Đại Tiểu Thư Vạn Nhân Mê Vs Bảo Tiêu Trung Khuyển - Chương 13: Chỗ Dựa Vững Chắc, Tình Cảm Lên Ngôi

Cập nhật lúc: 25/01/2026 18:02

Ôn Thư Dương sắp phát điên rồi. Với tư cách là bạn trai, anh còn chẳng được ở bên cạnh Thời Việt nhiều bằng chàng bảo tiêu kia. Anh đương nhiên biết cô bận, nhưng trong lòng vẫn thấy rất hụt hẫng. Vốn dĩ Ôn Thư Dương còn nghĩ hai người học đại học gần nhau thì có thể thường xuyên hẹn hò. Kết quả là gì, Thời Việt vừa mới năm nhất đã không ngần ngại mà trốn học.

“Tiểu Việt, em cứ thế này... liệu việc học có theo kịp không?” Ôn Thư Dương nói qua điện thoại. Nếu lúc này Ôn Tái Dương có mặt ở đó chắc chắn sẽ mở mang tầm mắt, anh tuyệt đối không ngờ đứa em trai mình lại có lúc nói ra những lời như vậy.

Đầu dây bên kia Thời Việt rõ ràng cũng ngẩn người một lát, vài giây sau mới đáp: “Chờ bận xong mấy ngày này, em sẽ về trường học hành t.ử tế.”

Ôn Thư Dương vẫn chưa bỏ cuộc, truy vấn tiếp: “Mấy ngày?”

Thời Việt nhẩm tính: “Hai ngày đi, nhiều nhất là ba ngày. Chờ em về trường, chúng ta cùng đi học, hoặc là hai ngày này anh cũng có thể qua đây tìm em.”

Ôn Thư Dương bĩu môi: “Tìm em thì cũng chỉ ngồi không trong văn phòng em thôi...”

Thời Việt thấy hơi hối hận, hận cái miệng mình nhanh quá cái gì cũng nói ra được. Cô định nói thêm gì đó nhưng thấy Trì Nghiên dẫn hai người bước vào, nên vội vàng cúp máy. Đầu dây bên kia, Ôn Thư Dương càng nghĩ càng thấy không cam lòng, dứt khoát cũng trốn học luôn. Anh buồn bực lái xe về nhà, nhưng khi sắp về đến nơi lại đổi hướng đi đến đơn vị của anh trai mình.

“Thư Dương? Sao giờ này em lại đến đây?” Thư ký của Ôn Tái Dương thấy Ôn Thư Dương thì hơi ngạc nhiên, “Cục trưởng Ôn lúc này đang bận, em đi theo anh vào nghỉ ngơi một lát nhé.”

Ôn Thư Dương gật đầu, tiến lên khoác vai thư ký Trương như anh em tốt, nhưng chẳng nói lời nào, cứ hừ hừ làm nũng suốt. Thư ký Trương không hỏi nhiều, tuy anh rất thân với hai anh em nhà này nhưng dù sao cũng là cấp dưới, biết quá nhiều chuyện riêng tư của lãnh đạo hoặc em trai lãnh đạo là không nên. Sau khi dẫn người vào phòng nghỉ, thư ký Trương tự tay rửa ít trái cây mang ra rồi đóng cửa đi ra ngoài.

Ôn Thư Dương đợi một hồi lâu Ôn Tái Dương mới vào. Hai anh em ngũ quan rất giống nhau nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt. Ôn Thư Dương dù mặc vest cũng thiếu đi vài phần chín chắn của đàn ông. Còn Ôn Tái Dương thì đã thấm đẫm phong thái của một vị quan chức trong bộ đồ hành chính này.

“Lại trốn học ra ngoài chơi đấy à?” Vừa mới họp xong, giọng điệu của Ôn Tái Dương vẫn còn mang hơi hướng của lãnh đạo. Anh vừa dứt lời đã muốn rút lại, vì thường thì nói vậy Ôn Thư Dương sẽ thấy khó chịu. Nhưng anh thầm quan sát một chút, thấy hôm nay tình hình có vẻ khác.

Ôn Thư Dương c.ắ.n một miếng mận, chua đến mức mặt nhăn tít lại, hồi lâu sau mới phun tào: “Cái vị này, các anh hỗ trợ nông nghiệp kiểu gì mà không chọn loại trái cây chất lượng cao chút.”

“Chú không hiểu đâu, đây là lần đầu địa phương chuyển đổi sang cây công nghiệp, thổ nhưỡng còn chưa cải tạo hoàn toàn...” Ôn Tái Dương giải thích được một nửa thì thấy mình chẳng việc gì phải nói chuyện này với nó, nên hỏi thẳng: “Chú cãi nhau với Thời Việt à?”

Ôn Thư Dương trưng ra bộ mặt như gặp ma: “Sao có thể chứ! Hai đứa em đang tốt lắm!”

“Thế thì là cô ấy không thèm để ý đến chú.” Ôn Tái Dương nhấp ngụm trà nhuận giọng.

Lần này Ôn Thư Dương không phản bác nữa: “Cô ấy... cô ấy khá bận, em hiểu chuyện như vậy, đương nhiên sẽ không làm cô ấy khó xử.”

Ôn Tái Dương nhìn Ôn Thư Dương với ánh mắt phức tạp, tiếp tục uống trà. Người sau cố giữ thể diện gồng mình một hồi lâu, cuối cùng mới xìu xuống nói: “Có phải em kém cỏi lắm không? Có phải vì em làm đàn ông không đủ ưu tú nên Tiểu Việt mới... không thích em đến thế không?”

Ôn Tái Dương không trả lời thẳng câu hỏi đó mà nói: “Thường thì khi chúng ta đến một nơi nào đó làm việc, đều phải đi điều tra thực địa trước để nắm bắt tình hình. Còn chú? Chú có biết Thời Việt đang bận việc gì không?”

“Em đương nhiên biết chứ, cô ấy bận mấy chuyện ở công ty nhà cô ấy.” Ôn Thư Dương trả lời đầy tự tin.

“Chuyện gì ở công ty? Dự án nào? Liên quan đến những ai và những việc gì? Có việc gì chú có thể giúp được không?”

Ôn Thư Dương bị hỏi đến nghẹn lời, anh nhận ra mình thực sự chẳng biết gì cả. Nếu được hỏi về lòng thành, anh có thể không ngần ngại trả lời rằng anh thích Thời Việt, thích một cách chân thành và nồng nhiệt. Nhưng sau đó thì sao? Anh không hiểu chí hướng của cô, dường như chỉ đơn thuần là thích mà thôi.

Ôn Thư Dương đột ngột đứng dậy định đi, thì bị gọi lại: “Anh cần nhắc nhở chú, vì tính chất công việc của anh, chú không được trực tiếp can thiệp vào sự vụ công ty nhà họ đâu đấy.”

“Biết rồi.” Ôn Thư Dương chẳng thèm quay đầu lại mà rời đi.

Ôn Tái Dương thở dài một tiếng. Anh thực ra không biết, hoặc nói đúng hơn là chưa nhận ra rằng, người thân của nhân viên chính phủ không được làm các ngành nghề liên quan. Nói cách khác, Thời Việt cuối cùng chỉ có thể chọn một trong hai: Ôn Thư Dương hoặc gia nghiệp Thời gia.

Ôn Thư Dương nhanh ch.óng chạy xuống lầu, nhấn ga lao thẳng đến công ty của Thời Việt. Anh cũng chẳng biết mình có thể giúp gì cho cô, nhưng cứ đến đó trước đã.

Buổi chiều, bộ phận hành chính như thể cuối cùng cũng phản ứng lại, bắt đầu thao tác hậu trường để xóa bỏ những hình ảnh nhức mắt đó. Lãnh đạo các bộ phận cũng ám chỉ cấp dưới không được lan truyền ra ngoài. Chẳng biết Hồ Văn Đăng đã làm loạn với Thời Đông Minh thế nào mà chiều nay Thời Đông Minh hầm hầm đến công ty. Không ngoài dự đoán, Thời Việt bị gọi vào văn phòng lão.

Thời Việt vừa vào cửa, một hộp khăn giấy da đã ném thẳng về phía cô, cô mặt không đổi sắc nghiêng đầu né tránh. “Bố, ai làm bố giận thế ạ?”

Thời Đông Minh vẫn sa sầm mặt không nói lời nào. Đối với nhiều người ở vị thế cao, ít nói là một phẩm chất ưu tú. Nhưng Thời Việt đã sớm thấu hiểu sự ngụy trang của lão, lão không nói là để tránh lộ ra sự vô năng của mình, sau đó dùng cách hỏi ngược lại để đóng vai thâm sâu khó lường.

“Tiểu Việt, con cố ý làm vậy đúng không?”

“Con không hiểu ý bố, con cũng mới nhận được tin sáng nay thôi, sau đó trốn cả học để đến công ty làm việc. Như vậy mà bố vẫn chưa hài lòng sao?”

“Con liệu mà thành thật cho ta, những thứ đó có phải do con tung ra không?” Thời Đông Minh hỏi thẳng thừng.

“Sao có thể chứ? Làm vậy con chẳng được lợi lộc gì, ngược lại còn bị liên lụy.”

“Phải, ngoài mặt thì con chẳng được lợi gì, nhưng con có cơ hội thể hiện mình, trước mặt ta và trước mặt bao nhiêu nhân viên công ty. Con dám bảo đó không phải thứ con muốn sao?” Thời Đông Minh giận dữ nói.

“Bố à, hình như bố nghĩ sai một chuyện rồi, con không cần phải thể hiện mình trước mặt bố nữa, hiện tại là bố đang cần con làm việc.” Thời Việt chỉnh lại lời lão.

Thời Đông Minh tức giận đến nghẹn họng, định ném thêm thứ gì đó vào Thời Việt cho bõ tức, nhưng quanh tay không tìm thấy thứ gì tiện tay, lão lại định đuổi cô đi. Nhưng khi ngẩng đầu lên, đối mặt với ánh mắt không chút sợ hãi của Thời Việt, lão lại do dự.

Đang lúc không khí giằng co, Trì Nghiên gõ cửa bên ngoài. Thời Đông Minh như cuối cùng cũng tìm được một cảnh tượng để phô trương quyền uy của mình: “Tốt nhất là anh có chuyện quan trọng tìm tôi! Bằng không thì thu dọn đồ đạc cút xéo cho tôi!”

Bên ngoài im lặng vài giây rồi trả lời: “Thời tổng, thiếu gia nhà họ Ôn đến rồi, đang đợi ở văn phòng.”

Thời Việt nghe thấy câu trả lời này thì hơi nhướng mày ngạc nhiên, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, lần đầu tiên cô cảm nhận được cảm giác có người chống lưng. Cô khẽ mỉm cười một cái, rồi bắt chước giọng điệu của lão mà nói: “Bố à, điều gì khiến bố nghĩ là con làm chứ? Trước đây khi con cầm những bức ảnh mà con tưởng là thật con còn chẳng tung ra, giờ con biết là giả rồi con còn tung ra sao? Lại còn tung ra ngay trong nội bộ công ty thế này?”

“Lần trước bố không tin con, lần này... bố cũng không tin con, con thực sự... rất đau lòng.”

Thời Việt cúi đầu, như thể đang lau nước mắt trên mặt, rồi lại ngẩng đầu lên: “Con không thể để Thư Dương chờ lâu quá, nếu bố không còn việc gì dặn dò thì con xin phép đi trước.”

Thời Việt hơi cúi người rồi rời khỏi văn phòng, không thèm để ý đến ánh mắt phía sau. Ôn Thư Dương đã lâu không gặp Thời Việt, cô vừa mở cửa là anh đã lao tới ôm chầm lấy cô: “Tiểu Việt, anh đến để chia sẻ gánh nặng với em đây, có việc gì anh có thể giúp không?”

Thời Việt ngửa đầu tựa vào vai anh cười khẽ: “Anh có thể đến đây đã là giúp em một việc lớn rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.