Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 56

Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:03

"Rồi sao nữa?"

"Rồi những người sống quanh khu vực nhà chúng tôi lần lượt mất mạng một cách bí ẩn. Người thì c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n giao thông, kẻ thì bệnh tật đột ngột qua đời, người thì gặp đủ thứ t.a.i n.ạ.n lặt vặt. Trực giác mách bảo chuyện này có liên quan đến bức tượng thần, nên tôi đã tìm đến một vị đại sư. Vị đại sư đó xin Bát tự của em trai tôi, lẩm nhẩm vài câu chú rồi bảo đã nhốt được thứ đó lại, nó sẽ không hại người được nữa. Nhưng muốn trừ tận gốc thì phải nhờ người khác cao tay hơn.

Đến khi tôi về nhà thì em trai tôi bỗng dưng xông vào đ.á.n.h tôi tơi bời, mồm cứ gào lên rằng tôi cản đường nó, nó không về được, nó muốn g.i.ế.c tôi. Rồi nó đ.á.n.h tôi ra nông nỗi này đây. Nếu không có người nhà can ngăn, chắc tôi đã bị nó đ.á.n.h c.h.ế.t thật rồi. Tôi đành nghe lời vị đại sư kia, đi tìm người giỏi hơn. Chạy vạy khắp nơi, vung tiền mời gọi các vị cao nhân, nhưng ai đến nhà tôi cũng bó tay chịu c.h.ế.t. Cuối cùng, nghe một đại sư nhắc đến việc Liên đại sư vừa giải quyết êm xuôi một vụ lớn cách đây không lâu, tôi mới tìm đến đây."

Vừa kể, Vương Phú Quý vừa rùng mình khi nhớ lại những chuyện khủng khiếp đã qua.

Đúng là tự mình rước họa vào thân! Không những hại gia đình mà còn liên lụy đến người vô tội.

Làm ăn kinh doanh thì cứ phải đường hoàng, chân chính. Cứ nghĩ đến mấy trò tà đạo thì kết cục chỉ có tự chuốc lấy diệt vong.

"Em trai anh đang ở đâu?" Ngao An An hỏi.

"Ở nhà. Sợ nó ra ngoài lại gây họa, chúng tôi đã nhốt nó lại. Từ lúc nó bảo bị kẹt không đi được, chúng tôi mới có cơ hội khống chế nó. Chứ không thì tôi cũng chẳng dễ dàng gì mà thoát thân được đâu." Nhớ lại khoảnh khắc thoát c.h.ế.t trong gang tấc, Vương Phú Quý lại giật mình đ.á.n.h thót.

Anh ta hiện tại chỉ cầu mong vị đại sư trước mắt này đúng như lời đồn.

Nhưng kể xong mà Ngao An An chẳng nói chẳng rằng, chỉ trầm ngâm suy nghĩ, khiến anh ta không khỏi nóng ruột: "Đại sư cũng không có cách nào sao?"

Nếu người được giới thiệu này mà cũng bó tay thì tiêu đời rồi!

"Không phải, tôi chỉ muốn biết, cái giá treo thưởng kếch xù mà anh nhắc tới là bao nhiêu?" Ngao An An trả lời.

Hóa ra cô đang tính nhẩm tiền công!

Vụ Quỷ Tướng lần trước thu được 5 triệu, vụ này thu bao nhiêu cho hợp lý nhỉ?

Dù sao người này trông cũng có vẻ dư dả, lại chẳng quen biết gì với cô, tất nhiên phải "việc công xử theo phép công" rồi.

"Mức thưởng của chúng tôi là 1 triệu tệ. Nhưng giá cả vẫn có thể thương lượng. Chỉ cần đại sư giúp chúng tôi trừ khử thứ tà môn kia, bảo vệ gia đình tôi bình an vô sự, tôi sẵn sàng trả gấp đôi."

Tiền tài suy cho cùng cũng chỉ là vật ngoài thân, mất rồi có thể kiếm lại. Nhưng mạng sống mà mất đi thì mất tất cả.

Hơn nữa, đại sư này vừa vào việc đã nói đến tiền nong, chứng tỏ cô ấy đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Vương Phú Quý là một thương nhân, tất nhiên sẽ không thấy có gì bất ổn khi Ngao An An đề cập đến chuyện tiền bạc. Điều duy nhất anh ta hy vọng lúc này là tai họa mà gia đình anh rước phải có thể được giải quyết triệt để.

"Được, chốt giá 2 triệu tệ nhé! Giờ tôi sẽ theo anh về nhà xem tình hình." Ngao An An dứt khoát quyết định. Kiếm 2 triệu tệ thế này còn sướng hơn là vật vã đóng phim cả tháng trời để đổi lấy hơn 50 vạn.

"Đồng ý."

Đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, Kỷ Lam từ chỗ cảm thấy rùng rợn lúc đầu giờ đã chuyển sang cạn lời.

Cô lại một lần nữa tận mắt nhìn Ngao An An nhẹ nhàng bỏ túi 2 triệu tệ.

Việc này đối với Ngao An An quả thực nhàn hạ hơn đóng phim nhiều.

Về phần Đao Lao Quỷ, nó chẳng có cảm xúc gì trước khả năng kiếm tiền dễ như trở bàn tay của Ngao An An. Dù sao nó cũng có xài được đâu. Giờ đã thành người rồi, cứ đi theo Ngao An An ăn sung mặc sướng, tiện thể nâng cấp bản thân là đủ.

Trên đời này, làm gì còn con quỷ nào có được phúc phần như nó chứ!

Một lát sau, cả nhóm theo Vương Phú Quý về đến nhà anh ta.

Ngôi biệt thự đơn lập nằm ven sông, phong cảnh hữu tình, nhưng gió thoảng qua lại mang theo một tia ớn lạnh khó tả.

Vừa xuống xe, cả đoàn tiến về phía ngôi nhà.

Chưa đi được mấy bước, cánh cửa lớn bỗng tự động mở tung.

Một bóng người lăm lăm cây gậy gỗ lao vọt ra từ trong nhà, nhắm thẳng về phía Vương Phú Quý, miệng không ngừng gào thét: "Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày..."

Nhưng chưa kịp chạm đến Vương Phú Quý, hắn đã bị mấy tên vệ sĩ lực lưỡng tóm gọn.

Dù vậy, hắn vẫn hung hăng trợn trừng mắt nhìn Vương Phú Quý. Cái điệu bộ ấy như thể muốn ăn tươi nuốt sống người anh trai mình vậy.

"Ngao đại sư, đây là em trai tôi. Chẳng biết thứ gì đang nhập vào người nó nữa?" Vương Phú Quý chỉ tay về phía em trai, nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 56: Chương 56 | MonkeyD