Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 490
Cập nhật lúc: 09/03/2026 02:13
Lúc này, Trứng Trứng đang bận rộn hấp thụ linh lực từ linh thạch, tạm thời không có phản ứng gì với thế giới bên ngoài. Chỉ trong một ngày hôm nay, nó đã ngốn không biết bao nhiêu viên linh thạch.
Ngao An An thừa hiểu, việc Trứng Trứng đột nhiên cần hấp thụ một lượng lớn linh lực như vậy báo hiệu ngày nó phá vỏ không còn xa, hay nói chính xác hơn là sắp sửa chào đời. Điều này khiến Ngao An An vô cùng phấn khích. Đó cũng được xem là một tin vui trong chuyến đi này.
Nếu nhóc tì nở ra trong vài ngày tới, cô cũng có thể giúp nó hấp thụ trọn vẹn sức mạnh từ thiên lôi giáng xuống lúc chào đời. Chứ nếu ở một nơi như thủ đô, chỉ cần một hiện tượng lạ nhỏ nhoi cũng đủ gây ra chấn động lớn.
Ngoài ra, một lý do khác thôi thúc Ngao An An là cô cần nhanh ch.óng hoàn thành nhiệm vụ.
Dù số lượng linh thạch và linh thảo cô mang theo vẫn còn khá nhiều, nhưng thế giới này lại thiếu hụt linh lực trầm trọng. Đối với một thánh thú sơ sinh, giai đoạn đầu cần một lượng linh lực khổng lồ để tạo nền tảng vững chắc. Về lâu dài, chỉ dựa vào việc hấp thụ linh khí từ linh thạch và linh thảo là không đủ, Tiểu Thanh Long còn cần hấp thụ linh khí tự nhiên từ đất trời.
Nghĩ đến đây, Ngao An An lại vươn tay vuốt ve Trứng Trứng.
Cô nhất định sẽ không để quá trình trưởng thành của nhóc tì bị gián đoạn.
"Chúng tôi chờ tin tốt từ cô, có gì cần giúp đỡ cứ nói nhé." Tào Nghiêm chốt lại bằng một câu.
"Ừ." Ngao An An đồng ý. Sau đó, cô cúp máy.
Một lúc sau cuộc gọi, lực lượng cảnh sát địa phương đã có mặt tại chùa. Việc bất ngờ xuất hiện thông báo về một vụ mất tích khiến du khách tham quan chùa không khỏi hoang mang.
Có người mất tích sao? Trốn đi đâu được chứ? Họ thi nhau bủa vây cảnh sát để hỏi han tình hình.
Nhưng viên cảnh sát phụ trách chỉ lạnh lùng đáp: "Cảnh sát đang phá án, không thể tiết lộ thông tin."
Sau đó, ông ta ra lệnh phong tỏa toàn bộ ngôi chùa. Du khách có mặt tại hiện trường cũng lần lượt được lực lượng chức năng hộ tống xuống núi. Chẳng mấy chốc, ngoài những nhân viên của chùa và lực lượng cảnh sát, chỉ còn lại nhóm của Ngao An An.
"Có chuyện gì vậy?" Nhìn cảnh tượng này, ông chủ Văn không khỏi sợ hãi. Trận thế này quả thực quá lớn.
"Có vài người mất tích, cảnh sát đang tiến hành điều tra thôi."
"Có phải là..." Ông chủ Văn chợt nhớ đến cái xác biến thành bộ xương trắng sau khi bị Ngao An An đá.
"Ừ." Ngao An An gật đầu. Đó cũng coi như là một trong số những người mất tích.
Nghe vậy, ông chủ Văn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nghiêm túc nói với Ngao An An: "Cô yên tâm, tôi sẽ làm chứng cho cô. Chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến cô."
Nếu không phải tận mắt chứng kiến những chuyện ma quái này, ông sẽ không bao giờ tin. Nhưng đã thấy rồi thì ông không thể làm ngơ.
Ngao An An nhìn nét mặt của ông chủ Văn, cảm thấy hơi bất ngờ. Sau đó cô khẽ mỉm cười. Quả là một người tốt.
Nghĩ vậy, cô nhếch mép: "Đám cảnh sát này là do tôi gọi đến đấy, tôi phát hiện bên trong có điều bất thường."
"Bất thường gì cơ?"
"Chuyện này không liên quan nhiều đến ông đâu, ông đưa con gái về đi! Còn việc của con bé, tôi đã điều tra rõ ràng rồi." Ngao An An nhìn ông chủ Văn và nói.
"Có chuyện gì vậy?" Ông chủ Văn giật b.ắ.n mình, cuối cùng cũng tìm ra được chân tướng.
"Hai ngày nữa tôi sẽ giải thích cặn kẽ cho ông. Giờ ông cứ về trước đi, và nhớ cẩn thận với một người tên là Tiền Tiến ở bên cạnh ông." Ngao An An ngẫm nghĩ một chút rồi quyết định không nói hết. Cô sợ nói ra lúc này, ông chủ Văn sẽ tức tốc chạy đi tìm người ta tính sổ mất. Đợi giải quyết xong chuyện ở chùa, ông chủ Văn muốn xử lý thế nào thì tùy ông ta.
"Tiền Tiến?" Ông chủ Văn lẩm bẩm. Hóa ra chuyện này lại dính líu đến người bên cạnh ông. Rốt cuộc Tiền Tiến đã làm cái quái gì?
Thấy ông chủ Văn thẫn thờ, Ngao An An không nói thêm gì nữa. Sau khi định thần lại, ông chủ Văn cảm ơn Ngao An An rồi dắt con gái rời đi.
Ông chủ Văn đi khỏi, Ngao An An quay sang Kỷ Lam: "Chị đợi ở ngoài này nhé."
"Ừ." Kỷ Lam gật đầu.
Cô biết Ngao An An đang lo cho mình. Nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra, cô vẫn còn thấy bủn rủn chân tay. Cô chưa từng trải qua những chuyện đáng sợ như vậy, hay nói đúng hơn, cô vẫn chưa hoàn toàn khống chế được nỗi sợ hãi bản năng của con người.
Để Kỷ Lam ở lại bên ngoài, Ngao An An dẫn theo ba người Đao Lao Quỷ và hỏi họ về cảm nhận khi ở trong chùa.
"Lúc trước, khi ở trong căn phòng đó, tôi cảm nhận được một sự tồn tại mạnh hơn chúng tôi rất nhiều, tạo ra một áp lực không nhỏ. Nhưng sau đó cảm giác này biến mất. Dù vậy, chúng tôi vẫn nghi ngờ... nghi ngờ nơi này có Quỷ Vương hiện diện." Đao Lao Quỷ cẩn trọng lên tiếng.
