Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 50
Cập nhật lúc: 03/03/2026 09:08
Xâu chuỗi mọi chuyện lại, ngọn ngành sự việc đã rõ như ban ngày.
Tôn Tiệp và Vương Tuyết đã ngấm ngầm bàn bạc chuyện "nhảy việc" từ trước, nhưng lại muốn đóng vai nạn nhân, đẩy Kỷ Lam vào thế đuối lý, có khổ cũng không nói được.
Nhưng đúng là người tính không bằng trời tính.
Lần này, không những âm mưu thất bại, mà họ còn bị "vả mặt" đôm đốp.
Ngẫm lại, đây quả là một màn kịch hay!
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Kỷ Lam, chờ đợi phản ứng của cô.
Không làm mọi người thất vọng, Kỷ Lam bắt đầu lên tiếng.
Nở một nụ cười mỉa mai, Kỷ Lam liếc nhìn Tôn Tiệp, giọng điệu lạnh lùng: "Tôi đã hiểu rõ mọi chuyện, cô không cần phải trả lời tôi nữa."
Sau đó, cô quay sang Vương Tuyết: "Chị Vương, cảm ơn chị đã ưu ái Tôn Tiệp. Chuyện này liên quan đến tương lai của cô ấy, sao em có thể ngáng đường được chứ! Hợp đồng quản lý giữa em và cô ấy vẫn còn hai năm, chỉ cần cô ấy chịu bồi thường hợp đồng theo đúng quy định, em hoàn toàn đồng ý."
Nhìn phản ứng và nghe những lời Kỷ Lam nói, Vương Tuyết lờ mờ nhận ra có điều bất ổn.
Phản ứng này bình thản hơn cô ta tưởng tượng rất nhiều. Hơn nữa, những lời Kỷ Lam nói sao nghe như đang ném đi một gánh nặng vậy?
Với sự nhạy bén của mình, Vương Tuyết lập tức hiểu ra vấn đề, cô ta đưa mắt ra hiệu cho Tôn Tiệp.
Sắc mặt Tôn Tiệp lúc này đã vô cùng khó coi. Cuối cùng, cô ta đành phải nói với Kỷ Lam: "Cảm ơn chị Kỷ đã luôn dìu dắt em trong thời gian qua, em sẽ không bao giờ quên ơn chị."
Cô ta có thể chắc chắn một điều: Kỷ Lam đã nghe lén cuộc trò chuyện của họ ở Cẩm Tương Lâu!
Cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn về phía mình, cô ta thấy như thể họ đang mỉa mai mình.
"Nể tình chúng ta đã hợp tác ba năm, tôi chúc cô rời khỏi tôi sẽ có một tương lai rạng rỡ. Chỉ mong sau này khi nhắc đến tôi, cô đừng nói tôi là hòn đá ngáng đường cô." Kỷ Lam nói, giọng điệu pha chút chế giễu.
Đến lúc này, Vương Tuyết đã hoàn toàn hiểu rõ ngọn ngành sự việc. Nhưng đ.â.m lao thì phải theo lao, cô ta đành tiếp lời: "Dù sao thì chúng ta cũng là người một nhà, sau này chắc chắn sẽ còn cơ hội hợp tác. À đúng rồi, đợt casting bên chị đang khá gấp, chị đưa Tôn Tiệp đi trước nhé."
Kỷ Lam mỉm cười nhạt: "Cứ tự nhiên."
Nhận được lời đồng ý, Vương Tuyết quay người rời đi. Tôn Tiệp cũng khẽ cúi chào Kỷ Lam rồi bước theo.
Ngay khi hai người vừa khuất bóng, đám nghệ sĩ vừa chứng kiến trọn vẹn màn kịch hay bắt đầu xì xào bàn tán sôi nổi.
Còn Kỷ Lam thì quay sang Ngao An An, đề nghị: "Về phòng làm việc của tôi nhé?"
Rốt cuộc thì cô cũng không bị người ta chơi vố đau!
Nếu hôm nay không có Ngao An An ở đây, chuyện này xảy ra bất thình lình khi cô chưa kịp chuẩn bị, thì không biết bọn họ sẽ còn dùng lý do đạo đức giả nào để bao biện cho sự cấu kết của mình.
Và khi đó, kết cục chỉ có một: Nghệ sĩ do Kỷ Lam dày công bồi dưỡng bị người khác nẫng tay trên!
Lúc đó, người bị mang ra làm trò cười chỉ có một mình cô mà thôi.
Cô tự thấy mình đối xử với Tôn Tiệp không tệ, vậy mà không ngờ lại bị đối xử như vậy.
Nhớ lại bộ dạng cứng họng, mặt mày khó coi của Tôn Tiệp vừa rồi, Kỷ Lam mới cảm thấy hả dạ đôi chút. Ngao An An nghe Kỷ Lam nói vậy, gật đầu đồng ý.
Hai người sóng vai rời khỏi phòng sinh hoạt chung. Mới bước được vài bước, Ngao An An bỗng thong thả buông một câu: "Chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu!"
Nghe vậy, bước chân của Kỷ Lam chợt khựng lại.
Sao lại chưa kết thúc?
