Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 88
Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:07
Thấy vậy, Ngao An An không kéo dài chủ đề này nữa, chuyển hướng: "Trước và sau vụ tai nạn, anh có thấy chuyện gì khác thường không? Anh có thể cải mệnh nghịch thiên, ắt hẳn phải có nguyên do."
Ngao An An tò mò muốn biết tại sao Lâm Hàn có thể xoay chuyển số mệnh, và ai đã giúp gã?
Lâm Hàn lắc đầu: "Tôi không biết. Tôi chỉ nhớ lúc đang lái xe, bỗng nhiên không nhìn thấy đường phía trước nữa. Đến lúc nhìn thấy thì tôi đã vượt đèn đỏ, suýt tông vào xe khác. Tôi vội bẻ lái, tông vào dải phân cách rồi lật xe. Sau đó thì bất tỉnh nhân sự."
Nghe xong, Ngao An An càng thấy kỳ lạ. Cô khẽ cảm nhận quanh người Lâm Hàn rồi hỏi: "Trên cổ anh đang đeo thứ gì vậy?"
Lâm Hàn sờ lên mặt dây chuyền trên cổ, lấy Ngọc Tháp giấu trong áo ra: "Tôi là trẻ mồ côi, lớn lên ở cô nhi viện. Mẹ viện trưởng bảo lúc tìm thấy tôi, cái Ngọc Tháp này đã ở bên cạnh rồi. Chắc là bố mẹ để lại cho tôi."
Ngọc Tháp này trông có vẻ rất quý giá, nên viện trưởng từng đoán rằng bố mẹ gã chắc chắn có nỗi khổ tâm nào đó mới phải gửi gã vào cô nhi viện.
Cũng vì lẽ đó, gã luôn mang nó bên mình.
"Đưa tôi xem." Ngao An An nói thẳng.
Lâm Hàn không do dự tháo sợi dây chuyền xuống, đưa cho Ngao An An.
Vừa cầm vào tay, Ngao An An đã nhận ra sự bất thường của Ngọc Tháp.
Ngọc Tháp này có linh khí, nhưng là linh khí được hiến tế từ vài sinh mạng, hơn nữa những người đó đều là huyết thống trực hệ của Lâm Hàn.
Một nghi lễ hiến tế như vậy, e rằng không phải người nhà tự tay làm thì cũng phải nhờ vả cao nhân.
Dù là ai đi nữa, điều chắc chắn duy nhất là họ hoàn toàn tự nguyện.
"Ngọc Tháp này có vấn đề gì sao?" Lâm Hàn thấy sắc mặt Ngao An An, không khỏi tò mò.
"Ngọc Tháp này chính là lý do anh có thể cải mệnh nghịch thiên." Ngao An An nói thẳng thừng.
"Tại sao? Ngọc Tháp này có gì đặc biệt sao?" Lâm Hàn gặng hỏi.
"Bên trong này có linh hồn các bậc trưởng bối của anh. Bọn họ đã hiến tế mạng sống để nuôi dưỡng linh khí cho Ngọc Tháp. Linh khí đó có thể bảo vệ anh khi tính mạng bị đe dọa. Nếu tôi đoán không lầm, họ đã lường trước được kiếp nạn của anh nên mới cam tâm tình nguyện hiến tế, chỉ mong anh được sống bình an." Ngao An An giải thích, đến đoạn cuối lại bồi thêm một câu.
Lâm Hàn sững sờ.
Gã có người nhà, nhưng họ đều đã mất, và còn hy sinh mạng sống để bảo vệ gã?
Chẳng hiểu sao, Lâm Hàn cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, khó thở vô cùng.
Từ nhỏ gã luôn ao ước có người thân kề bên. Hóa ra gã cũng có gia đình, chỉ là họ bầu bạn với gã theo một cách khác.
Nhưng tại sao họ lại làm vậy?
Đổi mạng sống của bao người để cứu lấy một mình gã, liệu có đáng không?
Lúc này, Ngao An An đã trả lại Ngọc Tháp cho Lâm Hàn, nói thêm: "Tôi thấy tướng mạo anh duyên ruột thịt vẫn chưa đứt đoạn, anh vẫn còn người thân trên đời. Biết đâu sau này các người sẽ có cơ hội gặp lại, lúc đó mọi thắc mắc của anh có thể sẽ được giải đáp."
"Thật sao?" Trong mắt Lâm Hàn lập tức dâng lên tia hy vọng.
Ngao An An gật đầu.
"Cảm ơn cô." Lâm Hàn kìm nén cảm xúc, ríu rít cảm ơn Ngao An An.
"Không cần cảm ơn. Tôi chỉ tò mò tại sao anh có thể cải mệnh nghịch thiên thôi. Giờ biết được câu trả lời rồi thì thôi." Ngao An An dửng dưng đáp.
"Dù sao tôi cũng phải cảm ơn cô. Từ giờ tôi sẽ nghiêm túc học hỏi từ cô. Theo cô thì bây giờ tôi cần phải làm gì?" Lâm Hàn sau khi chấp nhận sự thật, lập tức trở lại trạng thái công việc.
Mạng sống này của gã là do gia đình đ.á.n.h đổi mà có, gã càng phải nỗ lực sống cho thật tốt. Biết đâu có thể gặp lại người thân đang sống, để biết xem rốt cuộc họ đã làm gì vì gã.
Lúc này, buồn bã đau khổ chẳng giải quyết được gì.
Thấy Lâm Hàn xốc lại tinh thần nhanh ch.óng, ánh mắt Ngao An An ánh lên tia kỳ lạ, cô nói: "Bài học đầu tiên của anh là học cách sống chung với đám quỷ này đi! Đến quỷ mà còn sợ thì học hành gì nữa. Bước đầu tiên là học cách đối diện với chúng như những sự vật bình thường."
"... Được." Lâm Hàn khẽ rùng mình, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Khi Lâm Hàn quay về chỗ ngồi, lập tức có một đám quỷ vây quanh gã. Cảm nhận được lũ quỷ đang ríu rít nói chuyện bên cạnh, Lâm Hàn cứng đờ cả tay chân.
Nói thì dễ, làm mới khó.
Lúc này, bên phía Ngao An An.
Kỷ Lam vừa quay lại thì thấy Lâm Hàn bước ra từ chỗ Ngao An An. Lúc đi gã còn lóng ngóng tay chân luống cuống.
Đây là bị dọa sợ hãi?
"Cô làm gì Lâm Hàn vậy?" Kỷ Lam hỏi thẳng, cô cũng biết chuyện Lâm Hàn có Âm Dương Nhãn.
"Ừm... anh ta bảo muốn học nghề từ tôi, tôi nhận lời rồi. Xong bảo anh ta về tập làm quen với quỷ trước. Bọn quỷ đang bu quanh anh ta tán gẫu, chắc anh ta chưa kịp thích nghi." Ngao An An tóm gọn sự tình.
