À đúng rồi, tôi còn muốn mua thêm một ít kim cương viên, không biết có tiện đặt luôn không?"
"Cô muốn loại kim cương viên như thế nào ạ?"
"Loại to một chút, lấp lánh một chút." Ngao An An nói thẳng.
Đến lúc đó có thể mang mớ kim cương này về làm quà cho phụ hoàng mẫu hậu. Chắc chắn họ sẽ thích mê và lấy đi trang hoàng ngay cho chiếc giường của mình. Còn cả đám thần dân trong tộc nữa chứ, mỗi người phát cho một viên là đẹp.
"Số lượng khoảng bao nhiêu ạ?"
"Tạm thời lấy khoảng mười nghìn viên đi!" Ngao An An đáp, sau một hồi ngẫm nghĩ lại bồi thêm một câu: "Lấy thêm cho tôi một ít loại nhỏ nữa."
Nghe đến con số mười nghìn viên, quản lý thực sự không thốt nên lời.
Cô thực sự muốn mua nhiều đến vậy sao? Mua để làm gì chứ?
Số lượng khổng lồ thế này, dù chỉ là kim cương viên cũng phải tốn đến cả ngàn tỷ, nếu yêu cầu viên lớn, chi phí tuyệt đối sẽ vượt quá mấy nghìn tỷ.
Đơn hàng này thậm chí còn lớn hơn cả đơn hàng trang trí trần nhà lúc nãy của Ngao An An.
Cái này...
Quản lý im lặng một lúc, sau đó mới đáp: "Chúng tôi có thể điều động hàng gấp từ các chi nhánh trên toàn thế giới để phục vụ quý khách. Tuy nhiên, chúng tôi cần cô đặt cọc trước một khoản. Ngoài ra, tôi muốn hỏi thêm, Ngao tiểu thư có yêu cầu cụ thể nào về mức giá cho số kim cương viên này không ạ?"
Ông không dám chắc tổng bộ có thể xoay xở ngay một lượng hàng lớn như vậy hay không, nhưng dù không có đủ thì vẫn có thể thu mua từ các công ty khác. Có gan làm giàu thì mới mau phất, nhát gan thì chỉ có cạp đất mà ăn.
Ông ta cảm thấy thương vụ này rất đáng để đ.á.n.h cược một phen.
"Không giới hạn giá cả, cần đặt cọc bao nhiêu?" Ngao An An hỏi lại. Không đủ tiền thì cô lại đi kiếm tiếp thôi!
Tiền bạc không thành vấn đề!
"Một nghìn rưỡi tỷ." Cân nhắc một lúc, quản lý đưa ra con số. Ông nhẩm tính tổng giá trị những món đồ Ngao An An đặt mua lần này có thể lên tới hơn năm nghìn tỷ.
Ngao An An không hề do dự, rút ngay thẻ ra và đưa thẳng cho quản lý. Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, thốt ra đúng hai chữ: "Quẹt đi."
Nhân viên đứng cạnh chứng kiến cảnh đó, nhìn Ngao An An mà mắt sáng như sao.
Đúng chuẩn nữ tổng tài bá đạo!
Một nghìn rưỡi tỷ mà nói quẹt là quẹt ngay tắp lự.
Đúng là... có tiền thích làm gì thì làm.
Lúc này, chẳng ai thèm thắc mắc Ngao An An mua nhiều kim cương thế để làm gì nữa. Điều duy nhất họ quan tâm là: Ngao An An muốn mua bao nhiêu cũng được, miễn là cô có đủ tiền chi trả.
Rất nhanh, một nhân viên nhận lấy thẻ và bắt đầu thao tác trên máy POS, tay cô ấy run lẩy bẩy.
Và vị quản lý đứng bên cạnh cũng đã lấy hóa đơn ra bắt đầu ghi chép.
Tất nhiên, tay ông ta cũng không tránh khỏi việc run rẩy.
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, Kỷ Lam nhận lấy hóa đơn và biên lai thanh toán rồi cất cẩn thận.
Tiếp đó, Ngao An An chuẩn bị ra về.
"Ngao tiểu thư có muốn xem thêm các sản phẩm ở quầy trưng bày không ạ? Cửa hàng chúng tôi hôm nay vừa nhập về một lô hàng mới." Trong lúc tiễn họ ra cửa, quản lý không quên buông lời chèo kéo thêm.
