Đại Tiểu Thư Hệ Câu Dẫn Thuần Phục Chó Liếm Tại Học Viện Quý Tộc - Chương 59: Bạo Lực Và Tuyệt Vọng, Màn Kịch Cưỡng Đoạt Bắt Đầu

Cập nhật lúc: 22/01/2026 19:37

Ôn Kỳ Từ mang vết thương trên mặt, xin phép giáo viên ngoài hành lang: "Thưa thầy, em muốn xin nghỉ, đến phòng y tế một lát."

Thầy giáo ít nhiều cũng hiểu hoàn cảnh của Ôn Kỳ Từ.

Thành tích xuất sắc, nhưng cha lại là một kẻ nghiện c.ờ b.ạ.c, nhà cửa quanh năm bị bọn đòi nợ tìm đến, Ôn Kỳ Từ luôn phải sống trong môi trường hỗn loạn như vậy, vết thương trên người cũng chưa bao giờ dứt.

Nhìn bóng dáng gầy gò của thiếu niên, vị giáo viên vốn nghiêm khắc cũng có chút không nỡ, "Đi đi, nhớ để bác sĩ trường xử lý vết thương cho cẩn thận."

Ôn Kỳ Từ khẽ nói: "Em cảm ơn thầy."

Học viện Tis là một học viện quý tộc hàng đầu, ngay cả trang thiết bị của phòng y tế cũng vượt xa tiêu chuẩn thông thường, nói là một bệnh viện tư nhân thu nhỏ cũng không ngoa.

Phòng được chia thành khu chẩn đoán, khu theo dõi và khu phục hồi, từ các thiết bị xử lý vết thương cơ bản đến các dụng cụ cấp cứu nhỏ đều có đủ, thậm chí còn được trang bị phòng chụp chiếu riêng.

Quan trọng hơn, đây là phúc lợi dành riêng cho tất cả học sinh của học viện, mọi hạng mục điều trị ở đây đều không tốn một xu.

Bác sĩ Lý cúi đầu sắp xếp t.h.u.ố.c, nghe thấy tiếng động liền ngẩng lên, thấy là cậu, không khỏi thở dài.

"Lại là cậu à. Lần này bị thương ở đâu nữa rồi?"

Ôn Kỳ Từ đi đến bàn chẩn đoán ngồi xuống.

Cậu cởi cúc áo, để lộ vết thương.

Lần này chặn cậu không phải người do Khương Tùng Nghi phái tới, mà là bọn đòi nợ thật sự, ra tay đương nhiên không nương tình.

Bác sĩ trường đặt đồ trong tay xuống, thấy vết thương liền nói, "Ông bố của cậu cũng thật là..." Nói được nửa câu, ông lại nuốt vào, sợ chọc vào nỗi đau của thiếu niên.

Ông vừa khử trùng vết thương, vừa không nhịn được lẩm bẩm: "Cậu nhóc này, lần nào cũng cố chịu đựng, bị thương cũng không biết đến xử lý ngay. Cậu còn trẻ phải chăm sóc bản thân cho tốt, không thì sau này để lại di chứng thì phải làm sao?"

Ôn Kỳ Từ im lặng không nói gì, cậu đã quen với chuyện này từ lâu.

Bác sĩ trường bôi t.h.u.ố.c xong cho cậu, lại đưa qua một lọ t.h.u.ố.c mỡ hoạt huyết tiêu sưng: "Cầm lấy, về nhà bôi vào chỗ bầm tím sáng tối. Nếu vết thương bị viêm thì nhớ đến tái khám kịp thời."

Ôn Kỳ Từ nhận lấy lọ t.h.u.ố.c, "Cảm ơn."

"Đợi đã." Bác sĩ trường gọi cậu lại, lấy từ trong ngăn kéo ra một túi bánh mì và một hộp sữa, nhét vào tay cậu.

"Nhìn sắc mặt cậu tệ thế này, chắc chắn là chưa ăn sáng phải không? Cầm lấy lót dạ đi, đừng để đói."

Ôn Kỳ Từ đặt đồ xuống, "Không cần đâu ạ."

Không đợi bác sĩ trường nói thêm gì, cậu cài lại cúc áo, bước ra khỏi phòng y tế. Ánh nắng chiếu lên người cậu, nhưng không thể rọi vào sự u uất nơi đáy mắt, vết thương trên người vẫn còn đau âm ỉ.

Người như cậu liệu có tương lai không?

Ngay lúc Ôn Kỳ Từ bị tuyệt vọng đè nén đến không thở nổi, cậu nhận được một tin tốt.

"Kỳ Từ! Báo cho cậu một tin tốt đây!"

Đầu dây bên kia, Đàm Dương rất vui mừng.

"Còn nhớ kế hoạch khởi nghiệp của cậu không? Công nghệ Tùng Thượng mà tớ từng nói với cậu ấy, cậu biết chứ? Họ vậy mà chủ động liên lạc với tớ, nói là đã để mắt đến dự án của cậu, sẵn sàng đầu tư!"

Đàm Dương là bạn của Ôn Kỳ Từ ở học viện Tis, gia cảnh cũng có chút tài sản, thuộc nhóm học sinh cấp C trong học viện.

Khi biết Ôn Kỳ Từ muốn khởi nghiệp, cậu ta không nói hai lời đã lấy tiền tiêu vặt của mình ra, tuy không nhiều nhưng đó đã là tất cả những gì cậu ta có thể bỏ ra.

Thời gian này, hai người vẫn luôn đi khắp nơi tìm nhà đầu tư, thất bại vô số lần, không ngờ bây giờ lại có chuyển biến tốt.

Đôi mắt Ôn Kỳ Từ d.a.o động, "Công nghệ Tùng Thượng."

Cậu khẽ lặp lại một lần, cái tên công ty này cậu đã từng nghe qua, là một công ty đầu tư khá có tiếng trong ngành, được họ để mắt đến, quả thực là một niềm vui bất ngờ.

"Đúng vậy!" Đàm Dương rất kích động, "Họ đã hẹn gặp mặt vào chiều ngày kia để bàn bạc chi tiết về việc đầu tư. Kỳ Từ, đây là một cơ hội tốt! Dự án của chúng ta cuối cùng cũng có hy vọng rồi!"

Ôn Kỳ Từ nghĩ đến bệnh tình của mẹ mấy ngày nay càng nặng hơn, cần người ở bên cạnh, "Ngày kia cậu đi đi, tôi không đi được." Cậu phải đến bệnh viện.

"Hả? Sao cậu lại không đi? Dự án này do cậu chủ trì, cậu không có mặt thì sao được? Họ chắc chắn muốn bàn chi tiết với cậu mà!"

"Bên tôi có chút việc không đi được."

Ôn Kỳ Từ nói tránh đi.

"Cậu hệ thống lại nội dung cốt lõi của dự án, cứ theo những gì chúng ta đã bàn bạc trước đó mà nói chuyện với họ là được."

Đầu dây bên kia, Đàm Dương do dự một chút, cậu ta biết khó khăn của Ôn Kỳ Từ, đành gật đầu:

"Thôi được... Vậy lúc đó tớ sẽ cập nhật tình hình cho cậu. Cậu cũng đừng lo lắng quá, tớ nhất định sẽ làm tốt mọi việc!"

"Ừm." Ôn Kỳ Từ cúp máy.

Gió thổi qua, vết thương trên mặt lại bắt đầu đau âm ỉ.

Hôm sau, không đòi được tiền từ Ôn Kỳ Từ, ông Ôn say xỉn đến bệnh viện la hét om sòm: "Ôn Kỳ Từ! Mày ra đây cho tao!"

Lòng cậu trĩu nặng, nhìn thấy Ôn Kiến Minh nồng nặc mùi rượu đứng ở hành lang, ánh mắt đục ngầu, vừa nhìn đã biết lại thua bạc.

"Tiền đâu? Tiền tao bảo mày gom đâu rồi?"

Ôn Kiến Minh túm lấy cánh tay cậu, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xương cậu.

"Bọn chúng sắp ép c.h.ế.t tao rồi, nếu mày không đưa tiền, cả nhà chúng ta đều toi đời!"

"Tôi không có tiền."

Ôn Kỳ Từ dùng sức gỡ tay ông ta ra, giọng nói lạnh như băng, "Mẹ vẫn đang bệnh, ba có thể đừng quậy nữa được không?"

"Nó bệnh thì liên quan gì đến tao!" Ôn Kiến Minh mắt đỏ ngầu, hoàn toàn mất hết lý trí.

"Bây giờ quan trọng nhất là tiền! Mày mau đi kiếm tiền cho tao, không thì tao đập nát chỗ này!"

Ông ta làm bộ muốn xông vào phòng bệnh, miệng còn không ngừng la lối những lời khó nghe, thu hút không ít bệnh nhân và nhân viên y tế vây xem.

Ôn Kỳ Từ chặn ông ta lại, hai người giằng co, người mẹ trong phòng bệnh nghe thấy tiếng động, tức giận đến phát bệnh.

Nhân viên y tế nhanh ch.óng chạy đến, đẩy giường bệnh vội vã chạy về phía phòng cấp cứu.

Ôn Kỳ Từ bất lực dựa vào tường, "Mẹ vẫn đang cấp cứu, ba tỉnh táo lại đi, đừng đi đ.á.n.h bạc nữa."

Sự điên cuồng trong mắt Ôn Kiến Minh càng tăng thêm, "Mấy năm trước tao mua bảo hiểm cho mẹ mày rồi, vừa hay! Nếu nó c.h.ế.t ở trong đó, tiền bảo hiểm bồi thường, nợ của lão t.ử sẽ được trả hết!"

Ôn Kỳ Từ nhìn người đàn ông mặt mày hung tợn trước mắt, người cha đã sinh ra và nuôi nấng cậu, chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ và ghê tởm.

Mẹ vẫn đang ở trong phòng cấp cứu không biết sống c.h.ế.t ra sao, vậy mà ông ta lại nghĩ đến việc dùng mạng sống của mẹ để đổi lấy tiền!

Sự phẫn nộ, tuyệt vọng và căm hận dồn nén trong lòng bùng nổ vào khoảnh khắc này, Ôn Kỳ Từ đỏ hoe mắt, xông lên đè Ôn Kiến Minh xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Cậu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đ.ấ.m mạnh vào mặt Ôn Kiến Minh, hết cú này đến cú khác.

Lực mạnh đến mức như muốn trút hết mọi tủi nhục và đau khổ đã phải chịu đựng trong những năm qua.

"Ông không phải là người! Bà ấy là vợ ông, là mẹ của tôi!"

Ôn Kiến Minh đau đến mức la oai oái, "Mày dám đ.á.n.h lão t.ử! Tao đ.á.n.h c.h.ế.t thằng con bất hiếu này!"

Tà váy của một thiếu nữ xuất hiện trong tầm mắt.

"Ôn Kỳ Từ, cậu muốn ngồi tù à?"

Cứ đ.á.n.h liều mạng như cậu ta.

Hôm nay chắc chắn phải vào tù ngồi.

Động tác vung nắm đ.ấ.m của Ôn Kỳ Từ khựng lại.

Đây là bệnh viện, mẹ vẫn đang cấp cứu bên trong.

Cậu không thể mất kiểm soát ở đây.

Ôn Kỳ Từ từ từ buông nắm đ.ấ.m, lùi lại hai bước, ánh mắt trống rỗng nhìn Khương Tùng Nghi tinh tế quý phái.

Khương Tùng Nghi ghê tởm liếc nhìn người đàn ông đang thoi thóp trên đất, ra lệnh: "Lôi ông ta xuống."

"Các người là ai? Buông tôi ra! Tôi là bố nó!"

Ôn Kiến Minh bị vệ sĩ đè lại, bịt miệng lôi đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.